Trang chủ
Quan Gia

Chương 697: Làm việc nhất định phải có trách nhiệm

Chương 697: Làm việc nhất định phải có trách nhiệm

Lúc đầu khi vị trí Thường vụ thị ủy này của Quách Lệ Hồng bỏ đi, bất kể là Tào Chấn Khởi hay là Tống Hiểu Vệ đều không nghĩ có thể giơ tay đoạt lấy. Tuy nhiên Lưu Vĩ Hồng đã thông qua bàn tay của Chu Kiến Quốc, khi Tào Chấn Khởi tìm Chu Kiến Quốc, Chu Kiến Quốc dứt khoát nói, để đẩy nhanh sự phát triển kinh tế của Hạo Dương, cần phải có một lực lượng chính phủ mạnh mẽ. Theo như cách nói lưu hành của thế hệ sau này, chính là tăng cường quyền phát ngôn của Ủy ban nhân dân thị xã .

Cái gọi là tăng cường lực lượng, không phải là tăng thêm người, Ủy ban nhân dân thị xã Hạo Dương đã có tám vị Phó chủ tịch thị xã, Lưu Vĩ Hồng đã ngại lắm rồi. Không phải cứ nhiều người thì lực lượng lớn, có khi càng nhiều người càng lắm chuyện xấu. Thời đại inte thế kỉ 21 có một câu nói như thế này, chính là ‘không sợ đối thủ giống thần, chỉ sợ bạn cùng đội giống lợn’.

Mẹ con Quách Lệ Hồng có thể viết bằng một câu thực tế như thế này: Nếu không có cặp mẹ con dở hơi như vật, Tào Chấn Khởi làm sao có thể bị động như thế? Cho dù mấy người Đoàn Bảo Thành, Vương Ninh bị biến chất giống như trước đây, ít nhất sẽ không kéo Tào Chấn Khởi vào. Tào Chấn Khởi xử lý sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, không đến mức bị Lưu Vĩ Hồng bức đến góc tường, bắt đắc dĩ phải kí điều ước đó.

Chu Kiến Quốc đề xuất, số người là Ủy viên thường vụ thị xã nên tăng cường cho Ủy ban nhân dân thị xã Hạo Dương.

Tổng cộng có tất cả mười một vị ủy viên thường vụ, Ủy ban nhân dân thị xã có ba vị, cũng không nhiều lắm.

Tào Chấn Khởi tự nhiên không để tùy tiện, lập tức phản bác, lí do là không có tiền lệ nào như vậy. Lúc ấy sự phân chia Chính quyền với Đảng không phải là rõ ràng, dưới tiền đề tất cả các lĩnh vực do Đảng ủy quản lý, có rất ít một bộ máy Thị ủy của thị xã cấp huyện, lại phân cho Ủy ban nhân dân thị xã ba vị Ủy viên thường vụ.

Chu Kiến Quốc kiên trì sắp xếp như vậy, nhượng bộ một bước chính là khi xử lý Đoàn Bảo Thành và Vương Ninh, cơ bản là đã lấy ý kiến của Tào Chấn Khởi làm ý kiến chính, Chu Kiến Quốc sẽ tận sức phối hợp với Tào Chấn Khởi.

Tào Chấn Khởi cuối cùng cũng đáp ứng yêu cầu của Chu Kiến Quốc, lại đem ghế trống Phó bí thư thị ủy gia cho Lý Đại Quần. Lý Đại Quần cũng chưa thể nói là nhân mã của Tống Hiểu Vệ, gần như là còn thân thiết Bí thư thị ủy tiền nhiệm Uyển Trung Hưng hơn nhiều. Dù sao tính độc lập của Ủy ban kỷ luật khá là mạnh, Chủ nhiệm ủy ban kỷ luật Trương Bình An có sức ảnh hưởng không nhỏ với Lý Đại Quần. Cho dù không thể bảo đảm Lý Đại Quần nhất định sẽ dựa vào Tống Hiểu Vệ, hẳn là cũng không quá mức nhằm vào Lưu Vĩ Hồng.

Chu Kiến Quốc cũng không thể ‘được một tấc lại tiến một thước’.

Ủy ban nhân dân thị xã có ba vị Ủy viên thường vụ, nếu đều là dòng chính thống của Lưu Vĩ Hồng , Lưu Vĩ Hồng nắm trong tay Ủy ban nhân dân thị xã, cơ bản có thể đạt đến nhất ngôn cửu đỉnh.

Đương nhiên, Chu Kiến Quốc đề xuất chọn Phiền Quốc Sinh làm tân thường vụ Thị ủy là một trong những nguyên nhân khiến cuối cùng Tào Chấn Khởi cũng đáp ứng. Phiền Quốc Sinh năm nay đã tròn 61 tuổi, nhiều nhất chỉ có thể ở vị trí thường vụ Thị ủy này hơn một năm nữa. Sang năm, Phiền Quốc Sinh về hưu, ‘vận mệnh chính trị’ của thị xã Hạo Dương thậm chí là Địa khu ‘ Hạo Dương’ cũng sẽ có rất nhiều khác biệt so với bây giờ, đến lúc đó liệu có phải lại cho Ủy ban nhân dân thị xã ba vị Ủy viên thường vụ nữa không thì cần phải xét lại. Tào Chấn Khởi bất cứ lúc nào cũng có thể thu lại việc này. Hơn nữa, Phiền Quốc Sinh đã già, đối với bên ngoài cũng có nhiều liên hệ, Chủ tịch thị xã còn quá trẻ, Phó chủ tịch thị xã tân nhiệm Hùng Quang Vinh cũng chưa đến 40, trọng dụng một vị Phó chủ tịch ‘già’ như Phiền Quốc Sinh cũng có tác dụng phối hợp với các vị trung niên, tránh cho Ủy ban nhân dân thị thị xã Hạo Dương bốc đồng, tạo ra các phương lược phát triển cấp tiến, bảo đảm sự phát triển ổn định nhanh chóng trong việc xây dựng kinh tế của Hạo Dương.

Nhưng kể từ đó, địa vị cứng rắn của Lưu Vĩ Hồng trong UBND thị xã nổi trội không còn gì nghi ngờ nữa. Sáu vị Phó chủ tịch thị xã khác, Vương Thụ Quốc cũng quyết tâm đi cùng Lưu Vĩ Hồng, Chu Kỳ Phượng trong lòng run sợ, hoảng sợ không chịu nổi một ngày, càng không thể đối nghịch với Lưu Vĩ Hồng. Còn lại bốn vị, mỗi người đều có tính toán, nào dám có tâm tư khiến Chủ tịch thị xã Lưu giận dữ?

Ít nhất trong UBND thị xã, chính sách chính lệnh của Lưu Vĩ Hồng không thể gặp thêm bất cứ chướng ngại nào.

Đồng thời với sự thay đổi nhân viên trong bộ máy Thị ủy và UBND thị xã, báo cáo điều tra mới của Thị ủy Hạo Dương cũng đã trình lên UBND Địa khu Hạo Dương bản có chữ kí liên hợp của Tống Hiểu Vệ và Lưu Vĩ Hồng.

Báo cáo điều tra mới nhận định tai nạn lò than 72 mỏ than Hồng Kỳ, chủ yếu là do yếu tố bất ngờ dẫn đến, nhân tố trách nhiệm của con người khá ít. Điều kiện địa chất khu vực số 3, thiết bị thăm dò địa chất mỏ than Hồng Kỳ lạc hậu rất khó có thể dựa vào thiết bị hiện có để điều tra ra được hướng đi của dòng sông. Vì vậy khi điều chỉnh thử thiết bị mới đã xảy ra sự cố rò nước.

Báo cáo điều tra này nội dung cơ bản cũng không khác mấy so với bản báo cáo trước, nhưng kết luật lại hoàn toàn khác nhau. Ý kiến phúc đáp của UBND Địa khu đồng ý báo cáo và kết luận điều tra. Đề nghị Thị ủy và UBND thị xã Hạo Dương nên thận trọng suy xét nghiên cứu vấn đề xử lý trách nhiệm của các nhân viên liên quan.

Nói cách khác, việc xử phạt các lãnh đạo cấp Thị xã và Lưu Vĩ Hồng thực tế đã được hủy bỏ.

Sự cố bất ngờ, không thể để lãnh đạo đứng ra chịu trách nhiệm được.

Không xử phạt, tư cách đại biểu Đảng toàn quốc của Lưu Vĩ Hồng cũng vững vàng, không thể có bất cứ ai nhắc lại sự nghi ngờ. Người đặt nền móng cho nền kinh tế Khu Giáp Sơn bay lên, trở thành xã minh tinh, vị Chủ tịch thị xã 25 tuổi, đều thể hiện sự bất phàm của Lưu Vĩ Hồng. Cán bộ Đảng viên như vậy quả thực có tính đại biểu không hề tầm thường.

Ván cờ này, kết thúc như vậy là không ai có thể ngờ đến.

Khó trách Lưu Vĩ Hồng luôn tính trước kĩ càng như vậy, túc trí đa mưu.

Sau khi giới thiệu đơn giản tình hình cơ bản của Hùng Quang Vinh, Lưu Vĩ Hồng đích thân giới thiệu với Hùng Quang Vinh những cán bộ đang ngồi đây, Hùng Quang Vinh cười như hoa nở, gật đầu theo lễ.

`- Haha, đồng chí Quang Vinh, vị này không cần tôi phải giới thiệu nữa, Cục trưởng Cục tài chính Mao Lăng, cấp dưới cũ của anh.

Lưu Vĩ Hồng chỉ vào một cán bộ trẻ tuổi ngồi trên bàn Hội nghị, cười nói.

Mao Lăng cũng là một gương mặt mới trong Hội nghị thường vụ UBND thị xã lần này.

Ngày thứ ba, Chu Bằng Cử bị Ủy ban Kỷ luật đưa đi hợp tác điều tra, Cục trưởng Cục tài chính Thị xã Hạo Dương Lý Thanh Mai cũng bị Ủy ban Kỷ luật đưa đi điều tra. Thị ủy công bố văn kiện bổ nhiệm và miễn nhiệm, miễn nhiệm chức Cục trưởng Cục tài chính thị xã của Lý Thanh Mai, bổ nhiệm Mao Lăng làm Cục trưởng cục tài chính Thị xã Hạo Dương.

Lần này, Tống Hiểu Vệ rất sảng khoái, không có chút gây khó dễ nào.

Chu Bằng Cử và Quách Lệ Hồng đều bị rớt đài, lại có thêm một Cục trưởng cục tài chính vướng víu như vậy, một chút ý nghĩ cũng không có. Có vẻ tầm nhìn của Tống Hiểu Vệ cũng rất thiển cận, trí tuệ không đủ lớn.

Nếu ván cờ này thua, vậy lưu manh một chút, còn có thể lưu lại phong độ.

Nghe Lưu Vĩ Hồng giới thiệu xong, trong mắt một số cán bộ tham dự Hội nghị đều hiện lên chút thần sắc cổ quái.

Lời nói này, Lưu Vĩ Hồng cũng nói ra đúng chỗ.

Chính là nói rõ với mọi người, Mao Lăng là thân tín của mình.

Tuy sự thật là như thế, nhưng Chủ tịch thị xã anh cũng đừng nên nói trước mặt mọi người thế chứ, cũng không có chút kiêng nể gì. Mặt nạ giả dối trên quan trường nhất định lúc nào cũng phải đội lên.

Chỉ có thể nói, Lưu Vĩ Hồng chính là rất mạnh mẽ. Mặc kệ anh vui cũng thế, không vui cũng vậy, Chủ tịch thị xã đại nhân không hề để ý.

Lưu Vĩ Hồng quả thật cũng không để ý. Hắn để ý chỉ là thời gian, phải đẩy nhanh tốc độ, làm tốt kinh tế thị xã Hạo Dương, khiến tất cả mọi người trở nên giàu có. Đây mới là mục tiêu của Lưu Vĩ Hồng. Để đạt được mục tiêu, Lưu Vĩ Hồng không để ý mọi người nói gì sau lưng.

Hùng Quang Vinh rất quy củ, Mao Lăng đúng lễ gật đầu đáp lại, không có thái độ gì đặc biệt. Mao Lăng cũng cung kính nói:- Chào Phó chủ tịch Hùng.Quy củ như vậy, không có chút nào gọi là ‘ỷ vào sự sủng ái mà kiêu ngạo’.

Hai vị này cũng là tinh thông quy tắc quan trường.

Chủ tịch thị xã Lưu có thể không cần quan tâm tới ánh mắt của người khác, nhưng bọn họ thì chưa đạt tới uy danh như thế.

Điểm này có khác biệt rất lớn.

Chỉ có nắm giữ quyền lực tuyệt đối, ‘chân lý’ tuyệt đối, mới có tư cách nghĩ thế nào thì nói như thế.

Giới thiệu xong rồi, Lưu Vĩ Hồng cười nói:- Đồng chí Quang Vinh, ngày đầu tiên nhậm chức, nói vài lời với mọi người đi.

Hùng Quang Vinh vội vàng gật đầu, nói:- Vâng, thưa Chủ tịch thị xã. Thưa các đồng chí, con người của tôi, mọi người cũng đều biết, xuất thân cơ bản, công tác ở Khu một thời gian khá dài, không cần phải nói lý nhiều. Tôi chỉ biết lấy cương đối cương. Bên cạnh Chủ tịch Lưu hai, ba năm, tôi cũng học được vài điều như vậy, đối với công việc nhất định phải có trách nhiệm, chăm chỉ, dốc hết sức. Trước đây khi Chủ tịch Lưu công tác ở Khu giáp Sơn huyện Lâm Khánh, trong mấy tháng đã đi hết 103 thôn ấp của Khu Giáp Sơn. Trong đó có cả vài nơi rừng sâu núi thẳm, ngay cả đường quốc lộ cũng không qua thôn. Chủ tịch Lưu không phải người Giáp Sơn, tôi mới là người sinh trưởng ở địa phương Giáp Sơn này. Nhưng chỉ mấy tháng ngài đã làm được nhiều việc, tôi làm Chủ tịch Khu vài năm cũng không làm được. Các đồng chí, thật hổ thẹn, đây chính là điểm khác biệt. Mức độ trách nhiệm của Chủ tịch Lưu với công việc đã giáo dục mỗi một cán bộ chúng ta. Sự thay đổi hai năm nay của Giáp Sơn, ‘Nhật báo Sở Nam’ đều đăng lên rồi. Thời gian hai năm, thu nhập tài chính tăng lên tám mươi lần, thu nhập bình quân đầu người tăng lên mấy chục lần. Tại sao lại có thể làm được như vậy? Chính bởi chúng ta có một lãnh đạo tốt, bồi dưỡng được một đội ngũ cán bộ có trách nhiệm cao với công việc, tràn đầy nhiệt huyết. Như Chủ tịch Lưu đã nói, những cán bộ này là nhân tố cơ bản bao đảm duy trì sự phát triển kinh tế cho nên tôi cũng không cần phải nói nhiều nữa, cứ như vậy. Trong công việc dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Lưu, anh có thể có khuyết điểm, mỗi người đều có thể có khuyết điểm mà, không ai hoàn mỹ cả. Nhưng anh không thể không cố gắng làm việc, không thể mặc kệ bổn phận công tác của mình. Chính tôi sẽ yêu cầu tôi như vậy, cũng xin các đồng chí giám sát tôi. Chỉ có như vậy, sự phát triển kinh tế ở Hạo Dương chúng ta mới có thể tiến vào chiếc xe tốc hành, mới có thể sớm thực hiện được mục tiêu toàn dân giàu có. Tôi đã nói xong. Cảm ơn mọi người.

Phòng họp vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

Lời nói này của Hùng Quang Vinh nếu là một người không rõ nội tình nghe mà nói, quả thực là ngang nhiên nịnh bợ Lưu Vĩ Hồng, ‘cực kỳ vô liêm sỉ’. Nhưng hôm nay mỗi một cán bộ ngồi đây, ai cũng không cho rằng như vậy.

Giống như lời nói của Hùng Quang Vinh, mỗi người, bao gồm cả Lưu Vĩ Hồng trong đó đều có thể có khuyết điểm thế này thế kia nhưng Lưu Vĩ Hồng còn có trách nhiệm nghiêm túc đối với công việc, không còn nghi ngờ gì được nữa. Thời gian tám ngày, liên tục chạy tới 57 các trường trung học và tiểu học ở các vùng núi xa xôi, trở về đã xử lý Ủy ban giáo dục của Thị xã. Ngoài Lưu Vĩ Hồng, trong lịch sử Hạo Dương chưa từng có một vị Chủ tịch huyện, thị xã nào làm như vậy.

Bây giờ lại thêm một vị Phó chủ tịch thường trực chịu ảnh hưởng của Lưu Vĩ Hồng, tác phong công tác sau này của UBND thị xã Hạo Dương thực sự phải có sự thay đổi rất lớn, một vài chuyển biến có lợi là có thể mong chờ.