Tần Cảnh Ký

Chương 33: Ngoại Truyện Về Tần Cảnh Và Doãn Thiên Dã



Type: Lion Write

Xưa nay, Doãn Thiên Dã không tin trên đời này có không gian song song. Vì thế nên khi anh vừa choàng tỉnh, phát hiện mình đang lái chiếc xe Ferrari California xa lạ, hàng ghế sau có ba người đẹp ăn mặc thiếu vải, một người trong số đó còn ôm anh từ phía sau, loạn xạ cởi nút áo sơ mi của mình, anh chưa kịp chuẩn bị tâm lý khiến bàn tay run bắn lên. Vì tay run nên lẽ ra phải rẽ trái thì chiếc xe lại cứ thế đi thẳng, sau đó bị chiếc Porsche Carrera vượt đèn đỏ đối diện tông thẳng vào đầu xe. Vụ tai nạn xe đắt tiền nhất trong lịch sử ư? Nghe như nhà giàu mới nổi vậy. Có cần phải mất thể diện thế không?

Nhờ cú tông này, ký ức của chủ thân xác này cũng dung hợp vào với anh trong tích tắc. Hóa ra người đang cặp kè với ba người đẹp này cũng có tên Doãn Thiên Dã, kỳ lạ hơn chính là anh ta cũng là cậu chủ của Giải trí Doãn Thị. Nhưng vẫn có chuyện không đối xứng, đó chính là nhà họ Doãn ngoài đời thực không chỉ có Giải trí Doãn Thị mà còn sở hữu Thịnh Hạ và một đống công ty khác nữa.

Cũng nhờ cú va chạm này, Doãn Thiên Dã đã hiểu ra đây không phải là mơ mà là anh đã bất thường đi đến một thế giới lạ lẫm rồi. Điều này rất không khoa học!

Trí nhớ của chủ nhân thân xác này cho anh biết, chiếc xe hơi đối diện rất quen thuộc, hơn nữa vừa nhìn đã khiến lòng dạ khó chịu. Anh vốn định xuống xe nhưng ba người đẹp kia đã hành động trước, hình như chuẩn bị đàm phán gì đấy.

Doãn Thiên Dã nhàm chán chờ đợi, một lát sau, một người đẹp đến nói, chủ xe đối diện rất kiêu căng, chỉ muốn nói chuyện với chủ xe bên này.

Vượt đèn đỏ còn hùng hồn vậy á?

Doãn Thiên Dã xuống xe, chuẩn bị đến gặp đối phương. Còn chưa đến gần đã nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh lạnh nhạt qua kính chắn gió, là một cô gái. Hơn nữa, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, trí nhớ nguyên chủ lập tức khởi động.

Năm ba tuổi, Tiểu Thiên Dã dắt Tiểu Tần Cảnh ra đầu ngõ mua kem đá. Đi được giữa chừng, cậu bé dừng lại, hôn một cái lên khuôn mặt đỏ hây hây của cô bé, nói: “Dù sao lớn lên, tôi vẫn sẽ cưới cậu, bây giờ hôn trước cũng không sao, không được nói cho ba cậu biết đấy”.

Tần Cảnh ngoan ngoãn gật đầu, sau đó về nói với mẹ, kết quả Tiểu Thiên Dã bị ba mình véo mặt khóc hu hu cả ngày.

Năm bảy tuổi, đám trẻ con mấy nhà chơi chung với nhau, có cậu bé nói “Tần Cảnh đáng yêu quá!”, sau đó véo nhẹ má cô, kết quả Doãn Thiên Dã tóm lấy cậu ta, đánh một trận tơi bời. Mẹ cậu bé an ủi con trai: “Đừng khóc, đừng khóc, dì Tần đã nói với mẹ rồi, sau này sẽ đưa Cảnh Cảnh sang nhà chúng ta”.

Kết quả, Doãn Thiên Dã khóc lóc ầm ĩ ở nhà họ Tần cả ngày, giãy đành đạch không cho đưa Tần Cảnh của cậu cho người khác. Sau đó vẫn là Tần Cảnh ngồi xổm dỗ dành cậu cả buổi trưa: “Mình không đi, mình không đi đâu. Sau này, mình chỉ theo Thiên Dã thôi”.

Năm mười một tuổi, cô và cậu nằm trên thảm cỏ phơi nắng, cậu ôm cô lăn lộn cười đùa.

Năm mười ba tuổi, cậu đánh nhau với người khác vì cô, làm gãy mũi người ta, bị trường học phê bình kiểm điểm ba tháng, bị người nhà đánh tơi tả.

Năm mười lăm tuổi, lần đầu tiên cậu hôn cô, hồi hộp đến mức lòng bàn tay nóng ướt đẫm mồ hôi.

Năm mười tám tuổi, lần đầu tiên cậu và cô lén đi thuê phòng. Hai người đều không có kinh nghiệm, đỏ mặt mày mò cả buổi mới thành công, giữa chừng còn cãi nhau một trận.

Từ ấy, họ cùng nhau đi ngắm cảnh đẹp khắp thế gian.

Năm hai mươi mốt tuổi, họ hiểu lầm rồi chia tay vì không ai chịu giải thích với ai.

Năm hai mươi ba tuổi, anh ở nước ngoài suy nghĩ về cô, hai năm rưỡi, cuối cùng trở lại tìm cô nhưng không gặp được, lại nghe Tập Vi Lam nói hóa ra vật đổi sao dời, giờ lòng cô đã có người khác, không còn vị trí cho anh nữa.

Lần này, anh đã thật sự từ bỏ, từ bỏ cô cũng là từ bỏ chính mình.

***

Đến tận hôm nay hai mươi lăm tuổi, một Doãn Thiên Dã từ thế giới khác đến đây, đụng độ với cô.

Doãn Thiên Dã đi đến, cúi người trước cửa xe Tần Cảnh, tỉ mỉ đánh giá cô. Ánh mắt lướt xuống dưới, tư thế chân cô rất lạ, chắc khi nãy tông xe đã bị trẹo rồi. Nhưng ngước mắt nhìn lên, cô gái này vẫn ra vẻ điềm tĩnh như không. Đây chính là trước mặt bạn trai cũ phải thể hiện vẻ tốt đẹp hơn trước kia sao?

Doãn Thiên Dã trước kia đã từng gặp lại Tần Cảnh, tuy tâm trạng xốn xang nhưng không có ý nghĩ vượt quá giới hạn nào. Có lẽ chỉ còn chút luyến tiếc cô thôi. Nhưng không biết tại sao, Doãn Thiên Dã hiện tại lại cảm thấy cô nàng thú vị một cách khó hiểu. Có điều, cô nên đi bệnh viện thì hơn. Thế nên chưa nói được mấy câu, anh đã bỏ lại cô ở đó.

Sau khi xua ba người đẹp trên xe, Doãn Thiên Dã trở về nhà, nghiêm túc nghiền ngẫm cả buổi trưa. Anh cảm thấy, hai người này rất thú vị nhưng cũng rất đáng tiếc. Có người để yêu thương từ tấm bé là mối duyên hiếm có biết mấy. Nhưng vì chuyện buồn cười như vậy lại có thể khiến họ chia tay. Quả thật nghệ thuật xuất phát từ cuộc sống, tình tiết sến sẩm trên tivi lại có thể trình diễn ngoài đời thực.

Tuy luyến tiếc vô vàn nhưng anh không mấy để tâm.

Phải mấy ngày sau, khi cô gái Tần Cảnh này thông đồng với “ba anh” cho ra hàng loạt sắc lệnh cấm đoán, anh mới phải nghĩ lại về việc thực sự gia nhập thế giới này. Doãn Thiên Dã ở đời thực không hề hư hỏng nhưng cũng là người dễ lung lay, hay tò mò. Giờ phút này, anh thật sự muốn biết rốt cuộc Tần Cảnh muốn giở trò quái quỷ gì, liền bắt chước kiểu hư hỏng của Doãn Thiên Dã trước kia, thuận lợi trêu đùa cô.

Thế nhưng, sức hút của cô gái này như đóa hoa nở rộ, dần khoe sắc từng chút, từng chút một.

Lúc đối mặt với anh thì độc miệng gian xảo, còn dựa hơi mang cả đống kinh thư ra áp chế anh, khiến anh vừa bực mình vừa buồn cười. Lúc đối mặt với An Nham, cô lại rất khảng khái, chẳng ngó ngàng gì đến hắn, thậm chí mang Doãn Thiên Dã ra làm đạo cụ. Có vẻ hẹp hòi nhưng cô không hề làm hại bất cứ ai.

Điều khiến anh bất ngờ là thái độ của cô với Tập Vi Lam. Anh vốn tưởng cô sẽ hận cô ta nhưng không ngờ cô lại hoàn toàn phớt lờ, chỉ chăm chỉ làm chuyện của mình. Thái độ nghiêm túc này khiến anh rung động.

Hôm đó ở phim trường bị Duy Đóa tạt cà phê, anh thật sự nổi cơn thịnh nộ, nhưng cô lại im lặng nhẫn nhịn. Dù rơi lệ nhưng lúc ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô vẫn tươi cười rạng rỡ. Hình như để đạt được thành công, cô có thể chịu đựng tất cả mọi chỉ trích.

Anh vốn tưởng rằng cô tốt tính, song lại tình cờ chứng kiến cảnh cô uy hiếp Lục Nhã, bá đạo và hung dữ vô cùng, ngược lại thấy cá tính khiến người ta vừa yêu vừa hận như vậy thấy quá hiếm có.

Thế là trong lúc lơ đãng, anh đã thoáng động lòng.

Anh thật sự phát hiện cảm xúc của mình đã đổi thay vào hôm đến Thịnh Hạ đăng ký thi tuyển ấy. Khi giúp cô chỉnh áo lót, toàn thân anh như bị thiêu cháy, phản ứng bất ngờ này khiến anh cảm thấy quái lạ cùng cực. Mấu chốt là sau khi đến nhà hàng, từ miệng Quan Hân Hân, anh biết hóa ra cô ta không cho anh số điện thoại là vì Tần Cảnh nói anh giả mạo người thừa kế của Doãn Thị đi tán gái.

Đúng là chỉ có mình cô nghĩ là được. Hóa ra cô suốt ngày phá hoại sau lưng anh sao? Nhưng anh không nói cho cô biết ra, tâm trạng anh rất vui, dù cô nói xấu anh là gã mặt bư, anh cũng lấy làm mừng. Còn tại sao anh lại vui á, không cần nghĩ cũng rõ rành rành rồi.

Sau tất cả, anh thích cô, yêu cô một cách tự nhiện như thế, nhưng anh không muốn cô mang gánh nặng, hy vọng sau khi cô nghĩ kỹ sẽ cho anh một đáp án chính xác. Tuy rằng sau khi anh dọn đi, hàng tá tin đồn với Tô Man bắt đầu xuất hiện mọi mặt báo; tuy thời gian của họ luôn tréo ngoe, ngay cả cú điện thoại cũng để lỡ nhau.

Anh đã hỏi lịch trình từ ê-kíp của cô, lúc cố ý đi tìm cô thì vừa hay cô cũng gửi tin nhắn đến hẹn anh gặp mặt, sự thấu hiểu giữa đôi bên này khiến lòng anh nở hoa. Thế nhưng, con đường gặp mặt khúc khuỷu biết mấy, rõ ràng là cách nhau gần như vậy nhưng luôn có nhiều yếu tố ngăn trở.

Trong đại sảnh, khi bất ngờ nghe phóng viên gọi tên Tần Cảnh, anh liền sửng sốt, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy cô bị người ta xô đẩy đụng vào bình hoa và bể cá. Lúc ấy nước bể pha lẫn đám vật thể lộn xộn trút xuống đầu cô, tim anh như bị ai xé toạc. Mà đám nhà báo kia còn ồn ào sỉ nhục cô, khiến anh tức đến mức gần như muốn giết người.

Anh bất chấp mọi thứ, không màng đến sự ngăn cản của quản lý và trợ lý, cứ thế lao tới đánh người, xông vào thang máy kéo cô vào lòng mình. Khoảnh khắc anh ôm được thân thể ướt đẫm của cô, cơn phẫn nộ mới chợt tan biến.

Anh vô cùng chắc chắn mình sẽ không buông cô ra nữa.

Lúc cô rơi lệ, tim anh như thắt lại, anh biết cô chịu nhiều uất ức, anh bằng lòng nghe cô nói hết tất cả, nghe cô trách anh vụ tin đồn với Tô Man, trách anh không sớm giải thích, trách anh khiến cô bị truyền thông phỉ báng.

Nhưng khi anh hỏi cô, đôi mắt cô trong veo tựa giọt nước, cô cười dịu dàng, vô cùng tin tưởng: “Em không có gì muốn hỏi”.

Hóa ra cô lại tin tưởng anh như thế! Giờ khắc này, anh trở nên ngây dại.

Trước kia, Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh vì hiểu lầm nên mới chia tay. Mà hiện giờ, anh và cô lại không hề do dự, một mực kiên định tin tưởng đối phương như vậy.

Vì thế cô gái này đã được vận mệnh an bài cho anh rồi.

***

Ngay sau hôm trở về cuộc sống hiện thực, Tần Cảnh đã mang chiếc nhẫn kim cương Doãn Thiên Dã đưa, tuyên bố với ba mẹ rằng sinh viên năm thứ hai Học viện Nghệ thuật Vị Ương muốn kết hôn.

Lúc nói lời này, cô rất bình tĩnh. Phải biết rằng ở trong tiểu thuyết, cô đã sống hai năm, từ lúc hai mươi lăm tuổi, tâm lý bây giờ của cô, khụ khụ, đã là nữ thanh niên hơn hai mươi bảy tuổi ráo riết muốn lấy chồng rồi.

Mẹ cô rất choáng: “Quả thật nên cưới sớm, nếu không chỉ sợ không ai thèm rước thôi”.

Tần Cảnh líu lưỡi.

Ba cô liếc sang: “Con vẫn chưa đến tuổi kết hôn đâu”.

Tần Cảnh hắng giọng: “Vấn đề này, anh ấy sẽ giải quyết giúp con”.

Bên này, nhà họ Tần thông qua trót lọt. Bên kia, nhà họ Doãn cũng thông qua, nhưng ầm ĩ tận trời.

Không giống tiểu thuyết, Tần Cảnh và Doãn Thiên Dã không phải bạn cùng trang lứa mà cô nhỏ hơn anh ba tuổi. Ông ngoại của Doãn Thiên Dã là lão gia của nhà họ Việt, cho rằng mấy thằng cháu mình lăn lộn trong quân đội với đám đàn ông từ bé, không có cơ hội qua lại với con gái nên tâm lý gặp chút chướng ngại… Nếu không, sao bao năm trời vẫn giữ mình trong sạch, không chịu yêu đương cô nào chứ? Điều này thật không khoa học.

Ông cụ đang lo ngay ngáy đám cháu mình bị đồng tính hết loạt nên vừa nghe nói thằng cháu ngoại Doãn Thiên Dã muốn cưới gấp, ông cụ lập tức mừng rơn, chạy đến nhà con rễ tỏ ý ủng hộ, còn nắm tay ông cụ Doãn thông gia, phân tích đủ mọi vấn đề xã hội.

Ông cụ Doãn cũng từng lo lắng, không thể lơ là với dòng dõi đời sau của gia tộc được, thế là lập tức quyết định chuẩn bị hôn lễ. Ba mẹ của Doãn Thiên Dã hoàn toàn trở thành phông nền.

Hôm đám cưới tất cả mọi người đều vui mừng hớn hở, chỉ có mẹ Tần Cảnh luốn mang tâm sự nặng nề, buồn rầu không vui. Tần Cảnh là một đứa con gái ngoan, lập tức ôm mẹ nói ở cùng một thành phố, trong nhà còn có xe, qua lại rất tiện, mẹ đừng lo lắng…

Nhưng mẹ cô lắp ba lắp bắp, do dự, lúng túng rất lâu mới nói: “Không phải mẹ sợ chuyện này. Mẹ lo là con còn quá trẻ, ở phương diện kia, chỉ sợ… chỉ sợ không chịu nổi”.

Tần Cảnh vã mồ hôi, không biết phải nói sao. Chuyện này đâu phải là vấn đề gì chứ! Trong lòng còn đắc ý thầm nghĩ, ở thế giới kia, con và anh ấy không biết đã ngủ với nhau bao nhiêu lần, đã trở thành cộng sự ăn ý rồi.

Nhưng đến tối hôm đó, Tần Cảnh phát hiện ra một vấn đề. Tiểu thuyết là tiểu thuyết, thực tế là thực tế. Trong đời thực, cô vẫn còn trong trắng mà Doãn Thiên Dã cũng vô cùng thuần khiết.

Song, so sánh thế này, rõ ràng là cô thiệt thòi hơn.

Trong tiểu thuyết, anh đã có kinh nghiệm thực chiến phong phú, trở thành cao thủ. Nhưng dù cô có kin nghiệm thực tiễn nhiều hơn nữa cũng không thay đổi được sự thật là cái màng bên dưới vẫn còn nguyên kia. Cô sẽ đau chết mất đúng không?

Ôi mẹ ơi, bất công quá!

Buổi tối, Tần Cảnh ngượng ngùng đứng bên giường, sửa sang lại lý luận “không đồng đẳng” cô đã nghĩ lâu thành bài thuyết trình, thao thao tuyên truyền cho anh nghe. Doãn Thiên Dã vô cùng kiên nhẫn, nghe hết từng câu mới đơn giản quy kết bài kháng nghị hai mươi phút kia của cô thành ba chữ: “Em sợ đau”.

Doãn Thiên Dã hơi buồn cười, đi đến gần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của cô: “Vậy làm thế nào đây? Sớm muộn cũng phải qua cửa ải này. Với lại, em dám nói là em không thích không?”.

“Nhưng, có lẽ lúc trước chưa từng đau. Em sợ đau, chờ…” Tần Cảnh quay đầu đi, nói ậm ờ, “Chờ sau này anh, nơi kia… nhỏ lại rồi nói tiếp”.

Làm gì có người phụ nữ nào hy vọng chỗ ấy của chồng mình nhỏ chứ?

Doãn Thiên Dã nắm lấy cằm cô, cọ chóp mũi vào mũi cô: “Vậy xem ra phải đợi sáu mươi năm sau rồi. Anh không có kiên nhẫn đó đâu”, cuối cùng lại dụ dỗ: “Yên tâm, anh sẽ thật nhẹ nhàng mà”.

Hai người đang nói chuyện thì có người gõ cửa, Phu Dung bưng hai tách trà đen sì vào.

Doãn Thiên Dã đi đến, bưng một tách lên hỏi cô: “Muốn uống không?”.

Tần Cảnh dè dặt lắc đầu. Sau giây lát nhìn chòng chọc vào tách trà đen sì kia, Tần Cảnh bất an. Đây là gì? Lẽ nào là mật gấu, pín hổ gì đó ư? Tăng chiều dài, chiều rộng, sức bền ư? Chết tiệt thật! Cô vốn sợ đau còn làm những thứ này, ngày mai cô còn rời giường được không hả?

Tần Cảnh thấy chiếc tách trong tay Doãn Thiên Dã đã đến môi, hổn hển gào lên: “Anh không được uống!”.

Doãn Thiên Dã khựng lại, đôi mắt đẹp ẩn chứa nét cười nhìn cô, thấy cô ngập ngừng, đứng ngồi không yên lại nổi tính trêu đùa, đưa chiếc tách trong tay ra nói: “Hồng trà lạc vừng, ý là sớm sinh quý tử”, tiếp theo còn xấu xa nói thêm, “Thật ra, em nên uống thì hơn đấy!”.

Tần Cảnh xấu hổ muốn độn thổ. Để che giấu lòng dạ vẫn đục ngầu của mình, cô vội vàng nhào đến, cầm lấy tách trà, nói dối lòng: “Phải, em có ý này đấy, anh… anh không được cướp của em”.

Doãn Thiên Dã ôm eo cô từ phía sau, nghiêng người tì cằm lên vai cô, giọng nói trầm ấm mang theo vẻ ấm ức, trêu chọc: “Thì ra em cảm thấy anh không đủ năng lực, cần phải uống thuốc gì đó sao? Hay là anh không thể khiến em hài lòng?”.

Hơi thở nóng bỏng phả bên tai Tần Cảnh khiến toàn thân cô run rẩy.

Anh lại cười khẽ khàng: “Xem ra, hôm nay nhất định phải chứng minh thực lực của anh cho em thấy rồi”.

Tần Cảnh cảm thấy kích thích một cách khó hiểu.

Sau lần ấy, cô mới phát hiện hóa ra cơn đau lần đầu không khủng khiếp như trong tưởng tượng. Có lẽ khúc dạo đầu lần này làm quá, quá, quá đầy đủ, có lẽ là động tác của Doãn Thiên Dã quá nhẹ nhàng, có lẽ thân thể họ đã sớm phù hợp, sớm quen thuộc nhau… Tóm lại, cảm giác tối đó chính là hạnh – phúc – chết – đi – được.

***

Có một điểm nữa khác với trong tiểu thuyết là Tần Cảnh là con nhà quan chứ không phải con nhà đại gia, mà gia thế của Doãn Thiên Dã còn hiển hách hơn cả trong truyện. Giải trí Doãn Thị, Quản lý Thịnh Hạ và nhiều công ty nắm trùm giới showbiz trong nước đều thuộc tài sản nhà anh. Thêm phần mẹ anh còn làm trong Ủy ban trung ương nào đó.

Thật ra đây không phải vấn đề to tát, mấu chốt là đám con ông cháu cha cộng thêm công tử nhà giàu như anh đều đi học tại trường quân đội kế bên Học viện Nghệ thuật Vị Ương của Tần Cảnh. Đương nhiên niềm vui của đám nữ sinh Học viện Nghệ thuật chính là mấy nam sinh học trường bên rồi.

Hệ lụy trực tiếp là Tần Cảnh đã trở thành hot girl của Học viện Nghệ thuật chỉ sau một đêm. Bất cứ ai nhắc đến cô đều hâm mộ và ghen ghét:

“ÔI, rõ ràng trước đó cô ta không có bạn trai, sao bỗng dưng quen được Doãn Thiên Dã thế? Kiểu tình yêu sét đánh này cổ tích quá rồi, đúng không?”

“Ơ, sao cô ta cưới vội thế nhỉ?”

“Ôi, trường bên đã mất đi một anh giai để soi rồi.”

Mỗi ngày, Tần Cảnh đều như kim chỉ nam soi tỏ con đường bước chân vào nhà giàu có, trên trán viết “Hâm mộ tôi đi, ghen tỵ với tôi đi, tìm tôi cố vấn đi, tìm tôi giới thiệu mấy anh đẹp trai giàu có cho mấy cô biết nào…”.

Sau cảnh ngày ngày hải chịu đựng vô số ánh mắt và vô số lời bắt chuyện, Tần Cảnh cảm thấy nhất định phải trút bỏ nỗi lòng. Thế là sau khi trở về liền trách móc Doãn Thiên Dã: “Anh nói xem, trước kia có phải anh trêu hoa ghẹo nguyệt nổi tiếng như cồn hai không? Sao mấy đứa con gái trường em vừa nghe thấy tên của anh chảy cả nước dãi, nhìn thấy em như nhìn thấy tình địch thế hả?”.

Doãn Thiên Dã nghiêm túc cởi từng chiếc nút đồng phục của cô ra, nói: “Không có, nếu anh thật sự nổi như cồn, sao em lại chưa từng nghe đến anh chứ?”.

Tần Cảnh nghiêng đầu nghĩ ngợi, cũng phải nhỉ! Cô lại hỏi: “Vậy sao có nhiều con gái yêu thầm anh vậy? Sau này, liệu anh có động lòng với người khác, chuyển dời đối tượng không?”.

Doãn Thiên Dã thành công mở được hàng nút cài sau dây áo ngực của cô, nói: “Đàn ông có gia đình chỉ yêu mỗi vợ mình thôi”.

Tần Cảnh lại nói: “Vậy…”, nhưng lời chưa thành câu đã…

“Ưm…”

Cách trút bỏ nỗi lòng đúng là có rất nhiều loại!

Vì thế nhờ sự siêng năng và cần mẫn của bạn học Doãn Thiên Dã, một tháng sau khi kết hôn, bạn học Tần Cảnh đã vinh quang mang trong mình chiếc bánh bao nhỏ.

Tần Cảnh rất buồn rầu: “Òa, làm sao đây, em còn phải đi học lớp đạo diễn nữa”.

Doãn Thiên Dã vuốt ve cô an ủi: “Không sao đâu, sinh con sớm tốt mà, dáng em đẹp, sắc mặt đẹp, da cũng đẹp nốt”.

Tần Cảnh ném chiếc gối sang: “Không cần anh giả mèo khóc chuột. Đều tại anh, đều tại anh hại cả! Bây giờ em còn đang đi học, xấu hổ chết mất”.

Doãn Thiên Dã tiếp tục bò đến, an ủi cô: “Ai dám nói xấu em chứ, đều do họ ghen tỵ với em thôi”.

Lại một chiếc gối đập đến: “Anh có ý gì, toàn bộ phụ nữ trên đời đều muốn sinh con cho anh phải không?”.

Sau khi hay tin, từ trên xuống dưới nhà họ Doãn đều vui sướng ngất trời. Sự tích vinh quang của cô lập tức được vài đại gia tộc ca tụng, hoặc dùng để dạy dỗ con trai chưa kết hôn sau này cưới vợ phải lấy người mắn đẻ như Tần Cảnh, hoặc dùng để khích lệ con dâu vừa cưới phải sớm sinh quý tử như Tần Cảnh vậy.

Tần Cảnh lập tức biến thành nữ hoàng trong nhà họ Doãn, đến mức cả nhà đều cảnh giác cao độ, ngay cả Doãn Thiên Dã cũng bị ông bà nội và ba mẹ tống cổ khỏi phòng ngủ, không cho phép ngủ chung với Tần Cảnh, sợ anh trẻ tuổi sinh lực dồi dào không kiềm chế được gì gì đó.

Doãn Thiên Dã nổi giận, chỉ vào bụng Tần Cảnh: “Thằng oắt con, còn chưa ra đời đã giành vợ voới ba mày, cẩn thận sau này, ba sẽ đánh mày cho xem”, còn chưa dứt lời đã bị mọi người trong nhà họ Doãn đánh túi bụi.

Doãn Thiên Dã: Huhu, con chỉ muốn ôm vợ con ngủ thôi mà!

Nhưng không bao lâu sau, Tần Cảnh cũng nhớ anh, vì thế lén lút bật đèn xanh cho anh. Mỗi ngày được ngủ trên chiếc giường êm ái, ôm Tần Cảnh mềm mại, Doãn Thiên Dã cảm thán vô hạn: “Ôi, vẫn là vợ tốt với anh nhất”.

Chỉ là bây giờ, tình hình bà vợ này không được tốt cho lắm thôi.

Ai cũng nói phụ nữ có thai sẽ hay cáu bẳn, nhưng chưa từng thấy ai hay cáu như Tần Cảnh. Tuy không đến nỗi hung dữ nhưng tâm trạng trở nên khá cộc cằn. Ngay cả Tần Cảnh cũng cảm thấy ngại, muốn đến bệnh viện khám xem mình có vấn đề gì hay không.

Khi có kết quả, cả nhà lại lần nữa vui mừng ngất trời. Vậy mà lại sinh đôi! Thế nên sự tích vinh quang của Tần Cảnh lại lần nữa lưu truyền giữa mấy gia tộc, quả thật trở thành con dâu kiểu mẫu của ông bà, ba mẹ rồi.

Tần Cảnh quẫn bách, mình đâu có cố ý mắn đẻ thế này chứ!

Về phần tên cúng cơm của bé cưng Doãn gia có gốc gác thế nào ư? Rất đơn giản. Tối nào đó, lúc Tần Cảnh buồn ngủ, đột nhiên nhớ đến kẹo nổ được ăn hồi bé, thế là mở to đôi mắt long lanh nhìn chồng mình, nũng nịu nói: “Thiên Dã, em muốn ăn kẹo nổ, thèm lắm cơ, làm sao bây giờ?”.

“Làm sao nữa đương nhiên là đi mua rồi.” Ông chồng nào đấy rất có trách nhiệm, rất tự giác, lập tức chạy ra ngoài mua kẹo nổ.

Hai mươi phút sau, Tần Cảnh cuộn trong chăn ngậm kẹo nổ, nghe tiếng nổ lách tách trong miệng, không nhịn được cười khanh khách, Doãn Thiên Dã nằm bên khép hờ mắt ôm cô, khóe môi mỉm cười, lắng nghe tiếng kẹo nổ trong miệng cô.

Tần Cảnh vui vẻ nói: “Sau này, hai đứa con của chúng ta một đứa gọi là Khiêu Khiêu, một đứa gọi là Đường Đường được không (1)?”.

(1) Kẹo nổ tiếng Trung là **, âm Hán Việt là Khiêu Đường (kẹo nhảy)

(2)

Môi anh ngậm lấy tai cô, nhẹ nhàng cười nói: “Được”.

***

Một năm sau đám cưới, Doãn Thiên Dã hai mươi ba tuổi, Tần Cảnh hai mươi mốt. Nhà họ Doãn là đại gia tộc từ đại đồng đường, vừa đến lễ Tết, cả nhà đều phải tụ họp tại nhà ông nội của Doãn Thiên Dã, nào là cô bảy, dì tám, cậu họ dì dượng đều đến.

Ngày Tết càng là như vậy.

Đối với Tần Cảnh, cô dâu vừa cưới về ngót nghét một năm vô cùng đau khổ trong việc nhận biết bà con. Cô biết phải ra vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn theo sau Doãn Thiên Dã, chào hỏi từng người một “cháu chào chú ba”, “cháu chào cô tư”, “chào em Doãn Tâm”, “chào anh Doãn Kỳ” …

Nhưng trong lòng Tần Cảnh đau khổ vô cùng. Người qua kẻ lại, người đến người đi, từ ông già chín mươi mấy tuổi đến con nít còn khóc nỉ non cộng lại đã một trăm người rồi, làm sao cô nhớ hết được chứ! Dĩ nhiên vừa quay người đã quên sạch sành sanh.

Thế nhưng dù đã quên cũng không sao. bất cứ khi nào phát hiện trí nhớ mơ hồ, bất ổn liền vội vàng đưa Khiêu Khiêu và Đường Đường ra lấy lòng. Hai đứa bé mũm mĩm đáng yêu, đôi mắt tròn xoe còn rất hay cười, ai nhìn thấy cũng thích. Thế là đối phương sẽ bỏ qua vấn đề Tần Cảnh không chào mình, ngược lại bắt đầu trêu chọc Khiêu Khiêu, Đường Đường.

“Cháu ngoan, ông là ông dượng sáu này.” Ồ, đây chính là ông dượng sáu.

“Baby ngoan, dì là dì họ đây.” Ồ, đây chính là cô em họ.

Doãn Thiên Dã vốn cùng đám anh em vui chơi quên đất quên trời, giữa chừng ánh mắt liếc sang, theo thói quen tìm kiếm bóng dáng của Tần Cảnh trong đám người, vừa nhìn thấy đã cau chặt mày. Sao mọi người lại xếp hàng để nựng mặt con trai và con gái yêu dấu của anh như lĩnh vé thế? Mấu chốt là, tiểu hồ ly Tần Cảnh kia lại hết như nhân viên quản lý sở thú, cười tít mắt đón khách, chỉ thiếu điều không mang ghế ngồi một bên tấm tắc đếm tiền thôi.

Doãn Thiên Dã đi đến, đuổi người: “Em, em, em, bỏ tay ra, đừng có véo xệ mặt của Đường Đường”.

Cô em họ Doãn gia kháng nghị: “Anh trai với cô đã nựng cả buổi rồi, em mới đụng vào một chút thôi. Anh, cho em chơi với Khiêu Khiêu Đường Đường xíu đi!”.

Doãn Thiên Dã gạt cô ấy ra: “Muốn chơi thì tự sinh đi!”, còn chưa dứt lời đã bị cô em gái ngượng chín mặt đánh cho một trận.

Doãn Thiên Dã quay sang nhìn Tần Cảnh, bao lì xì trong tay ai kia đã sớm chất đống rồi. Anh đi đến, cù vào eo cô: “Xấu hổ quá đi, mang con ra lừa tiền mừng tuổi, em tưởng sau này không phải trả lại hả?”.

Tần Cảnh sợ nhột, cười khanh khách né sang bên cạnh.

Đến giờ ăn cơm tất niên, bởi vì người quá đông nên chia ra bàn nam, bàn nữ, bàn thanh niên, bàn trẻ con. Nhưng vụ phân chia này đến nhà Doãn Thiên Dã lại gặp vấn đề. Anh không nhìn thấy Tần Cảnh sẽ ăn không ngon, thế là liều mạng vừa ra hiệu bằng mắt với Tần Cảnh ở bàn bên vừa ôm rịt lấy chỗ ngồi bên cạnh mình hệt như trẻ con, ý nói là “Này, này, này, em mau đến đây, ông xã giành chỗ cho em rồi này! Ngoan nào!”.

Tần Cảnh thấy người nhà đều chia nhau ra ngồi, sao cô có thể ngoại lệ, dĩ nhiên là không tới ngồi cạnh anh rồi.

Doãn Thiên Dã vẫn ra sức nói bằng khẩu hình và nháy mắt với cô. Tần Cảnh đỏ mặt, giả bộ thờ ơ không nhìn thấy. Nhưng Doãn Tâm bên cạnh Tần Cảnh lại buồn cười, giọng vô cùng giòn giã: “Chị dâu, nếu chị không sang, anh Thiên Dã không yên ổn ăn cơm đâu”.

Mọi người cười ồ lên. Ông nội cũng cười: “Phải đấy, mới cưới mà. Cảnh à, đến đây ngồi đi. Mấy đứa còn lại muốn ngồi sao cũng được”.

Thế là tất cả lục tục đứng lên chuyển chỗ. Mặt Tần Cảnh đỏ như muốn nhỏ máu, xấu hổ ngồi bên cạnh Doãn Thiên Dã, đá anh một cú, lại bị anh thân mật lôi kéo.

Kết thúc bữa cơm tất niên, mọi người cười đùa rôm rả. Một mình Tần Cảnh đi vào căn phòng nhỏ nhìn Khiêu Khiêu và Đường Đường ngủ say, bất giác ngây ra như phỗng rồi rơi nước mắt.

Nghe thấy có người đẩy cửa vào, Tần Cảnh vội vàng quay đầu xóa chứng cứ, vừa nghiêng đầu đã thấy Doãn Thiên Dã.

Anh đi đến khom người nhìn hai đứa con ngoan trong nôi, đưa ngón tay chạm vào khuôn mặt múp míp của chúng, trái tim trở nên yên bình. Nhưng vừa ngước mắt anh liền phát hiện không ổn. Anh quay mặt cô sang, lông mi ươn ướt, ánh mắt vừa né tránh vừa ấm ức.

Anh nâng khuôn mặt cô lên, hỏi: “Sao thế?”.

Cô rũ mắt, chớp chớp hàng mi nhưng chỉ mím môi trong nói lời nào.

“Có phải nhớ ba mẹ không?” Anh hỏi cô, ánh mắt đầy thương tiếc. Đúng vậy, ngoại trừ quãng thời gian từng trãi kia, thật ra cô vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Cô vẫn im lặng, nhưng rõ ràng cái miệng nhỏ nhắn càng ấm ức dẩu lên, mắt rưng rưng.

Anh kéo cô đứng dậy: “Đi, chúng ta về nhà”.

Tần Cảnh kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn long lanh: “Về nhà em? Bây giờ á?”.

“Ừ.” Anh lấy áo khoác, choàng lên người cô.

“Nhưng… Nhưng nếu bị phát hiện thì sao?” Đêm Ba mươi tết đầu tiên, con dâu chạy về nhà mẹ đẻ, chuyện thế này nói thế nào cũng không được.

Doãn Thiên Dã quấn khăn quàng cổ cho cô, nở nụ cười quyến rũ: “Không sao cả, anh sẽ nói anh không chịu được, dẫn em ra ngoài thuê phòng”.

Tần Cảnh dở khóc dở cười, đánh anh một cú, bàn tay nhỏ bé lại bị anh bao trong lòng bàn tay, lôi kéo một mạch chạy ra cửa sau.

Đêm giao thừa, phố xá không một bóng người cũng không có xe cộ, thế giới tĩnh mịch chỉ có hai vợ chồng họ, chỉ có bầu trời xanh đen; ánh đèn rực rỡ của thành phố yên ắng và pháo hoa làm bừng sáng cả bầu trời. Đêm thành phố chưa bao giờ đẹp đến thế.

Tần Cảnh ngồi bên ghế lái phụ, chợt cảm thấy cô và anh đi trên con đường trống trãi, yên tĩnh và rực rỡ như vậy, chỉ cần có anh kề bên, cứ đi mãi vậy cũng không đến nỗi nào.

***

Hai năm sau đám cưới, Doãn Thiên Dã hai mươi tư tuổi, Tần Cảnh hai mươi mốt tuổi.

Thật ra việc đi đến sòng bạc Macau chơi đã bị loại khỏi phạm vi tiêu khiển của Doãn Thiên Dã từ lâu lắm rồi. Có điều lần này, Việt Trạch bỗng dưng nổi hứng muốn đi Macau, còn mời Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh đi cùng.

Doãn Thiên Dã từ chối mà không buồn nghĩ ngợi, nhưng sau khi vợ anh nghe Việt Trạch nói: “Kỹ thuật của cậu không đi phá hoại sòng bạc thì thật đáng tiếc”, cô lập tức ầm ĩ đòi đi.

Doãn Thiên Dã nhìn Tần Cảnh cả mười giây, cuối cùng vẫn không thể nhìn ra chút ửng đỏ nào trên gương mặt điềm tĩnh còn dầy hơn tường thành của ai kia. Anh tức tối nghĩ, khốn khiếp, có người vợ nào lại xúi giục chồng mình đi đánh bài chứ! Rõ ràng Tần Cảnh không phải là vợ hiền mà!

Nghĩ đến sau này phải dựa hoàn toàn vào sự tự giác của bản thân để trở thành người đàn ông gương mẫu toàn diện chứ không được vợ quản giáo chặt chẽ. Doãn Thiên Dã cảm thấy khó chịu khôn tả, nói theo cách thông tục là ngứa da.

Không đi! Ai đó vô cùng khí khái.

Thế là cô vợ nũng nịu, nhõng nhẽo đủ kiểu, vừa đấm vừa xoa, cộng thêm màn phục vụ trên giường đẳng cấp năm sao. Doãn Thiên Dã thỏa mãn ham muốn cực độ liền lập tức xí xớn dẫn vợ yêu đi Macau.

Câu nói kia của Việt Trạch là có căn cứ. Lúc Doãn Thiên Dã nghiêm túc, trí nhớ của anh sẽ phát huy tới cực hạn. Anh nhớ bài, nhớ điểm số dễ dàng như một cái búng tay. Ngoại trừ chuyện đó ra, anh tính nhẩm vừa nhanh vừa chính xác, tính xác suất, tính điểm, tính phỉnh đều như một bữa ăn sáng. Cho nên chơi bất cứ trò nào anh cũng thắng giòn giã, mà còn thắng rất huênh hoang nữa.

Mà nhiệm vụ chủ yếu của Tần Cảnh là ngồi bên cạnh chồng đếm tiền giúp anh. Mỗi khi từng chồng phỉnh được đẩy đến bên cạnh Doãn Thiên Dã, mắt Tần Cảnh lập tức sáng lên ánh vàng, vừa kích động vừa hưng phấn nói: “Òa, đủ tiền sữa cho Khiêu Khiêu và Đường Đường rồi!”, “Òa, đủ tiền học cho Khiêu Khiêu và Đường Đường rồi”, “Òa, đù tiền làm đám cưới cho Khiêu Khiêu và Đường Đường rồi”.

Mỗi khi như vậy, Doãn Thiên Dã thật muốn hôn cô để chặn miệng cô lại. Cái kiểu bà nhà quê lẩm bà lẩm bẩm kia sẽ khiến người ta tưởng họ là uyên ương số khổ, chỉ biết dựa vào bài bạc để kiếm tiền nuôi con đấy.

Nhưng khi nhìn cô như đứa trẻ giành đồ chơi, nhào lên bàn ôm từng đồng phỉnh tròn đủ màu, vui mừng hớn hở chà chà xát xát, anh liền vô thức cong môi. Haiz, ai ngờ trò chơi không hề có tính khiêu chiến gì này lại khơi dậy hứng thú trong anh như thế.

Tuy nhiên, sau đó lại xảy ra một bất ngờ nho nhỏ. Nghê Gia đi cùng họ hình như không có hứng thú gì với chiếu bạc cho VIP, ngược lại muốn đi thử thách chiếu bạc tư nhân. Việt Trạch không phản đối.

Lòng hiếu kỳ của Tần Cảnh bốc cao, vì thế lôi Doãn Thiên Dã đi cùng.

Tiền đặt cược của chiếu bạc tư nhân lớn đến mức khách bên ngoài không ai tưởng tượng nổi, áp lực tâm lý cũng vượt quá sức chịu đựng của người bình thường. Tần Cảnh ngồi bên cạnh Doãn Thiên Dã, nghe từng người đưa ra số tiền cược mà lo lắng đến mức đổ mồ hôi thấm lạnh cả lòng bàn chân. Cô hơi hối hận vì đã đến đây rồi.

Dù lúc nhìn Doãn Thiên Dã vô cùng tự tin lấy ra năm phần trăm cổ phần Công ty Quản lý Thịnh Hạ làm tiền cược cũng không thể xua đi nỗi thấp thỏm trong cô. Nếu… Nếu thua đều là tội vạ của cô cả. Nhưng đã ngồi xuống thì không thể nào rút lui, nếu không sẽ bị người ta nói nhát gan nhu nhược, nói không giữ lời, như vậy còn chạm lòng tự ái hơn cả thua tiền nhiều.

Doãn Thiên Dã như thấy được nỗi lo của cô, mỉm cười vuốt má cô: “Lucky star của anh ở đây, không thua được đâu”, dứt lời, ngón tay chỉ vào mặt mình.

Tần Cảnh ngoan ngoãn kề đến, đặt một nụ hôn may mắn lên đấy.

Có lẽ xưa nay anh chưa hề thua ở chiếu bạc, có lẽ cô thật sự là ngôi sao may mắn của anh, Doãn Thiên Dã đã thắng được 20% cổ phần công ty gia tộc Tôn Thị hiện đang là đối thủ. Nhưng đến ván cuối cùng, khi đặt cược theo kiểu tự do, đối phương bỗng chỉ vào Tần Cảnh nói: “Đây chính là lucky star khiến anh chiến thắng suốt tối nay à? Nếu tôi thắng, tôi muốn có được nụ hôn may mắn từ quý cô này”.

Tần Cảnh sửng sốt, nghĩ thầm có lẽ đối phương không biết cô đã kết hôn rồi, cũng không để tâm đến mấy. Với lại, chỉ đánh cược một nụ hôn thôi, không hề có áp lực tâm lý gì cả.

Nhưng yêu cầu này lại bị Doãn Thiên Dã cự tuyệt không hề nghĩ ngợi.

Mà điều kiện không chấp nhận tiền cược là phải trả lại những gì đã thắng được.

Tần Cảnh trố mắt, 20% cổ phần Tôn Thị là mấy trăm triệu cơ đấy! Hơn nữa, Doãn Thiên Dã mang bất cứ món nào ra đánh cược đều có lòng tin tuyệt đối mà. Sao lại thế này?

Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Doãn Thiên Dã kéo phắt ra ngoài.

Suốt quãng đường Tần Cảnh áy náy không thôi, đến lúc vào thang máy mới ủ rũ nói: “Thiên Dã, em xin lỗi, đều tại…” Chữ “em” phía sau còn chưa kịp nói ra thì ngón trỏ của anh đã đặt lên môi cô.

“Không phải, những thứ đó vốn không phải của anh, thua cũng không tiếc. Nhưng còn em…”, ngón tay anh nhẹ nhàng mơn trớn môi cô, “… là tài sản của riêng anh, không ai được phép chạm đến”.

Tần Cảnh từ từ tựa vào lòng anh, lí nha lí nhí: “Thiên Dã!”.

“Ừ.” Anh kề mặt lên trán cô, ngón tay nghịch nghịch tóc cô.

“Em thấy chỗ này không vui gì hết”, giọng nói khẽ khàng, có chút nghẹn ngào, “Em không muốn chơi nữa”.

Anh mỉm cười: “Được, anh đồng ý, không chơi nữa”.

***

Ba năm sau đám cưới, Doãn Thiên Dã hai mươi lăm tuổi, Tần Cảnh hai mươi hai tuổi.

Tần Cảnh thấy rằng nhìn Doãn Thiên Dã trông con là vui thú lớn nhất cuộc đời cô. Hai năm trước, lúc bọn trẻ còn bé, anh rất thích trêu chọc chúng, tiếc rằng Khiêu Khiêu và Đường Đường hình như không hợp tính papa. Hai đứa vốn gặp ai cũng cười đáng yêu, vậy mà vừa nhìn thấy Doãn Thiên Dã đã xụ mặt, mắt, mũi, miệng nhăn cả lại. Mà đó là khách sáo rồi đấy. Mấu chốt là anh không thể chạm vào chúng, vừa chạm hai đứa đã khóc toáng lên.

Vì thế, hai bé cưng của nhà họ Doãn hôm nào đấy nếu có khóc thì không phải là do đau bụng hay khát nước, cũng không phải buồn ngủ mà do nị papa trêu chọc. Bọn trẻ vừa òa lên là y như rằng từ trên xuống dưới nhà họ Doãn cùng đồng thanh quát:

“Thiên Dã, đừng đụng vào Khiêu Đường!”

Đối với việc này, Doãn Thiên Dã vô cùng ấm ức, nước mắt chứa chan, đứng từ xa nhìn hai đứa trẻ: Papa rất yêu hai đứa mà!

Nhưng vì không để cho hai đứa con ngoan phải khóc, anh vẫn nỗ lực kiềm chế mong muốn được ôm chúng hôn thắm thiết. Mãi cho đến một ngày nào đó, Doãn Thiên Dã nhìn thấy hai con yêu dấu bò qua bò lại trên người Việt Trạch, cười khanh khách mới không bình tĩnh nổi nữa, chất vấn Tần Cảnh: “Em nói xem, hai đứa này là con ruột của anh đấy hả?”.

Tần Cảnh đá bay anh qua một bên.

Tần Cảnh nhìn Doãn Thiên Dã ngồi một mình trong góc lẩm bẩm oán niệm, trông đáng thương vô cùng. Thế là cô tốt bụng dỗ hai đứa bé ngủ say, bế đến bên Doãn Thiên Dã. Kết quả chúng lâp tức tỉnh ngủ, thay đổi ngay sắc mặt. Doãn Thiên Dã như muốn khóc, Tần Cảnh ở bên thấy vậy cũng không nhịn được cười ha hả.

Doãn Thiên Dã càng oán giận nhiều thêm. Có bà vợ nào hả hê thế không hả?

Đến tận một ngày, Doãn Thiên Dã về nhà muộn, trùng hợp gặp được hai đứa con yêu dấu đang ngủ say anh gác bụng em, em đá bụng anh trên giường. Anh ngồi bên cạnh sô pha, lẳng lặng nhìn gương mặt say ngủ của con yêu, không dằn lòng được mà vuốt ve bàn tay nhỏ bé của chúng. Nhưng không ngờ rằng bàn tay mềm mại của Khiêu Khiêu lại nắm lấy ngón tay út của Doãn Thiên Dã không chịu buông. Bàn tay trẻ con mềm nhũn hệt trái tim của papa chúng giờ phút này.

Kết quả, Tần Cảnh về nhà muộn hơn, vừa vào cửa đã thấy cảnh tượng này. Doãn Thiên Dã nằm sấp trên sô pha, một tay gác lên cũi trẻ con, bàn tay nhỏ bé của Khiêu Khiêu Đường Đường nắm chặt lấy ngón tay của papa. Tần Cảnh cười dịu dàng, lấy chăn đến đắp cho anh. Bản thân cũng chui vào chăn, ôm lấy eo anh, hạnh phúc đi vào giấc ngủ.

Ngủ trên sô pha cũng là chuyện mãn nguyện đến nhường nào!

Đến khi hơn hai tuổi, Khiêu Khiêu và Đường Đường đã thân thiết với ba hơn. Cuối cùng, Doãn Thiên Dã cũng quên đi “oán khí” của năm đầu tiên có con. Mỗi một lần về nhà, anh đều nhào đến chỗ Khiêu Khiêu và Đường Đường. Hai đứa bé ôm chân anh, ngẩng mặt lên gọi ba, lòng anh ấm áp biết mấy!

Khiêu Khiêu là phiên bản nhỏ của Doãn Thhiên Dã, hồn nhiên đơn giản, hiếu động dễ cáu. Đường Đường là phiên bản nhỏ của Tần Cảnh, bình thường dịu dàng ngoan ngoãn, thi thoảng lại để lộ một mặt tinh ranh, cười với người ta hay không hoàn toàn phải xem tâm trạng.

Vào một ngày Chủ nhật, Tần Cảnh ngồi trên sô pha xem kịch bản, Doãn Thiên Dã ngồi trên thảm chơi xếp hình gỗ với Khiêu Khiêu và Đường Đường. Chơi giữa chừng thì Khiêu Khiêu hỏi: “Papa, khi nào thì trên trời sẽ rơi xuống nhiều trẻ con?”.

Doãn Thiên Dã: “Tại sao trên trời sẽ rơi xuống nhiều trẻ con?”.

Đường Đường bổ sung: “Bởi vì có rất nhiều bạn ở nhà trẻ được ba mẹ nhặt ở ven đường. Khiêu Khiêu bảo rơi từ trên trời xuống, nhưng con không nghĩ thế”, rồi nghiêm túc lắc đầu, “Đâu phải là chim mà từ trên trời rơi xuống đất trước sẽ biến thành người quái dị rồi”.

Tần Cảnh phì cười, đưa kịch bản lên che mặt.

Khiêu Khiêu kháng nghị: “Vậy em nói xem trẻ con đến từ đâu. Nếu không phải nhặt được thì sao có thể có nhiều như thế? Không phải em ghen tỵ vì Mộ Lan Lan có em trai sao? Em bảo ba mẹ ra ngoài nhặt một đứa đi”.

Doãn Thiên Dã nhìn Tần Cảnh, xấu xa nháy mắt với cô. Tần Cảnh lườm anh rồi quay đi chỗ khác, mặt nóng ran.

Trước câu hỏi của Khiêu Khiêu, Đường Đường phân tích rành mạch: “Em thấy không phải nhặt được đâu, chắc chắn là có gì đặc biệt ấy”.

Hai đứa bé tranh cãi trong chốc lác, sau đó ánh mắt nhìn vào Doãn Thiên Dã đợi anh ra kết luận: “Papa. không phải bọn con cũng được nhặt về chứ?”.

Tần Cảnh ở bên cười trộm, ôi, câu hỏi con chui ra từ đâu này không đến lượt cô phải trả lời rồi.

Doãn Thiên Dã hết sức điềm tĩnh, vuốt tóc hai đứa con: “Con của người ta đến từ đâu thì ba không biết, nhưng Khiêu Khiêu và Đường Đường của chúng ta không phải đồ nhặt về đâu”.

Đôi mắt hai đứa bé đen láy, nhìn ba chăm chú. Ôi, không phải đồ nhặt về thì tốt quá rồi.

Tần Cảnh đặt kịch bản xuống, tò mò xem Doãn Thiên Dã giải thích thế nào.

Doãn Thiên Dã cầm lấy tấm bảng con, vẽ ra một cái hình na ná dạ con, hỏi: “Đây là gì?”.

Tần Cảnh sửng sốt, một giây sau, Khiêu Khiêu lập tức hô lên: “Con biết, con biết, đó là hoa loa kèn, hoa loa kèn”.

Đường Đường nghiêm chính bổ sung: “Trong sách nói là hoa bìm bìm”.

“Đúng rồi.” Doãn Thiên Dã vỗ tay, lại sẽ một điểm nhỏ bên cạnh, “Đây là gì?”.

Hai đứa bé nhăn mặt nhăn mày, suy nghĩ thật lâu mới hưng phấn nói: “Là hạt mầm, là hạt mầm”.

“Đúng rồi, bụng mẹ giống như hoa loa kèn. Ba thì sao, ba thả một hạt mầm vào bụng mẹ. Sau đó nó lớn lên từng ngày, trở thành Khiêu Khiêu và Đường Đường đấy.” Doãn Thiên Dã nghiêm túc giải thích, hai đứa bé tập trung tinh thần lắng nghe, ngay cả Tần Cảnh cũng kinh ngạc, không ngờ Doãn Thiên Dã lại nghĩ ra cách giải thích lạ lùng nhưng lại hay đến vậy.

Khiêu Khiêu vui vẻ vỗ tay: “Ồ, chúng mình không phải đồ nhặt được đâu”.

Đường Đường cũng thỏa mãn gật đầu: “Giống táo mọc trên cây, con thích ăn táo”.

Doãn Thiên Dã lặng thinh. Ừ, có điểm giống nhau.

Cuối cùng, Đường Đường ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Nhưng ba ơi, con muốn có một em trai. Ba gieo vào bụng mẹ một em trai được không?”.

Khiêu Khiêu lăn qua lăn lại trên thảm: “Con cũng muốn có em trai. Con cũng muốn có em trai”.

Doãn Thiên Dã nói “Được”, rồi quay đầu nhìn chăm chăm vào Tần Cảnh với ánh mắt xấu xa hơn.

Tần Cảnh: Huhu, gà con bị con chồn để mắt rồi.

Mà một năm sau Khiêu Khiêu và Đường Đường thật sự có một em trai tên là Thiên Thiên.

Ba năm sau, gia đình phát hiện, xét về tướng mạo, Thiên Thiên rất giống Doãn Thiên Dã, gần như đúc từ một khuôn mà ra, nhưng tính cách thì giống Tần Cảnh hơn, dáng vẻ điềm tĩnh chỉ có hơn chứ không kém cô chị Đường Đường.

Lúc ba đứa con cùng đi với nhau, nếu chỉ xem vẻ mặt, Thiên Thiên ra dáng con cả nhất, tuy bé tin hin nhưng đã áp đảo mọi sự tồn tại khác.

Dĩ nhiên, đây là cuộc sống hạnh phúc nhiều năm sau nữa rồi.

***

Năm năm sau đám cưới, Doãn Thiên Dã hai mươi bảy, Tần Cảnh hai mươi tư tuổi.

Doãn Thiên Dã chưa từng có ý nghĩ xiên vẹo về chuyện thư ký trợ lý nên khi anh phát hiện thư ký mới của mình là một nữ sinh ngây thơ vừa mới tốt nghiệp thạc sĩ thì khá kinh ngạc. Nhưng vì anh đã giao toàn quyền tuyển chọn cho Giám đốc bộ phận nhân sự nên không có ý kiến gì. Thư ký thôi mà, làm hết phận sự là được, mặc kệ là nam hay nữ.

Hơn nữa, tuy vừa tốt nghiệp thạc sĩ, chưa từng trải đời nhiều nhưng thư ký này rất giỏi. Bất luận là đàm phán kinh doanh hay quản lý hồ sơ hàng ngày, cô ta đều hoàn thành đâu ra đấy, giảm bớt không ít công việc cho Doãn Thiên Dã. Anh cảm thấy thư ký này không đến nỗi nào.

Đến một ngày, Tần Cảnh quay phim thuận lợi, xong việc về sớm. Lúc lái xe về nhà ngang qua cao ốc Thịnh Hạ thì bỗng muốn hẹn Doãn Thiên Dã cùng đi ăn món Thái. Thế là Tần Cảnh gọi điện cho mẹ chồng rồi rẽ xe vào Thịnh Hạ. Cô vô cùng phấn chấn chạy lên văn phòng của Doãn Thiên Dã, nhưng lại sửng sốt vì hình ảnh trước mắt.

Ở nhà, Doãn Thiên Dã luôn thoải mái tự nhiên, đôi khi cáu kỉnh nhưng luôn bị cô hành hạ đủ điều. Vì thế, Tần Cảnh hiếm khi được thấy dáng vẻ lúc anh làm việc nghiêm túc như vậy. Anh đứng khom lưng bên bàn làm việc, vẽ vẽ viết viết gì đó lên tờ giấy trắng trên bàn. Tay ao sơ mi năng động xắn lên, để lộ cánh tay màu nâu đồng rắn chắc.

Bên kia văn phòng là cửa sổ sát đất, rèm cửa mở rộng, ánh nắng chiều soi nghiêng vào phòng, sắc đỏ ấm áp ẩn hiện giữa ánh sáng vàng ươm bao trọn thân hình Doãn Thiên Dã. Góc mặt anh tuấn của anh hư ảo đến mức không chân thật, hệt như hoàng tử trong truyện cổ tích bước ra.

Có điều bên cạnh hoàng tử có một cô gái.

Thư ký đứng cạnh Doãn Thiên Dã cũng khom người, vẻ mặt nghiêm túc và thận trọng, vừa nghe lời Doãn Thiên Dã nói vừa gật đầu vâng dạ.

Tuy Doãn Thiên Dã tập trung vào tờ giấy, cô thư ký nhìn như cũng tập trung, cánh tay chống lên bàn làm việc của hai người cũng cách nhau một khoảng nhưng Tần Cảnh vẫn cảm thấy khoảng cách ấy quá gần. Lòng cô bỗng trào dâng nỗi niềm chua xót. Thiên Dã của cô xưa nay không gần phụ nữ khác đến vậy đâu. Hơn nữa, mặt cô thư ký kia còn ửng hồng mờ ám, không hề giống bị nắng chiều chiếu rọi gì cả.

Cô đưa tay gõ nhẹ cửa, Doãn Thiên Dã nghe tiếng ngẩng đầu lên, khuôn mặt vốn lạnh lùng nghiêm chỉnh lập tức nở nụ cười dịu dàng, vui vẻ. Tần Cảnh thoáng thấy an lòng.

Thư ký ngơ ngác nhìn nụ cười trên mặt anh, dường như bắt gặp được dáng vẻ bất ngờ cô ta chưa từng thấy trước đó.

“Sao em đến đây vậy?” Doãn Thiên Dã đặt bút xuống, đi về phía cô, nắm tay cô vuốt ve theo thói quen: “Xem ra mấy diễn viên kia không gây phiền phức cho em nhỉ?”.

Tần Cảnh nghiêng đầu, hất hàm đắc ý, lại nói: “Có bận không? Em đang định rủ anh đi hẹn hò đấy!”.

Anh mơn trớn cằm cô, ra vẻ khó khăn thở dài: “Haiz, nếu cô Tần đã mời… vậy thật sự không nên cự tuyệt. Em chờ một chút, anh đi gọi điện cho bà Doãn đã”.

Tần Cảnh đá anh một cú trách yêu, dường như anh cũng quên mất thư ký Thư Mạn còn đứng ở đây nên lập tức vào phòng nghỉ thay quần áo.

Văn phòng rộng lớn chỉ còn Tần Cảnh và Thư Mạn, không khí hơi lúng túng và kỳ lạ. Thư Mạn im thin thít hồi lâu khiến Tần Cảnh cảm thấy cô gái này nhất định có vấn đề.

“Chào chị, tôi là Thư Mạn, thư ký của Giám đốc Doãn.” Thật lâu sau, Thư Mạn mới nhớ ra cô ta nên chào hỏi trước.

Tần Cảnh gật đầu: “Ừ, tôi là Tần Cảnh”.

Trong đầu cô không khỏi nghĩ đến, Thư Mạn á? Thư Miễu và Tô Man ư? Chết tiệt!

Thư Mạn nói tiếp: “Tôi… tôi rất thích mấy bộ phim của chị”.

“Ừ, cảm ơn.”

Doãn Thiên Dã đi ra khỏi phòng nghỉ, đã thay sang áo sơ mi và quần jeans, phát hiện Thư Mạn vẫn ở đây liền nói: “Cứ làm theo lời tôi dặn, ngày mai tiếp tục. Cô có thể tan sở rồi”.

Thư Mạn gật đầu, đi ra khỏi phòng.

Tần Cảnh nắm tay Doãn Thiên Dã, lúc đi vào thang máy không biết tại sao không nhịn được, bất chợt nói: “Anh đổi thư ký từ bao giờ thế? Trông rất dễ thương”.

Ai đó trả lời rất hợp tình hợp lẽ: “Hồi tháng trước”. Nói xong anh ta mới phát hiện sắc mặt của vợ mình có gì đó không đúng lắm, ánh mắt né tránh, miệng còn mím chặt. Anh nghĩ một lát mới kịp hiểu ra, cười vô cùng rạng rỡ và đáng ghét. “Tần Cảnh, em cũng có lúc ghen tuông à!”

Tần Cảnh hận không thể khoét anh một lỗ. Cái tên ngốc này, lẽ nào anh không biết mình hấp dẫn đến mức nào sao? Nhưng cô chỉ dời mắt nhìn nơi khác, điềm nhiên nhún vai: “Không có, em chỉ thấy người ta xinh đẹp lại có học vấn cao, nếu thích anh chỉ sợ sẽ đi nhầm đường”.

“Ồ, thế à?” Anh ôm eo cô, đi ra thang máy, không nghĩ sâu vào chuyện này bởi vì anh vốn không mấy để tâm.

Nhưng trong lòng Tần Cảnh từ đó như có một chiếc gai mọc lên, rất khó chịu. Cô đã thăm dò, biết trong lòng tên ngốc Doãn Thiên Dã kia chính đại quang minh, nhưng cô không tin Thư Mạn. Vì vậy, vô số cảnh tượng máu chó xuất hiện trong đầu cô.

Mỗi lần nhìn đồng hồ đeo tay, cô sẽ không nên nổi ảo tưởng Thư Mạn lỡ “không cẩn thận” ngã vào lòng Thiên Dã, lỡ mặc đồ vội vã khiến nút áo ngực bị bung ra, lỡ gặp sự cố với áo lót trên đường bàn chuyện làm ăn, cần Thiên Dã giúp đỡ…

Nhưng mấu chốt là Doãn Thiên Dã hoàn toàn không thẹn với lương tâm, Tần Cảnh cũng không tiện nói với anh.

Cô lo ngay ngáy trọn một tuần, sau đó viện cớ mà đến văn phòng của anh. Mà giờ này là buổi trưa, Doãn Thiên Dã đang nhoài ra bàn ngủ, còn Thư Mạn lén lút cầm điện thoại chụp hình anh.

Dám chụp hình chồng tôi ngủ á!

Tần Cảnh vô cùng khó chịu, nhưng khẽ cắn răng chịu đựng, quay người đi. Ra đến cầu thang, cô gọi cho Doãn Thiên Dã, vốn định hùng hổ nói vể chuyện Thư Mạn, nhưng lời đến đầu môi, cô liền chấn chỉnh lại cảm xúc, quyết định về nhà bàn sau, thế là cô chỉ nói với anh rằng tối nay về muộn.

Rõ ràng Doãn Thiên Dã vừa mới tỉnh ngủ, lẩm bẩm dặn dò cô về cẩn thận.

Tối đó, Doãn Thiên Dã về nhà rất muộn, Tần Cảnh không chờ được, ngủ gục trên sô pha. Trong mơ màng, cô cảm thấy mình được ai đó bế lên, cô cuộn vào lòng anh, tim một tư thế thoải mái nhất.

Sau khi được anh nhẹ nhàng đặt lên giường, cô lại tham lam ôm lấy cổ anh không buông tay, anh liền theo cô chui vào chăn. Cô ngủ gà ngủ gật, mắt không mở ra nổi, nhỏ giọng thì thầm: “Sao về muộn thế?”.

Giọng nói anh uể oải nhưng vẫn rõ ràng từng chữ: “Sa thải thư ký rồi nên hơi luống cuống tay chân”.

Vừa dứt lời cô đã tỉnh ngủ, mở choàng mắt ra: “Thư Mạn? Sao lại sa thải cô ta?”.

Hiển nhiên Doãn Thiên Dã không có hứng thú với đề tài này, ngược lại ôm chặt người trong lòng hơn: “Cô ta làm sai, dĩ nhiên phải sa thải rồi”.

Tần Cảnh ngoan ngoãn khép mi, vùi vào ngực anh, lòng thầm vui vẻ. Ôi, ông trời cũng giúp cô đây mà, hì hì! Nghĩ như thế, cô liền ngọt ngào ngủ say.

Doãn Thiên Dã nhìn khuôn mặt an bình ngủ say của cô, khóe môi gợn nụ cười, hồi lâu sau mới an tĩnh khép mắt lại.

Tình yêu anh dành cho mình cô còn chưa đủ, còn cần người khác đến xen vào hay sao?

Tình huống chiều hôm nay là…

Bởi vì tối hôm trước Khiêu Khiêu, Đường Đường và Thiên Thiên đều bị đưa đến chỗ mẹ Doãn Thiên Dã, trong nhà không ai quấy rầy nên hai người, khụ khụ, không hề tiết chế, ân ái thắm thiết cả đêm. Kết quả trưa nay, Doãn Thiên Dã ngủ quên một lúc. Đến tận khi bị tiếng chuông cài riêng cho Tần Cảnh đánh thức, Doãn Thiên Dã nghe điện thoại mới phát hiện cử chỉ của Thư Mạn hơi quái gở. Mặt cô ta ửng đỏ, trông mừng thầm, còn lén lút cầm điện thoại xem.

Mà trong quá trình anh nghe máy, Thư Mạn đã quen thuộc với anh nên nói chuyện cũng thẳng thắn hơn: “Không có gì ạ, chỉ là thấy sếp rất đẹp trai thôi”.

Nhưng Doãn Thiên Dã không hề thoải mái hay vui vẻ như cô ta dự doán, anh cho rằng cô ta có việc gì cầu xin mình nên lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì cần tôi giúp đỡ à? Sao miệng tự dưng ngọt thế?”.

Vẻ hững hờ này khác một trời một vực dáng điệu dịu dàng yêu thương khi nói chuyện điện thoại với Tần Cảnh. Thư Mạn thoáng chốc quên mất lập trường của mình, còn không biết chừng mực trêu chọc: “Anh chưa nếm thử sao biết ngọt chứ?”.

Doãn Thiên Dã quay đầu nhìn cô ta, đôi mắt lạnh lùng, thản nhiên nhưng lại yên tĩnh đến dọa người: “Cô không biết vị trí của mình sao?”.

Thư Mạn giật cả mình, tâm trạng rối loạn, nhất thời luống cuống đưa điện thoại cho anh xem, giải thích: “Câu nói đùa khi nãy là do em sai ạ, nhưng, Giám đốc vốn… Đừng mà”, cô ta đưa tay ngăn cản.

Doãn Thiên Dã xóa tấm ảnh cô ta chụp lén anh nhoài trên bàn ngủ rồi vứt lại cho cô ta: “Cô bị sa thải, có thể dọn đi ngay bây giờ”.

Thư Mạn ngây dại, cô ta chạy vạy đủ điều mới vào đây được, mà cô ta đâu phải kiểu bình hoa ngu đần, sao có thể bị sa thải dễ dàng đến thế? Huống chi tình cảm của cô ta dành cho anh sâu đậm đến vậy, sao anh nỡ đối xử với cô ta thế này?

“Giám đốc, em… em thích anh.” Cô ta cắn răng tỏ tình, dù sao đàn ông luôn khoan dung với người phụ nữ thích mình.

Nhưng Doãn Thiên Dã không thèm nhìn đến cô ta: “Không đi tôi sẽ gọi bảo vệ đấy!”.

Anh không muốn nói gì thêm.

Thư Mạn chán nản cúi đầu rời đi, nhưng trước khi đi lại như bị phim thần tượng nhập, hỏi anh: “Là vì anh đã kết hôn ư? Nhưng em vẫn muốn hỏi một câu…”, cô ta thê lương hỏi: “Thời gian qua, anh… chưa hề động lòng với em dù chỉ một chút sao?”.

Doãn Thiên Dã ngạc nhiên nhìn cô ta, ánh mắt quái lạ, ý là: Cô có bệnh à?

Thư Mạn lại bị đả kích, đau lòng rời đi.

***

Năm thứ bảy sau đám cưới, Doãn Thiên Dã hai mươi chín tuổi, Tần Cảnh hai mươi sáu tuổi.

Doãn Thiên Dã không hề suy nghĩ đến cái ngưỡng bảy năm như người ta thường nói, bởi vì ngày tháng chúng sống với Tần Cảnh luôn hạnh phúc, vui vẻ, chưa từng cảm thấy ngột ngạt hay bức bối điều gì.

Thế nên, một ngày nào đó, khi anh rõ ràng phát hiện bạn học Tần Cảnh hình như lạnh nhạt với mình, anh lo lắng vô hạn, tốn rất nhiều thời gian suy nghĩ mới giật mình nhớ ra họ đã kêt hôn được bảy năm. Doãn Thiên Dã không bình tĩnh nổi nữa. Toi rồi! Tần Cảnh bé bỏng không thể vượt qua cái ngưỡng bảy năm ư? Òa, đừng mà. Hãy nhìn anh một cái đi, nhìn anh một cái thôi, rõ ràng anh vẫn rất quyến rũ cơ mà.

Tại sao anh cảm thấy Tần Cảnh thờ ơ với mình nhỉ? Là vì Tần Cảnh bận quay phim không có thời gian để ý đến anh ư?

Nhưng trước kia, Tần Cảnh cũng bận quay phim mà.

Được rồi, mói thật thôi! Bởi vì lần này, Tần Cảnh chọn Giang Tinh Vũ vào vai nam chính, báo chí thi nhau đưa tin anh ta rất ngưỡng mộ Tần Cảnh, rất mong lần hợp tác này, còn không chỉ một lần khen cô giữa chốn đông người.

Mỗi lần thấy anh ta trên ti vi, ngọn lửa ghen tuông của Doãn Thiên Dã bốc cao những ba thước. Sau đó anh quật Tần Cảnh ngã xuống giường, miệt mài nỗ lực.

Nhưng lần này, không ngờ Tần Cảnh lại muốn hợp tác với anh ta, tên Giang Tinh Vũ chết tiệt kia sẽ không tìm vợ anh chủ động xin quy tắc ngầm chứ?

Doãn Thiên Dã vô cùng bất mãn, kháng nghị với Tần Cảnh nhưng bị phủ quyết, kháng cáo thì lại bị phủ quyết lần thứ hai.

Doãn Thiên Dã: Huhu, bà xã không cần tôi nữa rồi.

Nhưng sao anh có thể bị đốn ngã dễ dàng như vậy, liền nhanh chóng bày ra một loạt kế hoạch tác chiến.

Chiêu đầu tiên: Hình tượng ông xã dịu dàng, ngọt ngào, chu đáo, mẫu mực.

Cứ cách vài ba ngày, anh lại chạy đến phim trường, lúc thì đưa thức ăn, lúc thì đưa nước uống, còn thường nói thuận đường nên đến đây. Tần Cảnh lười vạch trần anh, phim trường này cách trung tâm thành phố sáu mươi ki lô mét, anh thuận đường, thuận cả một tiếng đến đây à?

Không đến mấy ngày, mọi người đều biết đạo diễn Tần có một ông chồng tốt vô địch thiên hạ.

Có lần, anh thấy Giang Tinh Vũ mời toàn bộ ê-kíp ăn lẩu Oden của Nhật, Tần Cảnh vui sướng ăn đến đổ mồ hôi đầy đầu, Doãn Thiên Dã liền nổi giận. Cái này gọi là muốn chiếm được trái tim phụ nữ phải chiếm được dạ dày trước.

Ngày hôm sau, Doãn Thiên Dã mời mọi người ăn mì Lasagna Ý, xấu xa hưởng thụ mấy lời khen ngợi, còn giả dối bào đừng khách sáo, đừng khách sáo.

Chiêu thứ hai: Con trai Thiên Thiên thông minh, điềm tĩnh, đẹp trai.

Trong ba đứa con, Doãn Thiên Dã chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn Thiên Thiên. Thiên Thiên rất tốt, mặt mũi giống hệt Doãn Thiên Dã, têncũng giống nhũ danh của anh, với lại cậu bé cón là đứa thông minh nhất

Doãn Thiên Dã quyết định, lúc anh không có ở phim trường sẽ để Thiên Thiên nằm vùng bên cạnh Tần Cảnh, còn đặt một caí tên rất kiêu là “Kế hoạch bảo vệ mẹ”.

Con trai út bốn tuổi đã sớm trưởng thành hết sức bất đắc dĩ nhìn ba mình, non nớt nói: “Papa, con biết rồi, nếu mấy chú khác nói chuyện với mama hơn ba câu, con sẽ chạy đến ôm chân mama, để mama nhìn thấy khuôn mặt giống hệt papa của con”.

Vì thế, Thiên Thiên được Phỉ Dung đưa đi cùng, cắm mặt ở phim trường cả tuần. Tần Cảnh thấy lạ, con trai như ông cụ non sao đột nhiên lại bám mẹ thế này?

Có điều trong lòng của Thiên Thiên vẫn rất đau khổ, bởi vì mấy dì mấy chị ở phim trường rất thích nựng mặt cậu bé, nói: “Thiên Thiên còn bé đã vậy rồi, lớn lên chắc đẹp trai lắm đấy!”.

Thiên Thiên xụ mặt không đáp, trong lòng nghĩ người lớn bây giờ thật tầm thường.

Có điều mỗi khi nghe họ nói: “Thiên Thiên đẹp trai quá, giống hệt ba con vậy”, Thiên Thiên sẽ bình tĩnh thầm đắc ý: Oh yeah, nhiệm vụ papa giao cho đã hoàn thành hơn phân nửa rồi.

Kế hoạch tác chiến này rốt cuộc đã được loại bỏ vào một buổi tối nào đấy. Doãn Thiên Dã đi làm về rất muộn, sau khi về đến nơi liền rón rén đổi giầy, lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ ra, Căn phòng tràn ngập ánh trăng, Tần Cảnh không hề ngủ say trong ánh trăng sáng vằng vặc như lần anh về muộn của mấy năm trước nữa.

Phòng ngủ yên tĩnh dị thường. Anh hơi kinh ngạc, quay người lại, phát hiện phòng con mình sáng đèn, một tia sáng màu cam ấm áp hắt qua khe cửa.

Anh nhẹ nhàng đi đến, khẽ khàng đẩy cửa ra, liền thấy trên chiếc giường trẻ con rộng rãi, Khiêu Khiêu và Đường Đường đã sớm ngủ thẳng cẳng, còn Thiên Thiên dựa vào ngực Tần Cảnh, hàng mi dài nhắm chặt.

Giọng nói dịu dàng của Tần Cảnh chầm chậm vang lên: “Sư tử con hỏi mẹ, mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu ạ? Sư tử mẹ nói, hạnh phúc ở ngay đuôi của con ấy. Thế là sư tử con liền chạy vòng vòng bắt chiếc đuôi, lại nói, mẹ ơi sao không bao giờ con bắt được hạnh phúc thế mẹ? Sư tử mẹ nói: đừng nên đứng tại chỗ xoay vòng vòng, hãy ngẩng đầu bước về phía trước, hạnh phúc sẽ luôn đuổi theo con”.

Tần Cảnh kể chuyện xong, cúi đầu nhìn thấy Thiên Thiên đã ngủ, cô nhẹ nhàng đặt cậu bé nằm xuống, lại dém chăn cho bọn nhỏ rồi mới đứng dậy định rón rén rời đi. Nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Doãn Thiên Dã ở cửa, trong mắt đong đầy tình cảm trìu mến.

Cô hạnh phúc mỉm cười, tiến lên mấy bước liền nhào vào lòng anh.

Lòng anh xao động. Nơi này chính là thế giới của anh.

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.