Tặng Quân Một Đời Vinh Hoa

Chương 84



Thẩm Hấp vừa bước vào cửa thì có một nô tài đến bẩm báo những lời mà đại nha hoàn bên người của Nhị phu nhân đã nói, Thẩm Hấp ngừng bước quay sang hỏi Viên Thành:

“Phu nhân thế nào?”

“Phu nhân rất tức giận, tát Tư Cầm liên tục, sau đó giẫm nát tất cả những thứ mà nha hoàn kia đưa đến, ban đầu nha hoàn kia còn cãi lại sau bị phu nhân dọa sợ nên khôngdám nói gì nữa, bị hai mama của phu nhân lôi ra ngoài. Sau đó phu nhân đóng cửa ở trong phòng đến giờ.”

Viên Thành là tai mắt mà Thẩm Hấp an bài trong phủ Định quốc công, thường ngày phụ trách trông coi Thương Lan Uyển.

Thẩm Hấp gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, Viên Thành liền yên lặng lui xuống. Triệu Tam Bảo và Nhiếp Nhung nhìn nhau, không dám nói gì, Thẩm Hấp đi đến chính viện thìnhìn thấy Hoa Ý Trúc Tình và Đan Tuyết đang hái hoa trong sân, Thẩm Hấp chỉ ra giữa sân viện nói với Đan Tuyết:

“ Ra kia quỳ, đến khi nào suy nghĩ xong thì đứng lên”

Đan tuyết đang lấy cái sàng cho Hoa Ý, nghe thấy lời Thẩm Hấp nói thì nghi hoặc liếc nhanh sang Nhiếp Nhung, Nhiếp Nhung cũng đang nhíu mi nhìn nàng, Đan Tuyết mới khẳng định là mình đã làm sai chuyện gì rồi, nàng buông cái sàng rồi đến giữa sân quỳ, bọn nha hoàn đi tới lui chung quanh đều liếc nhìn, không biết Đan Tuyết đã phạm phải lỗi gì để đại công tử tức giận đến vậy.

Hoa Ý và Trúc Tình cũng bị dọa sợ, nguyên là các nàng lôi kéo bắt Đan Tuyết lấy sàng hái hoa, cả buổi chiều phu nhân đều ở trong phòng, cũng không cần người hầu hạ nên các nàng muốn hái ít hoa quế để làm mật hoa quế, không ngờ bị đại công tử bắt gặp, nhưng bình thường các nàng cũng thường làm vậy sao không thấy đại công tử bất mãn, hôm nay lại bị phạt nhỉ.

Nhìn mặt Đan Tuyết xám như tro, giống như phạm lỗi rất nặng, Hoa Ý Trúc Tình cảm thấy rất áy náy, hình như các nàng hại Đan Tuyết bị đại công tử trách phạt, dù sao thìcũng là các nàng nhờ hái hoa, không thể để đại công tử chỉ phạt mỗi mình Đan Tuyết được nên cùng đi đến quỳ bên cạnh Đan Tuyết.

Đan Tuyết bảo các nàng đứng lên nhưng hai người vẫn không chịu đứng dậy, mặc dù mới tiếp xúc với nhau mấy ngày thôi nhưng mấy cô nương này đều đã xem nhau là tỷ muội ruột thịt, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu.

Thẩm Hấp đẩy cửa bước vào phòng, trong phòng rất mát mẻ, xem ra hiệu quả bồn băng không tệ lắm. Sau khi đi vào, nhìn lướt khắp phòng, giường la hán, nhuyễn tháp, giường sau tấm bình phong đều không thấy người đâu thì nghe có tiếng động trong thư phòng nhỏ, đi vào thư phòng nhỏ thì thấy Tạ Hộ đang lau dọn sắp xếp các bộ sách trên giá sách, quyển nào cũng dùng vải khô chà lau rồi mới đặt về chỗ cũ, thấy Thẩm Hấp bước vào thì cúi người hành lễ với hắn xong rồi nói:

“Phu quân đã về. Phu quân cần dùng thư phòng phải không ? Chờ thiếp thu dọn mộtchút nhé.” 

Thẩm Hấp nhìn nàng, vốn nghĩ nàng lúc này đang bực tức, hờn dỗi, không nghĩ tới thấy vẻ mặt như không có gì xảy ra, nhưng Thẩm Hấp biết chắc chắn là nàng đang tức giận, bởi vì khi nàng tức giận hai đầu mũi sẽ nở to, giống như con mèo nhỏ lông trênngười sẽ xù lên, trong mũi cũng phát ra tiếng thở phì phò.

Thẩm Hấp ngồi yên không nói lời nào nhìn Tạ Hộ làm việc, chốc lát sau Tạ Hộ đã đặt sách sang một bên, mặt bàn cũng được dọn dẹp sạch sẽ, chuẩn bị mời Thẩm Hấp ngồi, không ngờ vừa mới bước tới trước mặt hắn thì đã bị hắn kéo ngồi vào lòng hắn, eo bị ôm không thể nhúc nhích được. Tạ Hộ vùng vẫy hai lần mà không thoát ra được thì mất hứng cúi đầu tựa vào ngực hắn vò vò mảnh vải bố trong tay rầu rĩ khôngvui.một lúc lâu sau cũng không nói năng gì.

Chưa từng thấy nàng cáu kỉnh như vậy, lúc này Thẩm Hấp chỉ thấy lòng mình rất ấm áp, lúc mới biết nàng, nàng nói chuyện, làm việc luôn cẩn thận, nói chuyện không dám lớn tiếng, động tác thì nghiêm túc giống như đã dùng thước đo qua, tuyệt đối sẽkhông vượt mức dù chỉ một chút, sau khi thành thân thì luôn chăm sóc cho hắn, chỉ cần là việc chăm sóc hắn mà nàng có thể làm thì nàng đều ôm đồm tất cả mọi việc, người khác hoàn toàn không có chỗ sờ tay vào, sau khi ở chung mấy ngày thì thái độ có hơi buông lỏng một ít nhưng vẫn tuân thủ lễ nghi nghiêm ngặt. Im lặng ngồi trong lòng hắn như hôm nay thì đúng là lần đầu tiên, nếu là trước đây thì nha đầu này chắc chắn sẽ đỏ mặt, sau đó sẽ dùng lý lẽ ngăn cản cơn động tình của hắn, nếu khôngngăn cản được thì dứt khoát thuận theo dựa vào vai hắn.

Bị ôm như vậy trong một lúc, Tạ Hộ cảm thấy sự phiền não của mình đã giảm được một ít, thực sự là nàng rất tức giận, nàng không biết tên Thẩm Thái kia đã làm chuyện như vậy bao nhiêu lần rồi, cũng không biết hắn đã làm vậy với ai chưa nhưng Tạ Hộ cảm thấy cực kỳ nhục nhã, hắn dựa vào cái gì mà dám làm vậy? hắn có từng nghĩ đến hậu quả hắn gây ra cho nàng chưa? người ta sẽ nhìn nàng ra sao? Nếu có lời ra tiếng vào thì phu quân của nàng sẽ nghĩ nàng như thế nào? Kiếp này nàng rất vất vả mới đến được với phu quân, mới qua được vài ngày an lành thì đã có người muốn phá hủy, nếu phu quân tin những lời đồn kia thì nàng phải làm sao bây giờ?

Tạ Hộ thật sự lo lắng sau khi Thẩm Hấp trở về sẽ hỏi đến chuyện này, nàng còn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào, dù gì đi nữa Thẩm Thái và Thẩm Hấp cũng là huynh đệ cùng nhau trưởng thành, biết là sau này họ sẽ trở mặt nhưng bây giờ bọn họ vẫn đanglà anh em, phu quân nghe chuyện này có khi nào tin tưởng huynh đệ của hắn, cảm thấy nàng không tuân thủ phụ đức, đi câu dẫn Thẩm Thái không?

Ý nghĩ này càng nghĩ càng thấy hoảng, càng thấy hoảng thì càng nghĩ nữa, Tạ Hộ liền giam mình trong phòng, dùng cách làm việc không ngừng để xua tan bất an đang lớn dần. Đúng là nàng đang lo sợ, phu quân đối xử với nàng tốt như vậy nếu hắn bị chuyện này tổn thương, làm cho tín nhiệm rất vất vả mới tạo dựng được đổ sông đổ biển hết, giữa phu thê mà không tin tưởng nhau thì nàng phải làm sao bây giờ?

Thẩm Hấp ôm nàng ngồi trong chốc lát, thấy tâm tình nàng vẫn khó chịu thì vỗ vỗ mông nàng, gọi nàng đứng lên, Tạ Hộ nghe lời đứng dậy, Thẩm Hấp đoạt lấy miếng giẻ lau trong tay nàng, bỏ lại trên bàn, sau đó dắt Tạ Hộ ra ngoài, vừa đi vừa nói:

“Ta dạy nàng một bộ quyền dưỡng sinh, rất có lợi cho bình tĩnh tâm tình.”

Tạ Hộ kinh ngạc nhìn bóng lưng của Thẩm Hấp, chỉ cảm thấy rất cao lớn vững chãi, nhìn bộ dạng của phu quân, chắc hẳn là đã biết chuyện Thẩm Thái làm, nhưng hắnvẫn đối xử với nàng như vậy có nghĩa là hắn không nghi ngờ, hắn vẫn tin tưởng nàng nhỉ.

Mang theo một chút mong chờ, Tạ Hộ được Thẩm Hấp dắt tới hậu viện Thương Lan Uyển, ở đây có một rừng cây tùng bách sừng sững chót vót, gió hè thổi làm rừng cây vang lên tiếng xào xạt, trong rừng có một mảnh đất trống dùng đá tảng làm nền, bên trái mảnh đất trống là một bộ bàn ghế gỗ, trên bàn có một bộ trà cụ nhìn có vẻ rất cổ xưa. Đây là lần đầu tiên Tạ Hộ đến nơi này dù trước đó đã biết chủ viện có một rừng cây nhỏ .

Thẩm Hấp đưa nàng đến chỗ đặt ghế gỗ, ấn nàng ngồi trên ghế, sau đó tự mình cởi áo ngoài, đặt áo ngoài và đai lưng lên ghế ngồi bên cạnh Tạ Hộ, sau đó một mình điđến một chỗ trống nói;

"Trước tiên ta đi chậm một lần cho nàng nhìn, nàng nhớ được bao nhiêu thì nhớ, mộtlát nữa chúng ta cùng nhau luyện tập”.

Tạ Hộ nhìn tư thế của hắn, trong lòng có chút tính toán, phu quân chắc là đang muốn dạy nàng bộ quyền dưỡng sinh mà hắn tự nghĩ ra khi còn nhỏ, nhìn thấy bộ dáng hắnđứng giữa sân đi quyền, Tạ Hộ phảng phất nhớ lại kiếp trước, cũng là một buổi trưa mùa hè, nàng và một người cung nữ tên Bích Tình hầu hạ chủ tử, sau khi chủ tử gặp các quan trong triều, tâm trạng không tốt lắm, liền gọi hai nàng đi đến chỗ tránh nắng trong ngự hoa viên, sau đó cũng là trình tự này, không cần bất luận kẻ nào hầu hạ, cởi long bào, sau đó thì luyện bộ quyền pháp dưỡng sinh cho các nàng nhìn, sau khi hắnđánh qua một lần, sẽ gọi các nàng cùng hắn tập luyện, Bích Tình là nữ tử dịu dàng, làm sao tập luyện được, chỉ hai phát liền bị chủ tử đẩy ra rất xa, ngã xuống đất khóc, lại run lẩy bẩy, chủ tử phiền chán nhìn nàng ta, sau đó cho nàng ta lui xuống, lại gọi Tạ Hộ bước lên, năm đó là lần đầu tiên Tạ Hộ nhìn thấy chủ tử tập bộ quyền này, làm sao có thể nhớ rõ, chỉ hai ba cái liền bị chủ tử đẩy qua một bên, nhưng mà, tính cách của nàng kiên cường hơn Bích Tình nhiều, bị chủ tử đẩy qua một bên, nàng liền đứng dậy, sau đó tiếp tục tiến lên, cứ như vậy nàng bị té ngã vô số lần, cuối cùng có thể cùng chủ tử đánh mấy chục hiệp, đây cũng chính là bộ quyền dưỡng sinh mà nàng học, bí quyết ở chỗ nhờ ngã nhiều mới thông suốt.

Nàng cũng không biết lúc ấy vì cái gì mà liều mạng như vậy, biết rõ chủ tử muốn tìm một người để phát tiết, nàng cũng có thể học Bích Tình, ngã nhào trên mặt đất khôngđứng dậy, chủ tử sẽ không miễn cưỡng các nàng, nhưng mà ngay lúc đó trong lòng Tạ Hộ không phục, nàng nhập cung thời gian không lâu, lại là cô nương tuổi đang lớn, bản chất còn chưa sinh ra cái loại nô tính kia, cảm thấy ta vì cái gì nhất định sẽ thua ngươi, sau này khi nhớ lại, nàng mới biết được, ý tưởng lúc đó của nàng có bao nhiêu đáng sợ, là do chủ tử không tức giận, nếu chủ tử tức giận, đừng nói là nàng, cho dù là toàn bộ Tạ gia cũng không đủ chôn cùng nàng.

May mắn chủ tử là minh quân, Tạ Hộ nghĩ như vậy trong lòng, bên kia Thẩm Hấp đãđánh xong một bộ quyền pháp, thấy Tạ Hộ đang ngẩn người nhìn hắn, trong lòng buồn cười, đi qua vỗ vỗ gò má của nàng, còn ngại không đủ, lại dùng hai ngón tay nhéo nhéo, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai nàng:

"Nàng nghĩ gì thế? Còn ngẩn người nữa, ta sẽ ở trong này muốn nàng”.

"..."

Tạ Hộ liều mạng nhịn xuống cảm giác trợn trừng mắt nhìn hắn, thật tình cảm thấy kiếp trước chủ tử cao quý lạnh lùng đã biến mất hầu như không còn gì. không nói gì khác, mỗi đêm trên giường đều có nhu cầu, hoặc lúc không thỏa mãn, khi đó thật sự khôngchịu đứng dậy, ôm nàng không chịu buông tay, hoàn toàn là bộ dạng chưa từng nhìn thấy nữ nhân.

Nghĩ đến đây, Tạ Hộ không khỏi mỉm cười, tuy rằng nàng cũng cảm thấy mỗi đêm phu quân yêu cầu vô độ khiến cho nàng có hơi đau đầu, nhưng mà, nàng giống như thích nhìn thấy bộ dáng yêu thích nàng của hắn, quả nhiên, nam nhân chưa từng trải việc đời vẫn là tốt nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.