Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1291: Điểm bắt đầu phục thù



Luân phiên kịch chiến, quả nhiên đủ thảm thiết, cũng may Lăng Tiếu vẫn một mực mang theo không ít nhân mã cường đại bên người, bằng không lần này đã dữ nhiều lành ít rồi.

Địa Liệt Viêm Hổ trong miệng hất lên, ném thi thể cả trăm mét của Lôi Xà đến trước mặt mọi người.

Phanh!

Thi thể nện xuống khiến một hồi bụi mù tung tóe vẩy lên.

Địa Liệt Viêm Hổ biến hóa thành nhân hình rơi vào trước người Bại Gia Tử quì xuống nói:

- Vương tử điện hạ may mắn không làm nhục mệnh!

Bại Gia Tử nhướng mày nói:

- Tên nhân loại khác đâu?

- Ách... Bị hắn chạy thoát!

Địa Liệt Viêm Hổ lộ ra vẻ xấu hổ, gãi ót đáp.

- Ngươi phế vật này!

Bại Gia Tử tức giận quát to một tiếng, trực tiếp đá một cước vào lồng ngực cường tráng của Địa Liệt Viêm Hổ mắng.

- Thực xin lỗi vương tử điện hạ, ta... để ta đi bắt hắn về cho vương tử điện hạ xử lý

Địa Liệt Viêm Hổ hoảng sợ vội nói xin lỗi.

- Bắt cái rắm, bổn vương không có thời gian ở đây tốn thời gian với ngươi, thật không biết Tam gia gia sao lại để phế vật như ngươi đi theo ta nữa!

Bại Gia Tử vung nắm đấm không ngừng đánh tới Địa Liệt Viêm Hổ.

Lực đạo của hắn cũng không kém, đánh cho Địa Liệt Viêm Hổ không ngừng bay ra ngoài, nhưng Địa Liệt Viêm Hổ lại không hề dám vận kình hoàn thủ, giống như một tiểu thụ chịu ngược đãi vậy, khiến người thấy mà cực kỳ đáng thương, một chút phong phạm của linh thú bát giai cường đại cũng không có.

- Được rồi Tử Tử, trước nướng thịt rắn ăn đã tính sau, lão gia hỏa kia cũng trốn không thoát đâu!

Lăng Tiếu mở miệng ngăn cản nói.

Tiếp theo, Lăng Tiếu xuất ra kiếm bắt đầu cắt lấy thân rắn

Trong lúc đó, trong đầu hắn như xẹt qua gì đó, hắn thu hồi kiếm nói:

- Được rồi, ở đây có nhiều linh thú chết như vậy, trước tiên giữ con rắn này lại đã, ăn thứ khác trước.

Đây chính là bát giai linh thú, lại là lôi thuộc tính hiếm thấy, có thể mang nó đến đấu giá hội của Phong Vân Thành để đấu giá, làm món áp trục liền có thể kiếm được một khoản không nhỏ rồi.

Ở đây có không ít cao giai linh thú, Lăng Tiếu thu thập những tài liệu hữu dụng của chúng lại, còn không ít Không Gian Giới của Đế giai, những cái này đều là tài phú cả, Lăng Tiếu đương nhiên sẽ không bỏ qua rồi.

Sau khi ăn xong thịt linh thú, bọn người Lăng Tiếu cũng không lập tức sốt ruột ly khai, mà ở lại tại chỗ tiếp tục dưỡng thương.

Viên Chiến Thiên tính tình quái gở, không muốn làm bạn với bọn người Lăng Tiếu, hắn nói một tiếng với Lăng Tiếu:

- Hiện giờ ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng một ngày kia ta sẽ lại tới khiêu chiến ngươi! Đến lúc đó hi vọng ngươi có thể dốc hết thực lực đánh một trận.

Dứt lời, hắn cũng không dừng lại, một mình một người rời đi.

Lăng Tiếu muốn mở miệng giữ lại, nhưng hắn cũng biết loại người như Viên Chiến Thiên trời sinh đã cô độc, cũng không dễ đả động để trở thành bằng hữu, hoặc là lưu lại trợ hắn giúp một tay như vậy.

Bất quá, Lăng Tiếu lại rất thưởng thức người như Viên Chiến Thiên, không có tâm cơ gì, tính tình thẳng thắng, tấm lòng chân thật hơn không biết bao nhiêu người, thuộc loại người một khi trở thành bằng hữu liền có thể hoàn toàn yên tâm giao phía sau lưng cho hắn

- Viên Chiến Thiên, Võ Bất Phàm, cả đời này có hai đối thủ như vậy, xem như không tịch mịch rồi!

Lăng Tiếu khẽ thở dài.

Viên Chiến Thiên là người thừa kế của Đấu Chiến Thánh Viên lấy chiến đấu trứ danh, hắn cũng sẽ tiến giai cực nhanh; mà Võ Bất Phàm lại là Hỗn Độn Chiến Thể cường đại nhất trong thiên địa, con đường tương lai cũng vô cùng rộng mở

Tốc độ phát triển của hai người này nhất định sẽ cực nhanh, Lăng Tiếu cũng có được dị vật tương trợ, càng có tinh thần lực làm chỗ dựa, hắn cũng có lòng tin tốc độ tiến giai sẽ không chậm hơn bọn hắn.

Chỉ là hắn còn phải bận rộn với luyện đan, đồng thời còn phải triệt để xây dựng cho xong tổ chức thế lực của mình, những chuyện này đều cần thời gian cả.

Nếu như Lăng Tiếu đến giờ vẫn một mực tu luyện thôi thì nhân sinh của hắn sẽ không đặc sắc như vậy, cũng sẽ không gặp gỡ nhiều cơ duyên tốt vậy rồi, hắn gần đây đều cho rằng nguy hiểm và kỳ ngộ luôn cùng tồn tại cả!

Lăng Tiếu ngây người ở Đãng Phong bình nguyên ba ngày.

Trong ba ngày này, hắn đã khôi phục tất cả thương thế trên người, trạng thái tốt trước nay chưa từng có.

Hắn tiêu hóa cảm ngộ khi đánh xong một trận với Võ Bất Phàm, thu hoạch cũng không hề nhỏ, khiến kinh nghiệm của hắn càng thêm dày đặc.

Hiện giờ hắn giơ tay nhấc chân đều có một loại "Thế", tựa hồ hắn đi tới đâu, đều khiến người có loại cảm giác này vậy, phảng phất hắn giống như là người đứng đầu trời sinh, khiến người có một loại cảm giác sợ hãi và thần phục rất tự nhiên với hắn vậy.

Lăng Tiếu gần đây vẫn bá đạo cuồng vọng, cảm giác mà hắn và Võ Bất Phàm mang đến cho người không hề giống nhau.

Lăng Tiếu đi chính là Bá Giả chi lộ, đã chú định là phải đi con đường chinh phục, người khác chỉ biết sợ hắn, sẽ rất ít khi mạc danh kỳ diệu thân cận với hắn.

- Đi thôi, cũng đến lúc để người Sát Thiên và Cổ gia biết rõ kết cục khi tập sát Lăng Tiếu ta rồi!

Lăng Tiếu vươn người đứng dậy nhàn nhạt nói, trong Long nhãn chớp động lên sát cơ đầm đặc.

Sát Thiên cùn và Cổ gia nhiều lần đến gây phiền toái cho hắn, nếu không trả bọn họ chút nhan sắc thì còn tưởng rằng hắn dễ khi dễ nữa.

...

Lúc Lăng Tiếu chuẩn bị rời khỏi đãng phong bình nguyên thì đại danh của hắn đã lại một lần nữa nhấc lên một hồi sóng gió kinh thiên ở Trung Vực!

- Có nghe gì không, Lăng Tiếu cùng Võ Bất Phàm quyết chiến ở thiên tuyệt hồ phân ra thắng bại rồi, hai người đại chiến năm ngày năm đên, cuối cùng Lăng Tiếu dùng chênh lệch một chiêu thắng Võ Bất Phàm.

- Có nghe gì không, Võ Bất Phàm kia chính là Hỗn Độn Chiến Thể mười vạn năm khó gặp, chiến lực có thể nói là vô song, nhưng cuối cùng vẫn thua trong tay Lăng Tiếu, Lăng Tiếu kia thật sự quá biến thái rồi.

- Có nghe gì không, Lăng Tiếu và Võ Bất Phàm trên người đều mang Thiên Châu, cuối cùng vẫn là Thiên Châu hỏa thuộc tính của Lăng Tiếu mạnh hơn, đã trở thành một đời Hoàng giả che áp cùng đời mới.

- Có nghe gì không, Lăng Tiếu chiến thắng Võ Bất Phàm, lại bị rất nhiều cường giả Đế cấp tập sát, đã dữ nhiều lành ít rồi.

...

Tin tức về trận chiến giữa Lăng Tiếu và Võ Bất Phàm như ôn dịch bắt đầu cuốn khắp mọi ngõ ngách Trung Vực.

Các lời đồn, các loại thuyết pháp khác nhau đầy rẫy khắp nơi.

Bất quá, tất cả tin tức cũng đều xác nhận Lăng Tiếu chiến thắng mới một đời thiên kiêu đến từ Linh Vũ Các, thành tựu một đời Hoàng giả mới, chính thức trở thành tồn tại che áp cùng đời

Người của tất cả thế lực cũng bắt đầu nhìn thẳng vào Lăng Tiếu, đệ tử duy nhất của Tà Đế trong truyền thuyết, xem ra quả nhiên là có thực học.

Không ít thế lực đều sinh ra hứng thú nồng đậm với tân quý Lăng Tiếu này.

Chiến lực Lăng Tiếu khủng bố như thế, lại là thất phẩm Luyện Dược Sư, hai thân phận này cũng đủ khiến bất cứ thế lực nào cũng phải kinh ngạc rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.