Sau Khi Xuyên Thành Nữ Chính Tiểu Bạch Hoa

Chương 58-3: ▶Cảm Giác Không Bắt Được Em◀



Chu Trường Quân nói xong rất tức giận: "Cũng may ngài phát hiện ra sớm, nếu thật sự để bọn họ thành công, nhân viên mang theo cơ mật thương nghiệp đi đối đầu với công ty, nghĩ cũng biết sẽ gây ra bao nhiêu sóng gió cho Cố thị. Tên Thẩm Dã này quá hèn hạ, bản lĩnh không có bao nhiêu, nhưng âm mưu quỷ kế ngược lại biết nhiều."

"Ừ, tôi biết rồi." Nghe được động tĩnh trong phòng Quý Chu Chu, Cố Quyện Thư biết cô sắp dậy, nên muốn cúp điện thoại.

Chu Trường Quân buông tiếng thở dài: "Tiên sinh, chuyện rất quan trọng, lần này ngài cần phải trở về rồi." Hiện tại chỉ là tra ra bộ An toàn có vấn đề, những bộ phận khác thì sao? Có bao nhiêu người bị xúi giục, ông ta nghĩ cũng không dám nghĩ.

Cố Quyện Thư dừng một chút, sau hồi lâu lên tiếng, chờ cúp điện thoại rồi, Quý Chu Chu cũng vừa lúc bước ra khỏi phòng.

"Chú Chu gọi tới?" Ngủ đủ rồi nên tâm tình của Quý Chu Chu không tệ.

Cố Quyện Thư "Ừ" một tiếng. Quý Chu Chu thấy anh hình như không vui lắm, do dự một chút hỏi: "Sao vậy?"

"Chu Chu." Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm vào mắt cô, dường như muốn từ bên trong nhìn ra cái gì đó: "Tôi kêu Chu Trường Quân điều tra bộ An toàn."

"... Ò, tôi còn tưởng chuyện gì chứ." Quý Chu Chu cố gắng giả vờ phớt lờ, nhưng vẫn là nhịn không được hỏi: "Thế nào?"

"Không tra ra bất kỳ chuyện gì, tất cả đều trời yên biển lặng."

"Sao có thể!" Quý Chu Chu kinh ngạc, cho dù Thẩm Dã không đi xúi giục lãnh đạo bộ An toàn, con trai người đó cũng sẽ bị bệnh, nhà bọn họ cũng trong tình trạng thiếu hụt, sao có thể tất cả đều trời yên biển lặng.

"Anh chắc chắn à? Nếu không điều tra lại xem? Cũng có thể nhà bọn họ xảy ra chuyện gì đó, nhưng anh không biết á." Quý Chu Chu chỉ có thể cố gắng hết sức nhắc nhở.

Sắc mặt của Cố Quyện Thư như thường, đột nhiên hỏi: "Em biết Tiền Hướng không?"

"Người đó là ai?" Quý Chu Chu một mặt mờ mịt.

Không quen biết Tiền Hướng, lại chắc chắn nhà anh ta xảy ra chuyện, hơn nữa biết bởi vì chuyện này trở thành một cái lỗ hổng. Cố Quyện Thư trầm mặc một lúc lâu, chầm chậm trả lời: "Không có gì."

"... Vẫn cảm thấy anh có chuyện chưa nói xong." Quý Chu Chu liếc nhìn anh một cái.

Cố Quyện Thư đưa tay sờ sờ đầu cô: "Tôi chỉ là suy nghĩ, ngoại trừ bộ An toàn, những bộ phận khác cũng cần tra một chút không."

"Vẫn là thôi đi." Quý Chu Chu ho khan một tiếng: "Tôi cảm thấy hẳn là vấn đề ở bộ An toàn, anh chuyên tâm điều tra bộ phận này là được."

"Nhưng mà người tiết lộ cơ mật thương nghiệp không chỉ ở bộ An toàn." Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm vào mắt cô, giống như muốn nhìn xuyên qua linh hồn của cô.

Quý Chu Chu cười mỉa: "Nếu bộ An toàn tra không ra, những bộ phận khác càng tra không ra, cần gì lãng phí thời gian." (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Đại ca không có gián điệp thương mại à! Bản thân Thẩm Dã biết hết tất cả, nhàn rỗi không có chuyện gì làm mới đi tìm gián điệp, anh có thể nghe tôi hay không!

Quý Chu Chu gấp muốn chết, nhưng lại cố tình muốn giả vờ một bộ dáng bình tĩnh.

Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô thật lâu, rũ mắt: "Được, vậy chỉ điều tra bộ An toàn trước."

Quý Chu Chu lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không quên giả vờ chẳng thèm bận tâm: "Dù sao tự anh xem mà làm, thật ra chuyện này tôi cũng không hiểu lắm."

Cố Quyện Thư "Ừ" một tiếng, đột nhiên vươn tay ôm lấy cô. Quý Chu Chu ngỡ ngàng: "Nổi cơn gì thế?"

"Không có gì, muốn ôm em một cái." Giọng của Cố Quyện Thư hơi buồn.

Quý Chu Chu nghe ra tâm tình anh không tốt, do dự một chút hỏi: "Rốt cuộc anh làm sao vậy?"

Cố Quyện Thư không nói, chỉ an tĩnh ôm cô. Trong lúc cô cho rằng anh không trả lời, thì nghe được giọng nói của anh có chút mơ hồ: "Cảm giác không bắt được em."

"Hả?"

"Em sẽ đột nhiên biến mất không? Giống như tu tiên vậy, đột nhiên biến mất vô hình, dấu vết em từng đến đều không nhìn thấy, tất cả mọi người quên mất em, không biết trên thế giới này từng có một Quý Chu Chu?"

Quý Chu Chu trầm mặc hồi lâu, luôn cảm thấy hình như anh đã nhận ra gì đó, lập tức nở nụ cười khá miễn cưỡng: "Này, anh phát bệnh gì thế?"

Cố Quyện Thư buông cô ra, không vui lui về sau một bước, nửa ngày mới có chút ủ rũ nói: "Chuyện công ty quá nhiều, tôi vẫn phải trở về một chuyến."

... Thì ra phát điên nửa ngày như vậy, chính là bởi vì phải đi làm. Quý Chu Chu hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm: "Trở về thì trở về thôi, công ty lớn như thế cũng không thể mặc kệ thì mặc kệ được."

"Em về cùng với tôi không?" Cố Quyện Thư hỏi.

Quý Chu Chu lắc đầu: "Anh xử lý xong rồi đến tìm tôi nhé, đoán chừng bây giờ thành phố A vẫn nóng, tôi không muốn đi."

"Thật sự không đi theo tôi?"

"Không đi." Quý Chu Chu cười: "Sao dong dài vậy, nói không đi thì không đi. Mình anh trở về, nhớ uống thuốc đúng giờ, bằng không không để yên cho anh."

Cố Quyện Thư không nói, Quý Chu Chu cho rằng chuyện này đã qua, nhưng mà đây chỉ là mới bắt đầu. 3 giờ chiều anh lên máy bay, trước khi rời đi, anh hỏi Quý Chu Chu vô số lần, có thể đột nhiên không thấy nữa. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Nếu không phải mỗi lần anh hỏi đều một mặt khẩn trương, thì Quý Chu Chu cũng không biết, hóa ra mình để lại bóng ma lớn cho anh như vậy.

"Thật sự không đi, anh yên tâm đi đi." Quý Chu Chu một mặt bất đắc dĩ.

Lúc này Cố Quyện Thư mới lên máy bay, nhưng mà vẫn là bộ dáng không yên tâm lắm. Anh vừa đi, Quý Chu Chu lại trống rỗng lần nữa, tuy hai người thường xuyên liên lạc, nhưng phần lớn thời gian của cô, đều thường xuyên cảm thấy cô độc.

Cứ như vậy trôi qua một tuần lễ, dường như Quý Chu Chu lại trở về thời điểm không có tinh thần giống trước đây, cô cảm thấy không thể như thế nữa. Trong lúc đang suy nghĩ phải làm gì, thì công ty du lịch mà cô đăng ký trước đó gọi đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.