Tặng Quân Một Đời Vinh Hoa

Chương 31: Đỗ Trạng Nguyên



Mọi người vừa uống trà vừa bàn luận về chuyện thi hội đầu tháng 9, đa phần là đoán đề tài và chủ khảo, sau đó lại trở về suy đoán những người có khả năng ở đầu bảng, trong đó có một thư sinh họ Vương nói:

"Chuyện đỗ nhất giáp còn cần phải đoán sao? Tất nhiên là cuộc thi giữa Yến Tuy huynh và Xuân Sơn huynh rồi."

Thẩm Hấp bưng chén trà không nói gì, khóe miệng khẽ nhếch cười. Lý Trăn cũng thản nhiên, nhìn chằm chằm hạt trà màu cam trong tay, Tạ Hộ nhìn qua Thẩm Hấp, kiếp trước nàng không rõ vì lý do gì Thẩm Hấp thi đỗ Trạng Nguyên.

Nếu hắn thật sự là đích trưởng tử của Định quốc công phủ thì không bàn đến, nhưng hắn lại không phải, có đỗ Trạng Nguyên cũng chẳng được gì. Kiếp trước tuy hắn đỗ Trạng Nguyên, nhưng trong vòng năm năm không có tiếp nhận bất kỳ chức vụ gì, cái danh đỗ Trạng Nguyên bị bỏ sang một bên, đến năm thứ sáu Bộ Binh mới bắt đầu thi hành.

Mà Lý Trăn lại khác hoàn toàn, tuy rằng chỉ đỗ Thám Hoa, thời gian khoảng mùa hè năm nay, hắn được đến Hàn Lâm viện để soạn sách, dựa theo lệ thường của Yến quốc, người biên soạn ở Hàn Lâm viện phải đỗ Trạng Nguyên mới được phong chức, Bảng Nhãn và Thám Hoa cũng là người biên soạn.

Tuy rằng một bên là quan lục phẩm, một bên là quan thất phẩm, nhưng chuyện quan trường, có vài người phải mất vài năm, thậm chí mười mấy năm, hai mươi mấy năm mới có thể tăng lên một bậc. Lý Trăn vừa vào đã được tiếp nhận chức quan lục phẩm, tuy chỉ là một chức quan, nhưng có thể thấy Thiên Hòa Đế rất xem trọng vị Thám Hoa lang này.

Tạ Hành thấy Tạ Hộ chỉ vùi đầu uống trà, cũng không còn ánh mắt si mê nhìn Lý Trăn như trước, hoặc lộ ra bất cứ biểu hiện nào.

Nàng ta nhìn về phía Lý Trăn, sau đó vụng trộm liếc Thẩm Hấp cao quý bên cạnh Tạ Thiều, rồi lại liếc nhìn Lý Trăn u buồn, hai dung mạo khó phân cao thấp. Nhưng xét về khí chất thì Thẩm Hấp lại hơn rất nhiều, lại liếc nhìn Tạ Hộ, Tạ Hành bỗng đăm chiêu suy nghĩ, không lẽ nha đầu này thay đổi đối tượng trong lòng rồi.

Tạ Hộ cảm giác được Tạ Hành đang nhìn mình, nghiêng đầu qua nhìn nàng ta một cái, ánh mắt thông suốt, không mang ý cười, trong lòng Tạ Hành rùng mình, chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên.

Từ sau khi Tạ Hộ bệnh nặng thì hoàn toàn thay đổi, nhìn người như cười như không, phảng phất vẻ hiểu hết mọi chuyện. Chính vì điều này khiến Tạ Hành rất bất an, trước đây nàng ta vẫn hay cho nàng là người ngốc nghếch đột nhiên bây giờ không ngốc nữa.

Nàng ta cứ nghĩ Tạ Hộ sẽ giống như những người khác, âm thầm tính kế trả thù chuyện nàng ta khi dễ nàng trước đây. Tuy nhiên kẻ ngốc này lại không muốn ngả bài với nàng ta, không trả thù nàng ta, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Ngoài mặt còn khách khí với nàng ta, chính điều này khiến nàng ta cảm thấy rất sợ hãi không biết trong lòng nàng đang nghĩ cái gì. Có thể nào lúc đầu trong lòng không so đo nhưng thật ra vẫn chờ đợi cơ hội mà thôi, Tạ Hành chắc chắn như vậy. Đột nhiên nàng ta thấy Tạ Hộ giơ cái siêu tinh xảo lên cười hỏi:

"Tam tỷ tỷ, còn muốn uống trà sao?"

"..."

Giọng nói nhẹ nhàng càng khiến cho nàng ta không biết làm thế nào, thà Tạ Hộ vẫn như trước đây, tính tình kiêu ngạo, đối với người nào cũng không khách khí, mặc dù chán ghét, nhưng ít nhất có thể hiểu rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay.

Còn bây giờ, mặc kệ nàng ta thăm dò thế nào, nàng đều có vẻ không có việc gì mà phối hợp. Tuy nói nàng có phối hợp nhưng Tạ Hành không hiểu, rõ ràng nàng ta mới là người chủ động, nàng ta hoàn toàn có thể bức Tạ Hộ phối hợp, nhưng Tạ Hộ thuận theo dễ dàng như vậy, làm cho nàng không thể bức, giống như đánh một quyền lên vải bông, dùng lực rất nhiều nhưng lại không có bất kỳ phản ứng nào.

Nhìn gương mặt xinh đẹp của Tạ Hộ, Tạ Hành âm thầm cắn chặt răng. Nàng ta nghĩ đến kế hoạch mình đã lên nhiều ngày, âm thầm nghe đại công tử hẹn Lý Trăn hôm nay, nàng ta cùng Tạ Ngọc đi đến thư phòng chờ bọn họ rất sớm, giả vờ tình cờ gặp, không nghĩ tới các nàng vừa mới gặp lại đụng phải Tạ Hộ, thật đúng là âm hồn bất tán.

Nhìn qua Tạ Ngọc muốn trao đổi ánh mắt với nàng ta thì nhìn thấy ánh mắt Tạ Ngọc nhìn chằm chằm Thẩm Hấp, hai má đỏ ửng, hai tay cũng nắm chặt chiếc khăn ở dưới bàn, thỉnh thoảng còn thẹn thùng cắn môi.

Muốn gọi nàng ta nhưng khổ nỗi lại bị chia cách bởi Tạ Hộ, Tạ Hành đành phải nhẹnhàng ho một tiếng, hi vọng sẽ đánh thức lý trí Tạ Ngọc quay về. Bỗng nhiên, Tạ Ngọc chuyển động, Tạ Hành cho rằng nàng ta đã biết, nào ngờ, Tạ Ngọc to gan cầm cái siêu lên, đi đến bên cạnh Thẩm Hấp, nũng nịu nói:

"Thẩm gia ca ca nước trà đã hết rồi, ta thay huynh rót thêm một ít, có được không?"

Lúc Tạ Ngọc đứng dậy, Tạ Hộ liền nhìn nàng ta, trong lòng khó hiểu nha đầu này muốn làm gì. Lúc Tạ Ngọc đứng bên cạnh Thẩm Hấp gọi một tiếng ‘Thẩm gia ca ca’ khiến nàng nổi da gà cả người. Lông mày nhíu lại, môi mím lại, nàng cố gắng nhịn cười, lại vẫn không thể nào khống chế được khóe miệng hơi nhếch lên, đành phải dùng chén trà che trước môi, tránh để người khác nhìn thấy nàng cười trộm, nói nàng cười nhạo tỷ muội.

Khóe mắt Thẩm Hấp nhìn lướt qua Tạ Hộ đang nâng chén trà, khóe miệng nha đầu kia lộ rõ ý cười mà cứ nghĩ mình che dấu tốt lắm, thu hồi ánh mắt, nhìn qua Tạ Ngọc, đặt chén trà xuống trước mặt, thản nhiên nói một câu:

"Đa tạ, lúc nãy đã uống mấy chén, ta không muốn uống nữa. Ngươi đi hỏi những người khác đi."

"..."

Tạ Hộ thiếu chút nữa cười to, được lắm, đây là chủ tử đem tấm lòng của Tạ Ngọc thành tiểu nhị trà lâu.

Tạ Ngọc đỏ mặt, đâm lao phải theo lao, đành phải đi một vòng quanh bàn, thêm trà cho mọi người, Tạ Hộ cũng không ngoại lệ, cầm chén đưa cho nàng ta rót thêm. Vẻ mặt Tạ Ngọc chán nản quay lại chỗ ngồi, hai tai cũng đỏ lên, không dám tiếp tục nóichuyện.

Mọi người uống trà xong liền đứng dậy, Tạ Thiều tự giác đi đến trước quầy, nóichưởng quỹ tính tiền, chưởng quỹ nhìn thoáng qua bàn bọn họ, sau đó lấy ra một cái bàn tính. hắn đánh lạch cạch lạch cạch trong chốc lát rồi nhìn Tạ Thiều nói:

"Cám ơn quan khách đã chiếu cố, tổng cộng 382 lượng bạc."

Tạ Thiều gật gật đầu rồi chuẩn bị lấy bạc, bỗng nhiên cảm giác có điều gì không đúng, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn chưởng quỹ, nói:

"Cái gì? Bao nhiêu?"

Chưởng quỹ đưa bàn tính cho Tạ Thiều xem, chỉ chỉ hàng cuối cùng nói: "Khách nhân ngài xem rõ ràng, 382 lượng bạc."

Tạ Thiều chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, chưởng quỹ thấy hắn như thế, hảo tâm giải thích: "Khách quan, các ngươi dùng lá trà cực kỳ trân quý, tám vạn khối mới có được một hai lá, là hồng trà cực phẩm, dịp may hiếm có."

"..."

Tạ Thiều hồn thất lạc phách rời khỏi trà lâu, một nhóm thư sinh đang thảo luận muốn đi tiếp chỗ nào, trong đám người có mấy gia đinh chạy đến, nói vài câu bên tai Thẩm Hấp, Thẩm Hấp gật gật đầu, xoay người cáo từ với mọi người, cố ý đi đến trước mặt Tạ Thiều, nhếch môi cười nói:

"Hôm nay khiến Duy Trinh huynh tốn kém rồi, ta còn có chút việc quan trọng cần xử lý, lần tới sẽ cùng Duy Trinh nói chuyện, cáo từ. Chư vị, cáo từ."

Tạ Thiều còn chưa yên lòng, nghe Thẩm Hấp nói vậy, đột nhiên chấn phấn tinh thần, vẻ tiêu sái trở lại, hành lễ với Thẩm Hấp, mọi người cũng ào ào cùng Thẩm Hấp cáo từ.

Thẩm Hấp cùng vài vị tôi tớ nhanh chóng biến mất trong đám người, lúc này Tạ Ngọc mới thu hồi ánh mắt, Tạ Trọng và Tạ Triều mời mọi người đến Đức Thắng Lâu thưởng thơ, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn thoáng qua Tạ Thiều, Tạ Thiều liền bĩu môi, nói:

"Ta sẽ không làm thơ, cũng không thưởng thức, không thể góp vui cùng mọi người."

Tạ Hành và Tạ Ngọc tự nhiên đi cùng bọn họ, Lý Trăn lại đột nhiên mở miệng hỏi mộtcâu: "Duy Trinh không muốn đi, Ngũ cô nương thì sao?"

Tạ Hộ kinh ngạc nhìn thoáng qua Lý Trăn, thấy ánh mắt vô tư, nghĩ chắc là thuận miệng hỏi, cười cười, nói:

"không muốn, ta và ca ca không thích thơ, đi chỉ làm mất hứng."

Lý Trăn im lặng nhìn đống sách trong tay Tạ Thiều, không nhiều lời nữa, sau khi cáo từ, mỗi người mỗi ngả, thay đổi phương hướng.

Tạ Hộ quay đầu lại, vừa vặn thấy ánh mắt u oán của Tạ Thiều, Tạ Hộ nhướn mày: "Làm sao vậy?"

Tạ Thiều nhịn một bụng muốn mắng nàng, nhưng nhìn thấy muội muội xinh đẹp lại không nói được lời nào, thở dài, nói:

"không phải, đang êm đẹp muội dùng trà đắt tiền làm gì? 382 lượng bạc. Đủ để ta uống trà cả đời."

Tạ Hộ bình tĩnh nhìn hắn, hai tay rút lại trong tay áo, dáng vẻ lão luyện, nói:

"không phải ca ca nói muốn thỉnh Thẩm đại công tử uống trà sao?"

Tạ Thiều tức giận: "Ta nói muốn mời hắn uống trà, nhưng không hề nói mời trà đắt như vậy! 500 lượng bạc một hai chén trà, ta, nếu sớm biết rằng đắt như vậy, ngay cả cặn trà ta cũng ăn."

Làm cho hắn khóc chết thôi, sao hắn lại có một muội muội phá của như vậy!

Đau lòng, thảm thương, những điều này không thể tả hết tâm trạng Tạ Thiều lúc này. Nhất là đương sự còn dùng một vẻ mặt vô tội nhìn hắn, làm cho hắn tức giận cũng không có cách nào trút ra.

Chỉ nghe Tạ Hộ hơi do dự, sau đó mới nâng ánh mắt lên, nghiêm túc nhìn Tạ Thiều đang che mặt nói:

"500 lượng bạc một hai chén trà cho Thẩm đại công tử uống, quả thật có chút châm chọc.”

Tạ Thiều buông bàn tay, nhìn muội muội, nói: "Muội cũng biết châm chọc! Biết sớm vậy sao còn làm..."

"Lá trà tầm thường như vậy, cũng may mà Thẩm đại công tử không chê."

"..."

Mùng chín tháng hai, bắt đầu thi hội. 3 đợt thi liên tục đến ngày 15 tháng 2. 3 ngày sau yết bảng, đại công tử Thẩm Hấp Định quốc công phủ không ngoài dự liệu đỗ thứ nhất, làm Trạng Nguyên, Tĩnh An hầu Thế Tử ở vị trí thứ hai làm cống sĩ*.

Những cống sinh thi đỗ vẫn tiếp tục thi đình, cũng chia 3 đợt.

3 đợt thi trôi qua, Thẩm Hấp vẫn đỗ cao nhất, Nhất giáp trạng nguyên, Bảng Nhãn lại là tài tử Kim Lăng Đỗ Nguyên Nhiên, Thám Hoa lang là Tĩnh An hầu Thế Tử Lý Trăn. Ba người cùng đến dự Quỳnh Lâm Yến, cưỡi ngựa dạo phố, nổi bật vô cùng.

Kỳ thi đình qua đi, Hoàng Thượng tuy biết rõ Trạng Nguyên, nhưng sau Quỳnh Lâm yến lại chưa bao giờ triệu kiến Thẩm Hấp, ngược lại nhìn trúng Bảng Nhãn và Thám Hoa, hoàn toàn đem Trạng Nguyên Thẩm Hấp quẳng sang một bên.

---

Chú thích:

*Cống sĩ: đi thi đỗ cũng gọi là cống

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.