Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1362: Bị nhi tử lừa (2)



Ngay sau đó một đạo bóng người thấp bé liền từ trong đình viện vọt ra ngoài.

Bóng người kia còn chưa tới trước Đại Tế Tự liền cứ thế mà dừng thân thể lại, ánh mắt đã rơi vào trên thân hai người bên cạnh gia gia, trong đôi mắt lộ ra vài phần mờ mịt, đồng thời nội tâm chẳng biết tại sao lại gia tốc đập nhanh, huyết dịch cũng bốc lên.

- Thiên... Thiên Nhi!

Phượng Tiêm Vận nhìn qua liền biến rõ nam hài này chính là nhi tử của mình rồi.

Tuy nói mười năm không gặp, Phượng Lăng Thiên đã từ một đứa trẻ mới sinh biến thành đại nam hài rồi, nhưng mẫu tử liền tâm, vô luận hắn trở nên thế nào, l Phượng Tiêm Vận thân là mẫu thân tự nhiên có thể lập tức nhận ra hắn ngay.

- Ngươi... Ngươi là mẫu thân!

Phượng Lăng Thiên mang theo vài phần khó mà tin được nói.

- Thiên Nhi!

Phượng Tiêm Vận cuối cùng nhịn không được tiến lên hai bước ôm chặt lấy nhi tử vào ngực.

Mười năm chia lìa và tưởng niệm, rốt cục cũng được gặp mặt, nước mắt hóa thành vô số tâm tình nhao nhao rơi xuống.

- Mẫu thân!

Phượng Lăng Thiên cũng cảm nhận được nhớ nhung của Phượng Tiêm Vận đối với hắn, mà hắn cũng cảm nhận được sự quan tâm của mẫu thân, cũng nghẹn ngào nức nở lên, chăm chú ôm lấy mẫu thân mình.

Vô luận Phượng Lăng Thiên bình thường là một đứa bé kiên cường thế nào, nhưng cũng chỉ là một tiểu hài tử mười ba tuổi, phi thường cần cha mẹ yêu mến và quan tâm.

Nhìn mẫu tử đoàn tụ, người làm cha như Lăng Tiếu trong lòng cũng cảm thấy áy náy vạn phần!

Nếu như nói mười năm trước, Lăng Tiếu còn không có tâm tư làm một phụ thân tốt, như vậy thì giờ cách mười năm, hắn quả thật đã cảm nhận được mình đã là một người cha, mình đã có nhi tử, đã có nghĩa vụ phải mang con theo bên người, chăm sóc tốt hắn, khiến hắn trưởng thành.

Bằng không, nhi tử biến thành thiếu gia ăn chơi, vậy trách nhiệm của người làm cha như hắn sẽ lớn nhất.

Lăng Tiếu do dự một chút, vẫn đi qua, ôm mẫu tử hai người vào ngực nói:

- Tốt rồi, chúng ta một nhà đều đoàn tụ rồi, về sau sẽ không tách ra nữa

Phượng Lăng Thiên từ trong ngực mẫu thân ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua phụ thân hắn, chẳng biết tại sao lại có một loại cảm giác khẩn trương, có thể là khi còn bé đã quen bị phụ thân đánh chửi nên trong lòng vẫn lưu lại bóng mờ.

Mặc dù như thế, hắn vẫn rất thân thiết kêu to:

- Phụ... Phụ thân!

- Ân, ngươi bây giờ rất không tồi, không bỏ dở tu luyện, chỉ là không biết ngươi có nghe lời gia gia không, bằng không sẽ cho ngươi đẹp mắt.

Lăng Tiếu trông thấy nhi tử lớn lên cực kỳ tuấn tú, trong nội tâm cũng có chút ghen ghét, không nhịn được nghiêm mặt có chút khiển trách.

- Thiên Nhi nghe lời nhất, mẫu thân ngươi phải tin tưởng ta!

Phượng Lăng Thiên biết rõ phụ thân hắn sợ nhất mẫu thân nên lập tức làm nũng.

- Tiếu, ngươi đừng có vừa về đến là đã giáo huấn nhi tử rồi!

Phượng Tiêm Vận quả nhiên trừng mắt liếc Lăng Tiếu quát.

Lăng Tiếu bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Ta cũng là muốn tốt cho nó thôi.

Lăng Tiếu một nhà tụ đoàn rồi, ba người Phượng Tiêm Vận và Phượng Lăng Thiên còn có Đại Tế Tự là vui vẻ nhất.

Lăng Tiếu cũng tạm thời giữ lại, cũng không vội lập tức chạy về Vẫn Thạch Thành, ở lại Cổ thành vài ngày hảo hảo chơi đùa với nhi tử, đồng thời yêu cầu nhi tử diễn luyện sở học của mình cho hắn xem

Con của hắn mới mười ba tuổi đã là đê giai linh sư, ngoại trừ thiên phú bản thân hơn người ra, còn nhờ công Đại Tế Tự dốc sức bồi dưỡng nữa.

Lăng Tiếu vốn cảm thấy nhi tử ở trên võ kỹ khẳng định cũng sẽ có biểu hiện tốt

Không ngờ, hắn phát hiện nhi tử hắn khi xuất ra các loại vũ kỹ lộ ra không hề chuyên chú, càng giống như chỉ tùy ý chơi đùa vậy, cũng chỉ có động tác võ thuật đẹp mà không hề có tính thực dụng

Lăng Tiếu nhịn không được quát lạnh nói:

- Ngươi đây là chiêu thức gì, có một thân linh lực lại không biết phát huy, lực đạo ra quyền đá chân có hoa không quả, ngươi rốt cuộc là tu luyện thế nào, thật sự là quá hư rồi!

Tu vị Linh giai mà chiến lực lại chỉ là Huyền Sĩ giai, lại không có chút kinh nghiệm thực chiến, điều này có thể khiến Lăng Tiếu không tức giận sao?

Phượng Lăng Thiên nghe phụ thân quở trách, trong lúc nhất thời ủy khuất miệng đều lệch ra, bộ dáng như gần muốn khóc vậy.

- Tiếu, Thiên Nhi còn nhỏ, ngươi lớn tiếng như vậy với hắn làm gì!

Phượng Tiêm Vận ở bên cạnh thay nhi tử nói chuyện.

- Vận nhi, ngươi nên rõ ràng, Thiên Nhi có một thân tu vị, tuy nhiên lại không biết chút kỹ xảo chiến đấu nào cả, về sau sao có thể một mình đảm đương một phía!

Lăng Tiếu nói.

Lăng Tiếu có kinh nghiệm tu luyện hai đời, có đôi khi hắn cảm thấy biết được nhiều kỹ xảo thực chiến, biết làm sao để vận dụng tốt mỗi một chiêu mỗi một thức liền có thể tạo thành quả chiến đấu không giống trước.

Cho nên, với hắn mà nói con mình có tu vị Linh Sư giai ít nhất cũng phải có chiến lực Linh Sư giai, nhưng giờ chỉ có chiến lực Huyền Sĩ giai, chính là loại có lực nhưng không biết dùng, bởi vậy mới khiến hắn cảm thấy có chút căm tức.

Nhất định phải thừa dịp con của hắn còn nhỏ, lập tức sửa chữa sai lầm, như thế ngày sau hắn mới có thể phát triển cường đại hơn được.

Phượng Lăng Thiên có chút không thuận theo nói:

- Bình thường người thái gia gia gọi tới bồi luyện vốn không dám toàn lực so chiêu với ta, lại không cho Thiên Nhi đến trên núi đi lịch lãm rèn luyện, sợ gặp nguy hiểm, những chiêu thức này đều là ta tham chiếu khẩu quyết để luyện cả, là Thiên Nhi luyện không tốt.

Lăng Tiếu nghe xong lời này không khỏi cảm thán:

- Thái gia gia quá nuông chiều ngươi rồi, đi thôi, cha mang ngươi đi lên núi lịch lãm rèn luyện.

Dứt lời, hắn cũng mặc kệ Phượng Lăng Thiên có nguyện ý hay không, cầm lấy cổ áo của hắn, liền bay vút ra sơn mạch ngoài thành.

Phượng Lăng Thiên lén lút lộ ra nụ cười giảo hoạt, bộ dạng như gian kế được thực hiện vậy.

Kỳ thật võ kỹ hắn biết cũng không quá kém, hắn là cố ý như vậy để cha xem, theo tính tình của cha hắn nhất định sẽ mất hứng, hắn lại thừa cơ nói ra "Tao ngộ" của bản thân, lúc này rốt cục có thể thuận lợi đến trên núi chơi rồi.

Lăng Tiếu nếu biết rõ đứa con này đang gạt mình thì hắn nhất định sẽ nổi trận lôi đình, rõ ràng bị con của mình tính toán, mặt mo của hắn biết đặt vào đâu đây!

Lăng Tiếu ném Phượng Lăng Thiên vào một sơn vực linh thú không cường đại lắm, để hắn một mình lịch lãm rèn luyện một tháng, muốn hắn dựa vào thực lực của mình sống sót, không thể mượn nhờ bất luận ngoại lực gì

Phượng Lăng Thiên đương nhiên giả bộ hơi sợ sệt, kì thực trong lòng lại đang thập phần vui vẻ:

- Rốt cục có thể đi ra chơi, thật sự là kiềm nén chết bản thiếu gia rồi.

Lăng Tiếu tự nhiên không có khả năng mặc kệ chết sống của nhi tử, một tháng này, hắn một mực vẫn i chú ý tới hướng đi của hắn, tuyệt đối sẽ không để hắn xảy ra sai lầm gì.

Cũng nhờ thông qua âm thầm quan sát, hắn mới phát hiện mình đã nhìn sai, lúc đối phó một ít đê giai linh thú con của hắn liền biểu hiện ra mặt sát phạt tàn nhẫn, hơn nữa nhìn bộ dạng hắn cực kỳ vui vẻ Lăng Tiếu liền biết rõ mình đã bị lừa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.