Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1278: Bản thiếu gia rất bận rộn



Hai người ở trên mặt hồ trong nháy mắt giao thủ mấy trăm chiêu, công kích cường đại đem mặt hồ đều đánh nổi lên vô số bọt nước, từng đạo tiếng oanh tạc vang lên trong vòng vạn dặm.

Rất nhiều cường giả có thực lực không đủ đều không thấy rõ động tác của hai người, nhanh đén để người hoa mắt loạn, chỉ có những võ giả cường đại mới có thể miễn cường bắt được quỹ tích chiến đấu của bọn họ!

Bọn họ đều biết hai người còn chưa có chân chính đánh nhau, chỉ là đang thử đối phương, ngay cả thế giới lực còn chưa có thôi diễn ra.

- Ngươi vẫn tận toàn lực đi, nếu không... Ngươi như vậy vĩnh viễn đều là không thể chinh phục ta đấy!

Quanh người Vũ Bất Phàm bao phủ vô số thủy mạc, nhàn nhạt mà đối với Viên Chiến Thiên nói.

Viên Chiến Thiên phiên chuyển kim côn nói:

- Ngươi đã muốn bại nhanh một chút, ta đây sẽ thành toàn cho ngươi!

Nói xong, khí thế của Viên Chiến Thiên trong nháy mắt bạo trướng lên, một đầu thượng cổ cự viên xuất hiện ở phía sau người hắn, viên hoàng chi uy vô thượng trùng phá trên cửu tiêu.

Chiến lực của Viên Chiến Thiên giống như là thẳng tắp tăng lên, càng không ngừng cuồng trướng mà lên, thân thể của hắn cũng giống như phát sinh dị biến, lại đang thong thả lớn lên, cơ nhục có tính bạo tạc từng khối lồi ra mênh mông.

Cùng lúc đó từng cái viên ảnh càng không ngừng khuếch tán ra ngoài, một con, mười con, trăm con...

Ước chừng tạo thành mấy ngàn viên ảnh cơ hồ đem thượng không trên mặt hồ đều chiếm đầy rồi.

Mỗi một con viên ảnh còn làm những động tác bất đồng, giống như là tồn tại chân thật, để người ta cảm thấy da đầu đều tê liệt rồi.

Đây đơn giản là thế giới chi lực của bầy vượn a!

- Đây... Đây toàn bộ là đấu chiến thánh viên a, quá... Quá là đáng sợ!

- Ít nhất có gần vạn con đi, đây nếu là toàn bộ xuất kích, vậy thì xong rồi a! Đây còn có theer cho người ta sống nữa không, thật là biến thái!

- Đây tuyệt đối là thế giới lực thuộc về Hoàng giai, không nghĩ tới trừ Lăng Tiếu cùng Vũ Bất Phàm ra, còn có một tôn yêu nghiệt như vậy tồn tại!

- Đúng vậy a, liền dựa vào thế giới lực này, liền có bổn sự vượt giai mà chiến, Viên Chiến Thiên này không hổ là người truyền thừa của đấu chiến thánh viên a!

- Thật không biết thế giới lực của Vũ Bất Phàm là dạng như thế nào?

Vô số đấu chiến thánh viên chiếm cứ thượng không của Thiên Tuyệt Hồ, từng con vượn ảnh có động tác không đồng nhất, từng con đều đang không ngừng phát ra tiếng gào thét, chúng nó đem Vũ Bất Phàm vây ở giữa, tùy thời chuẩn bị toàn lực xuất kích.

Nhiều thánh viên như vậy nếu là đồng thời xuất kích, đủ để đem Vũ Bất Phàm oanh thành nhục tương rồi.

Vũ Bất Phàm nhìn thánh viên ở bốn phía, ánh mắt trở nên hết sức chuyên chú lên, hắn lẩm bẩm nói:

- Không hổ là truyền thừa giả của đấu chiến thánh viên, liền dựa vào thế giới lực này của ngươi đủ để cho ta nghiêm túc đối đãi rồi!

Khí thế của Vũ Bất Phàm cũng bỗng nhiên mênh mông lên, hiển nhiên mới vừa rồi hắn cũng giống như Viên Chiến Thiên không có vận dụng thực lực chân chính, khí thế kia càng không ngừng kéo lên, thủy mạc ở bốn phía lại hướng về phía hắn tập kết lại.

Những thủy mạc này càng không ngừng cuồn cuộn lên, giống như là kinh đào hải lãng phát ra tiếng bào hao hùng dũng.

Cuối cùng những thủy lãng này kết thành một con Giao Long, những con Lam sắc Giao Long này dị thường hung mãnh, mỗi một con đều có thân dài đến trăm thước, ước chừng đạt đến số lượng trăm con.

Chúng nó không ngừng dũng động, càng không ngừng trùng thiên mà lên, đem Vũ Bất Phàm không ngừng bảo hộ vào trong đó, phảng phát giống như Vũ Bất Phàm chính là hoàng giả của chúng nó, để cho chúng nó nghiêm trận mà đối đãi, thề chết đi theo.

- Tới đi, để ta thống khoái chiến một trạn!

Vũ Bất Phàm chiến ý ngang dương lên rồi, lam sắc Giao Long ở chung quanh hắn một bộ nhưng muốn động rồi.

Thánh viên thế giới của Viên Chiến Thiên cũng chuẩn bị phát động thế công rồi.

Rất nhiều võ giả ngay cả một cái nháy mắt cũng không nháy nhìn hai đại cường giả một đời mới đối quyết.

Bọn họ tựa hồ đều quyết mất một gã nhân vật chính của tràng quyết đấu này, bọn họ chỉ biết là muốn hảo hảo quan sát không tràng đại chiến không thể bỏ sót này!

Mắt thấy đại chiến tái khởi, một đạo tiếng long khiếu kinh thiên động địa từ trên bầu trời xa xôi truyền đến.

Một đạo vô thượng bát trảo kim long chân chính phá không nhanh chóng mà đến.

Long thủ uy vũ, long thân khổng lồ, long lân kim sắc lóng lánh, khí thế uy phong lẫm liệt, hoàng giả trong bách thủ, long uy vô thượng, kinh ngạc tứ phương!

Tất cả mọi người bị tiếng nộ hống này dọa sự rồi, bọn họ đều hướng về phía bát trảo kim long kia nhìn qua, trong ánh mắt vô hạn chấn kinh.

- Bản thiếu gia còn chưa đến, các ngươi liền khai chiến rồi, chẳng lẽ đều muốn để cho bản thiếu gia chiếm tiện nghi!

Một đạo thanh âm cao vút từ rất xa truyền lại đây.

Thanh âm này tràn đầy bá đạo, cuồng vọng, lớn lối.

Người chưa thấy, liền có thể từ trong thanh âm kia nghe ra người này tuyệt đối là không phải cuồng nhân bình thường!

- Là... Là Lăng Tiếu đến, đó... Đó là bát trảo Chân Long hư ảnh, hình như là ngưng thực ròi, thật là uy vũ tráng lệ!

- Nhìn khí thế này đều không so với hai người kia kém hơn, lần này có chuyện hay xem rồi!

- Bất kể ai đánh với ai, chỉ cần có thể quan chiến là được, tốt nhất ba người đến một tràng hỗn chiến, càng thoải mái rồi!

- Động đại tam thiên kiêu, ba người này trưởng thành lên chỉ sợ có thể thẳng ép một trận chiến của tứ đại truyền thuyết mấy ngàn năm a!

Bóng người giống như gió, khí thế như long, khí thế cường đại phóng ra đến không khí xung quanh đều tán khai.

Một gã thanh niên kiếm mi tinh mục ổn định dừng lại ở trên mặt hồ, thân hắn mặc đấu bồng, hắc sắc kình trang phủ lên thân người, cả người lộ ra tiêu sái dị thường, bá giả chi khí kia càng không ngừng tràn ra ngoài, kim long ở phía sau càng không ngừng gầm thét.

Thánh viên kia cùng với Giao Long tựa hồ đều cảm nhận được thú hoàng chi uy nồng đậm, đều phát ra tiếng tê minh không cam lòng.

- Làm sao, xem thường bản thiếu gia sao? Bản thiếu gia còn chưa đến, các ngươi trước đánh nhau rồi!

Lăng Tiếu hai bàn tay ôm ở trước ngực, một khuôn mặt cười tà mà nói.

Vũ Bất Phàm trong nháy mắt thu liễm khí tức, lộ ra nụ cười hõa nhã nói:

- Viên huynh ngứa ngáy chân tay, cho nên muốn cùng Bất Phàm qua mấy chiêu, không có nửa điểm ý tứ xem thường Lăng huynh!

Vũ Bất Phàm vĩnh viễn là một bộ hình dạng người tốt, nói chuyện cũng đều là không giận không dữ, để cho người ta cảm thấy hắn thoải mái giống như tắm gió xuân.

Viên Chiến Thiên lại là thẳng tính, trực tiếp khinh thường nói:

- Hắn muốn chiến ngươi liền trước phải thắng ta, bằng không hắn không có tư cách khiêu chiến ngươi!

Sau khi Lăng Tiếu nghe xong không nhịn được cười to lên:

- Ha ha, xem ra bản thiếu gia đã mặt hàng để cho các ngươi cướp đoạt rồi, đáng tiếc các ngươi đều là nam nhân, ca chỉ thích mỹ nữ a!

Ngừng một chút hắn lại nói:

- Nếu không các ngươi cùng lên đi, bản thiếu gia rất bận rộn, không có thời gian cùng các ngươi ở chỗ này chơi đùa ồn ào!

Lăng Tiếu không nghĩ đến sẽ gặp Viên Chiến Thiên ở chỗ này, đây là đối thủ để cho hắn cảm thấy kính trọng cùng hoài niệm.

Mà Vũ Bất Phàm cũng là thiên chi kiêu tử, dám khiêu chiến hắn, có thể khẳng định thực lực của gã cũng là có chỗ hơn người.

Lăng Tiếu những năm này trải qua vô số sinh tử chiến, hắn một mực kiên trì phương thức lấy chiến dưỡng chiến đi mài luyện chính mình.

Mấy năm nay, hắn lại càng danh đầu vô lượng, tự tin mênh mông đến cực điểm!

Đối mặt với hai đại thiên kiêu ở trước mắt, Lăng Tiếu có tự tin lấy một địch hai, hơn nữa còn cảm thấy chính mình nhất định có thể chiến mà thắng!

Cường giả cần có một trái tim không chút nào sợ hãi, dũng mãnh tinh tiến!

Lăng Tiếu cũng một mực đều ôm lấy cái tín niệm như vậy, càng không ngừng cường đại lên!

Lăng Tiếu cuồng vọng mà nói không nghi ngờ gì đốt lên nhiệt huyết của đám võ giả quan chiến ở chung quanh.

- Nghe nói Lăng Tiếu một mực vô cùng cuồng vọng bá đạo, hôm nay xem ra truyền ngôn không giả a, lại lấy một địch hai, hảo bá khí a!

- Nhân gia có thực lực áo chế đồng đại, hơn nữa trước đó cũng đã đánh bại Viên Chiến Thiên, mấy năm nay chiến tích lại càng là bưu hãn, có nói còn có chiến tích huy hoàng là lấy một địch vạn, lấy một địch hai đối với hắn mà nói là tiểu ý tứ thôi!

- Lời này là nói như vậy, nhưng Vũ Bất Phàm cùng Viên Chiến Thiên nhưng cũng không phải là đèn đã cạn dầu, nhưng đều là yêu nghiệt tề danh với hắn, lấy một địch hai chỉ sợ bại nhiều thắng ít a!

- Bất kể là dạng nào, mau một chút chiến lên đi, thật muốn nhìn tràng long tranh hổ đấu này một chút rốt cuộc kịch liệt tới trình độ nào!

Vũ Bất Phàm cùng Viên Chiến Thiên thàn sắc nhẹ biến đổi, lời này của Lăng Tiếu không nghi ngờ là kích thích cá tính cao ngạo của bọn họ!

Nụ cười của Vũ Bất Phàm đều thu liễm lại nói:

- Ở trước lúc Lăng huynh đến, Viên huynh nói ta muốn chiến ngươi phải thắng được hắn mới được, bây giờ không bằng như vậy, do Bất Phàm đồng thời thỉnh hai vị bốn chiêu thì như thế nào?

- Cần gì nhiều phế thoại như vậy, đến chiến đi!

Viên Chiến Thiên lại càng trực tiếp, hắn gào thét một tiếng, lại một lần nữa thôi diễn ra thế giới lực, hướng về phía hai người đồng thời bao phủ mà qua, vô số thánh viên chia làm hai đường đánh hướng hai người.

Vô số thân ảnh thánh viên, vô số công kích cường đại, vô số côn ảnh mang theo khí thế bài sơn đảo hải bao phủ hai người.

Lăng Tiếu cùng Vũ Bất Phàm đều chưa có xuất chiêu, phân biết chớp động thân ảnh, từ trong rất nhiều thánh viên xuyên qua, cuối cùng lướt ra khỏi phạm trù thế giới lực của Viên Chiến Thiên.

- Các ngươi vì sao không chiến, xem thường Viên Chiến Thiên ta không được!

Viên Chiến Thiên giận dữ hét lên.

Đấu chiến thánh viên trời sinh liền hiếu chiến, hắn là tuyejt đối không tình nguyện ở dưới bất luận kẻ nào, Lăng Tiếu cùng Vũ Bất Phàm tránh mà không chiến thật là để cho hắn cảm thấy tức giận.

Lăng Tiếu khoát tay nói:

- Viên huynh chớ tức giận, trận chiến này ngươi vẫn để ta cùng hắn đánh trước một lần thống khoái, bằng không chúng ta ai cũng sẽ không để ý ngươi, nếu như ngươi thật muốn chiến một trận với chúng ta, chờ sau khi chúng ta kết thúc ngươi lại ước hẹn thời gian đi!

Lăng Tiếu mặc dù rất muốn lấy một địch hai, nhưng nhìn bộ dáng bây giờ là ai cũng không phục ai rồi, vậy dứt khoát trướ khuyên phục Viên Chiến Thiên, cùng Vũ Bất Phàm một trận chiến rồi lại nói đi!

Viên Chiến Thiên do dự một chút vẫn là đem thế giới lực thu về.

- Tốt, các ngươi ai thắng, ta liền khiêu chiến người đó!

Viên Chiến Thiên đáp ứng một tiếng, nhanh chóng lướt đến nơi xa mà đi.

Vũ Bất Phàm mang theo vài phần cười khổ nói:

- Không nghĩ tới Viên huynh sẽ nghe Lăng huynh, vừa mới rồi ta nhưng là phí không ít lời lẽ hắn cũng không nghe đâu.

- Có thể ta nói cũng tương đối hữu lý hắn mới nghe đi!

Lăng Tiếu tùy ý mà nói.

- Cách thời gian ước định còn có mấy ngày, bây giờ bắt đầu đi?

Vũ Bất Phàm mang theo thần sắc khát vọng nhìn Lăng Tiếu hỏi.

Hắn mong đợi một trận chiến này đã lâu rồi, hận không thể ngay lập tức liền bắt đầu!

Lăng Tiếu lắc nhẹ đầu nói:

- Chớ gấp, vẫn theo như ước định mà làm đi, ta nghĩ rất nhiều người còn đang gấp gáp lên đường, chúng ta không thể để cho bọn họ thất vọng có phải không?

Lăng Tiếu căn bản không nghĩ đến một trận chiến của hắn cùng Vũ Bất Phàm bị tuyên truyền đến sục sôi.

Lăng Tiếu hỏi qua Huyền Diệu, bên trong phủ thành chủ không ai đem tin tức này truyền đi ra ngoài, như vậy bây giờ tất cả mọi người đều biết rồi, nhất định là Vũ Bất Phàm để người đi tuyên truyền.

Lăng Tiếu phải hoài nghi động cơ của Vũ Bất Phàm.

Đây để hắn cảm thấy Vũ Bất Phàm nhưng là rất coi trọng lần quyết chiến này, hơn nữa muốn đem hắn nặng nề dẫm ở dưới chân, thậm chí là để địch nhân của hắn biết muốn đem hắn giết chết cũng nói không chừng.

Cũng là bởi vì cái này, ấn tượng của Lăng Tiếu đối với nhân phẩm của Vũ Bất Phàm giảm thấp đi vài phần.

Nếu hắn muốn ở mọi người chứng kiến, hắn só với Lăng Tiếu mạnh hơn, như vậy Lăng Tiếu cũng có tự tin phản dẫm lại hắn, cũng dứt khoát cùng đám người kia chiến đấu cũng không muộn!

- Nếu Lăng huynh bình tĩnh như thế, vậy Bất Phàm cũng không vội ở nhát thời!

Vũ Bất Phàm tương đối thong dong nói.

Lăng Tiếu đối với hắn chắp tay, xoay người hướng về phương hướng Viên Chiến Thiên bay qua.

- Di, làm sao đều chạy rồi, người đều đến rồi sao còn không đánh a!

- Làm cái gì mà bay đi rồi, chẳng lẽ là lừa dối chúng ta sao?

- Chớ gấp, bọn họ còn chưa đi xa, nghĩ đến là tới ngày ước định lại chiến đấu.

- Kia còn không phải đợi mấy ngày a, lừa người a!

Từng cái võ giả vừa mới đợi xem kịch hay đều nóng giận lên, rõ ràng đều kích động lên, đều chờ đợi trò vui mở màn lại bất thình lình hô ngừng, thật là đem bọn họ treo ngược đến không trên không dưới, thật sự là khó chịu cực kỳ.

Viên Chiến Thiên cũng không có đi xa, chỉ là ở một cái khu vực không người tĩnh tọa xuống.

Thấy Lăng Tiếu đi lại, hắn sâu xa nói:

- Ngươi lại đây làm gì, chẳng lẽ muốn chiến trước với ta một trận!

- Nói giỡn cái gì vạy, bản thiếu gia mấy ngày sau còn muốn cùng tên kia chiến một trận, cũng không thể trước chịu thương để hắn chiếm tiện nghi rồi!

Lăng Tiếu ở bên cạnh Viên Chiến Thiên không xa ngồi xuống, ngừng một chút hắn lại nói:

- Ta đến mời ngươi uống rượu đấy!

Nói xong trong tay hắn hiện lên hai bình rượu, một bình trong đó ném về phía Viên Chiến Thiên.

Viên Chiến Thiên có chút không hiểu nhận lấy.

Lăng Tiếu dương rượu ở trong tay lên, cũng không nói nhiều cái gì, ngửa mặt lên trời đổ xuống, kình nhi hào sảng kia thật sự là đặc biệt có hương vị!

Viên Chiến Thiên do dự một chút cũng đánh mở nắp bình, uống rượu lên, trong lòng hắn không hiểu sinh ra mô cỗ cảm giác ấm áp, để lòng hắn tự nhiên có chút loạn.

Lăng Tiếu nhìn thần sắc của Viên Chiến Thiên có chút dị dạng nói:

- Chẳng lẽ cảm thấy tửu vị đạo này của ta không đủ mạnh?

- Không, rất không tồi, uống đi!

Viên Chiến Thiên dừng một chút, nói một tiếng, đem bình rượu hướng về cổ họng ực mạnh xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.