Thần Khống Thiên Hạ

Chương 1147: Ta Đã Biết Rõ Là Các Ngươi



- Đúng vậy, nhưng mà việc này là ta tận mắt nhìn thấy, ở bên cạnh Lăng Tiếu có một siêu cấp cao thủ, mấy Thái tượng trưởng lão kia căn bản không phải là đối thủ của nhân gia, ta nghĩ siêu cấp cao thủ kia ít nhất là Thánh giả!

- Một cái Thánh giả hộ vệ? Đây là nghịch thiên rồi đi!

- Các ngươi chớ nói, nếu là để người của Dược môn nghe được, không đem các ngươi đều thiến đi là không xong!

- Ha hả, bị người khi phụ cũng không thiệt thòi rồi, ít nhất danh khí cũng tăng lên một chút!

Lăng Tiếu âm thầm cười nói.

- Lăng đại sư, ngươi cùng Cốc Lực bọn họ cùng nhau đứng thành một đội đi, ở chỗ này không có ai có thể chen lẫn cùng ưu tiên!

Cốc Uy nói.

Lăng Tiếu gật gật đầu, cũng không có làm ra cái gì đại bài, dù sao người khác đều đang đứng hàng, hắn không có lý do chen đi vào.

Đang ở lúc Cốc Uy cùng những người khác đi đến, một đạo thanh âm chói tai vang lên:

- Nha, đây không phải là người của Cốc gia sao, các ngươi còn có mặt mũi đến tham gia đại bỉ lần này sao? Dứt khoát trực tiếp bỏ cuộc vị trí trước chín là tốt rồi, các ngươi không có cơ hội kia đâu.

Đồng dạng là năm người mặc trang phục Luyện dược sư đi lại đây, nói chuyện chính là tên năm tử ở phía trước nhất dẫn đội.

Nam tử này nhìn còn coi là nhân mô cẩu dạng, chỉ là thái độ ngạo mạn kia cùng với bước đi kiểu vương bát để cho cảm giác đầu tiên của người ta chính là ghét.

Mấy người của Cốc gia lập tức ngoảnh mặt nhìn lại, Cốc Lực hơi nhíu mày một chút nói:

- Ta tưởng là ai, nguyên lai là chó của Hoàn Nhan gia!

- Càn rõ, ngươi muốn tìm chết phải không?

Lời này của Cốc Lực lập tức đưa tới phẫn nộ của người tới, mấy người kia đều có một loại xúc động muốn động thủ.

- Hắc, chỉ có người yếu mới sẽ có miệng lưỡi lợi hại, không biết một lần trước nhà ai thiếu chút nữa mất đi vị trí trước mười, lần này các ngươi chỉ có phần luân lạc làm nhị lưu thế gia rồi!

Người vừa mới nói chuyện kia lại cười lạnh nói.

Bọn họ đoàn người này chính là thế gia luyện dược giống như Cốc gia.

Hoàn Nhan gia tộc, ở trong Đan Minh hội viên bài danh vị trí thứ bảy, trước kia một mực bị Cốc gia đè đầu cưỡi cổ, mấy năm này mới yên ổn đè lại Cốc gia một lần, cho nên có một ít cảm giác tiểu nhân đắc chí.

Hoàn Nhan Khang lại càng là thanh niên Luyện dược sư kiệt xuất nhất trong Hoàn Nhan gia tộc, hôm nay còn chỉ là bảy mươi tuổi, tương đối mà nói còn vô cùng trẻ tuổi, hắn bây giờ đã là Ngũ phẩm Luyện dược sư chân chính rồi, so với loại chuẩn ngũ phẩm Luyện dược sư như Hoàn Nhan Thuật bị Lăng Tiếu giết chết kia có sai biệt rất lớn.

Mà một lần trước chính là ở dưới sự dẫn dắt của hắn, Hoan Nhan gia lấy được thành tích ưu dị.

- Có phải miệng lưỡi lợi hại hay không đợi đại bỉ kết thúc đều biết, hi vọng Hoàn Nhan gia các ngươi vẫn có thể giữ được vị trí chớ để lùi xuống trước mười mới tốt a!

Cốc Lực đối mắt với Hoàn Nhan Khang mà nó.

Có Lăng Tiếu gia nhập, Cốc gia bọn họ có thể nói là ngọn nguồn mười phần, hắn không có gì phải sợ.

Nụ cười của Hoàn Nhan Khang thu lại, khí thế trở nên ác liệt nói:

- Ta tới cũng không phải là muốn nói với các ngươi, ta chỉ muốn biết.. Thuật đệ của ta bị các ngươi hại chết, ít này nữa Thái tượng trưởng lão nhà ta sẽ tự mình đi đến Cốc gia các ngươi đòi cái công đạo, hi vọng các ngươi đến lúc đó còn có thể cường ngạnh như thế này!

- Hi vọng Cốc gia các ngươi không ngã xuống trước mười, bằng không... hắc hắc, các ngươi liền đẹp mắt mà chờ đi!

- Liền dựa vào một Ngũ phẩm Luyện dược sư còn muốn giữ được trước mười, thật sự là người si nói mộng.

- Cốc gia các ngươi liền rửa sạch cổ mà đợi đi!

Người của Hoàn Nhan gia phóng ra lời nói tàn nhẫn, xoay người liền rời khỏi.

Người của Cốc gia muốn động thủ rồi, nhưng mà đều bị Cốc Lực áp chế xuống.

Ở chỗ này khai chiến với Hoàn Nhan gia chỉ sẽ để cho người khác cười nhạo, căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì!

Lúc này, Lăng Tiếu lên tiếng đối với Cốc Kiều Kiều hỏi:

- Cái gì Hoàn Nhan Thuật là người của nhà bọn hắn?

Cốc Kiều Kiều gật gật đầu nói:

- Không sai, đúng là người của nhà bọn hắn, xem ra chuyện tình trong Chiến loạn uyên đã bị bọn họ tìm hiểu rồi.

- Đây không phải là nói ta làm liên lụy các ngươi?

Lăng Tiếu phản hỏi.

- Làm sao lại như vậy, hẳn là ta làm liên lụy ngươi mới đúng, bọn họ biết Hoàn Nhan Thuật chết đi, khẳng định cũng biết là ngươi gây nên.

Cốc Kiều Kiều ứng nói.

Hoàn Nhan Thuật nhưng là Lăng Tiếu giết chết ở trong Chiến loạn uyên, bất quá nguyên nhân gây ra lại là do Cốc Kiều Kiều dẫn tới.

- Được rồi, nếu như bọn họ muốn bất lợi với các ngươi, ta không ngần ngại để cho Hoàn Nhan gia bọn họ biến mất, bất quá... Chỉ cần đại hội lần này các ngươi lấy được thành tích tốt, bọn họ cũng không dám làm gì các ngươi.

Lăng Tiếu ứng nói.

- Đa tạ lão đại!

Cốc Kiều Kiều cảm kích ứng nói.

Nàng đi theo Diệp Vân Phong, phương diện xưng hô cũng cải biến như vậy.

Cũng liền ở lúc này, rốt cuộc đến đám người Lăng Tiếu tiến tràng khảo hạch.

Nhập tràng rất đơn giản, ở lối vào đăng ký một chút là có thể tiến tràng rồi, mà lúc đi ra lấy đan dược đã luyện chế tốt để kiểm nghiệm bình phán là được rồi.

Vì phòng ngừa có sự cố, ở giữa sân có mấy tên cường giả Bán Đế cấp đang giám thị lấy, thần niệm của bọn hắn có thể biết rõ nhất cử nhất động của mọi người, nếu ai lấy ra đan dược từ trong Không Gian Giới sẽ bị lập tức phát hiện ra ngay.

Lăng Tiếu cầm bài hào của mình đi đến vị trí luyện đan.

Ở chỗ này đã chuẩn bị tốt linh thảo cùng với dược đỉnh để luyện đan.

Cửa thứ nhất phân biệt ra được những linh thảo này có thể luyện chế ra đan dược gì, sau đó dùng dược đỉnh trước mắt để tinh luyện những linh thảo này này đan dược tương ứng.

Cửa ải này nhìn như đơn giản, nhưng sẽ khảo hạch được năng lực ứng biến của Luyện Dược Sư, xem thử hắn có thể thông qua chỉ xem xét linh thảo là có thể phân biệt ra được đan phương, luyện chế ra đan dược tương xứng hay không?

Nếu như Luyện Dược Sư không có chút chân tài thật học chỉ sợ tay chân sẽ rối loạn ngay.

Bởi vì còn quy định là nhất định phải trong vòng một canh giờ luyện xong đan dược, nếu vượt quá thì sẽ xem như thất bại.

Cái này đương nhiên không làm khó được Lăng Tiếu rồi.

Thần niệm Lăng Tiếu quét qua, lập tức liền hiểu rõ những linh thảo kia như lòng bàn tay:

- Tam phẩm đỉnh cấp đan dược Bạo Vương đan, chỉ là. . . Lại nhiều ra mấy vị linh thảo không giống, ha ha, đại hội này còn có chút ý tứ.

Lăng Tiếu phát hiện chỗ khác thường trong đó, lúc này cười lạnh thoáng một phát liền bắt đầu luyện chế.

Dùng thực lực Thiên Tôn cùng với thất phẩm chi cảnh của hắn, đi luyện chế Tam phẩm đan dược, vốn không cần thiết phải vận dụng tinh thần lực, hắn cũng không cần quá mức cẩn thận thì một lò đan dược hoàn mỹ vẫn sẽ hiện ra trước mắt.

Mười khỏa Bạo Vương đan, hoàn mỹ vô hạ ở ngay trong dược đỉnh, lộ ra cực kỳ chói mắt.

Một gã Luyện Dược Sư ở cách hắn không xa vừa vặn thấy một màn như vậy, thần sắc trì trệ, trong tay run lên, linh thảo tinh hoa hắn tinh luyện ra liền tán loạn.

- Gặp quỷ rồi!

Tên Luyện Dược Sư trước ngực treo Tam tinh huy chương kia mắng to.

Lăng Tiếu mang mười khỏa Bạo Vương Đan đến chỗ kiểm nghiệm, giao cho tên lão giả đăng kí kia.

Thần sắc lão giả kia liền có chút khác thường, hiển nhiên đối với Lăng Tiếu luyện thành đan dược nhanh như vậy cũng có chút ngạc nhiên:

- Đại biểu Cốc gia Lăng Tiếu số 78, luyện chế chính là Bạo Vương Đan.

Sau khi hắn nói một tiếng mới bắt đầu xem xét đan dược mà Lăng Tiếu giao ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.