Quan Gia

Chương 684: Phản kích bắt đầu



Chương 684: Phản kích bắt đầu

- Nào, nào, đến đây Long Khánh, Bằng Cử, mời ngồi!

Trong văn phòng rộng rãi của Bí thư thị ủy, Tống Hiểu Vệ cười ha hả, vẻ mặt tươi cười mời Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử ngồi trên ghế sofa. Trước kia ông ta bình thường đều xưng hô là “Bí thư Long Khánh”, “Chủ tịch thị xã Bằng Cử” bây giờ thì ông ta xưng hô tùy ý hơn, thể hiện một tình cảm thân thiết.

Lưu Khánh Long thì không cần phải nói, sự thật chứng minh anh ta là một người bạn rất đáng tin cậy, không uổng công Tào Chấn Khởi luôn đề cử anh ta với Tống Hiểu Vệ. Sau khi Chu Bằng Cử chính thức tỏ thái độ, Tống Hiểu Vệ cũng liền “đãi ngộ” anh ta rất tốt.

Hai người kia, đã chính thức trở thành phụ tá đắc lực của Tống Hiểu Vệ. Một Phó bí thư phụ trách Đảng và quần chúng và một Phó bí thư kiêm Phó Chủ tịch thường trực thị xã, người làm quan đã có, người làm kiến thiết kinh tế cũng có rồi. Trong hội nghị Bí thư chiếm ưu thế tuyệt đối, lại thêm việc “ngăn chặn tấn công” thành công, Tống Hiểu Vệ cảm thấy mình đã cơ bản hoàn thành bố cục bước đầu ở Hạo Dương. Cái uy của Bí thư Thị ủy đã được xác lập, thực lực cũng đã đủ rồi.

Tống Hiểu Vệ tâm trạng sung sướng, Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử cũng cao hứng sung sướng.

Đọ sức với Lưu Vĩ Hồng, đến tận bây giờ thì coi như thắng bại đã rõ rồi. Về sau này thì sẽ vô cùng thích ý.

- Bí thư, nghe nói Địa ủy đã thảo luận trong phạm vi nhỏ về nghị quyết của chúng ta lên thành phố đúng không?

Chu Bằng Cử nhận lấy điếu thuốc Tống Hiểu Vệ đưa cho, vừa châm lửa cho Tống Hiểu Vệ, vừa tiện miệng hỏi.

Tống Hiểu Vệ hút một hơi, mỉm cười gật đầu, nói:- Bí thư Tào đã trao đổi ý kiến với mấy người lãnh đạo chủ yếu của Địa ủy, chuẩn bị khi nào thích hợp thì sẽ đưa lên thảo luận ở Hội nghị Bí thư.

Lưu Khánh Long hỏi:- Các lãnh đạo khác ý kiến thế nào?

Cái gọi là các lãnh đạo khác ở đây cũng là đặc chỉ. Chủ yếu là chỉ Chu Kiến Quốc. Ai cũng đều biết Chu Kiến Quốc và Lưu Vĩ Hồng quan hệ ra sao.

Tống Hiểu Vệ thản nhiên cười, ẩn chút ý khinh thường, nói- Các lãnh đạo khác cũng khó nói được gì. Đây là chính bản thân Chủ tịch thị xã Lưu yêu cầu xử phạt mình. Người khác làm sao nói giúp anh ta đây?

Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử liền đều lộ ra nét tươi cười hiểu ý.

- Tuy nhiên tôi nghe nói, một số đồng chí ở dưới rất cảm kích với Chủ tịch thị xã Lưu, cảm thấy anh ta là lãnh đạo tốt, quan tâm đến cấp dưới...

Lưu Khánh Long cười nói, vẻ mặt như trêu ghẹo.

Chu Bằng Cử cũng cười nói:- Thảo nào, nghe nói đồng chí Thụ Quốc còn cảm động đến chảy nước mắt.

Tống Hiểu Vệ cười ha hả, nói:- Chủ tịch thị xã Lưu dũng cảm nhận trách nhiệm, săn sóc cán bộ phía dưới, quả thật đáng để chúng ta học tập.

Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử lại ha ha cười.

Lưu Vĩ Hồng này cũng không biết trong đầu anh ta làm sao, không ngờ lại nghĩ ra cái chiêu như vậy. Cho rằng trong thời thế loạn này có thể thu phục lòng người sao?

Cứ như coi mình là Tào Tháo không bằng!

Nhưng Tào Tháo là lão Đại, người ta cùng lắm chỉ dám cắt tóc chính mình thôi chứ chẳng ai dám cắt đầu ông ta. Còn Lưu Vĩ Hồng chẳng phải là ông lớn thì cái gương đó làm sao có thể tùy ý học theo được? Sẽ phải trả cái giá rất đắt.

Mọi người cười một trận sung sướng, Tống Hiểu Vệ mới nói :- Chuyện này, đợi sau khi Địa ủy có câu trả lời chính thức thì sẽ coi như là kết luận đã định rồi. Chúng ta không cần phải bàn luận nhiều làm gì. Hôm nay mời hai vị đến đây là muốn bàn bạc một chút về vấn đề điều chỉnh đội ngũ cán bộ.

Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử liếc nhau, không hẹn mà cùng gật đầu.

Phá huỷ Lưu Vĩ Hồng, quả thật cũng đã đến thời điểm điều động cán bộ. Ở trên ra tay lột mặt Lưu Vĩ Hồng ra, ở dưới thì lay cái gốc của hắn, xác lập nên hoàn toàn quyền uy cho Bí thư Thị ủy Tống Hiểu Vệ. Đây là chưởng tổ hợp.

Hơn nữa Chu Bằng Cử càng hưng phấn.

Nghiên cứu vấn đề cán bộ, vốn nên là chuyện của Tống Hiểu Vệ và Lưu Khánh Long, bây giờ Tống Hiểu Vệ cố tình gọi y, tất nhiên là xem y như tâm phúc. Hơn nữa Tống Hiểu Vệ chắc chắn trông cậy y ở bên Ủy ban nhân dân thị xã phát huy tác dụng lớn hơn, ở lĩnh vực xây dựng kinh tế tăng thêm quyền lên tiếng, như vậy mới có thể đảm bảo Tống Hiểu Vệ đối với toàn thị xã nắm trong tay đúng chỗ

Nói cách khác, lần điều chỉnh cán bộ này, Tống Hiểu Vệ sẽ tận khả năng để thỏa mãn yêu cầu của Chu Bằng Cử, bố trí cho anh ta vài cán bộ thân tín ở các vị trí chủ chốt. Như thế thì lời nói của Chu Bằng Cử mới càng có quyền lực. Muốn cho ngựa chạy nhanh thì phải ăn nhiều cỏ hơn.

Tống Hiểu Vệ quả nhiên tinh thông những thủ đoạn cân bằng quan trường, là một “Lão Đại” đáng để đi theo.

- Ở đây tôi có một danh sách sơ bộ ban đầu cho hai vị tham khảo.Tống Hiểu Vệ nói xong liền mở cặp công văn phía trước mặt ra lấy vài tờ tài liệu lần lượt đưa cho Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử rồi nói:- Ha ha, thời gian tôi đến Hạo Dương chưa lâu nên tôi không hiểu hết về tình hình của một số cán bộ. Hai vị cứ nói thoải mái nha, không cần khách khí.

Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử liền liên tục gật đầu, tỏ vẻ vô cùng cảm kích với sự tín nhiệm cuả Bí thư Tống rồi sau đó xem xét chăm chú danh sách điều động mà Tống Hiểu Vệ đưa cho bọn họ.

Danh sách có mấy trang, có thể thấy được Tống Hiểu Vệ thực sự muốn làm lớn. Đương nhiên, cũng không phải tất cả những cán bộ trong danh sách này đều sẽ điều động, rất nhiều người có thân phận “dự bị”, và còn “lời bình” của Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử nữa. Nếu như không đáng tin cậy thì không cần để ý đến nữa. Cuộc điều chỉnh cán bộ quy mô lớn lần đầu tiên của Tống Hiểu Vệ sau khi nhậm chức chắc chắn phải cố gắng đề bạt những người trung thành đáng tin cậy.

Phòng làm việc trở nên yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng nói chuyện của ba vị lãnh đạo chủ yếu của Thị xã. Có lẽ xem ra trong quá trình nói chuyện với nhau đó, vận mệnh của rất nhiều cán bộ đã bị thay đổi.

Tống Hiểu Vệ, Lưu Khánh Long và Chu Bằng Cử luôn với vẻ mặt tươi cười. Điều đó có thể thấy họ nói chuyện với nhau rất hợp, mọi người không có khác biệt quá lớn.

Lúc này, bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa.

- Vào đi!

Tống Hiểu Vệ cao giọng nói.

Cửa phòng đẩy ra, thư ký của Tống Hiểu Vệ đi đến, vẻ mặt khiếp sợ, nhẹ giọng nói:- Bí thư Tống, vừa rồi Ủy ban Xây dựng thị xã gọi điện thoại đến nói là đồng chí của cục Công an đã bắt Tổng giám đốc Đàm Đức Lâm của công ty Xây dựng số 1 rồi.

- Cái gì?

Chu Bằng Cử lập tức kinh ngạc, không đợi Tống Hiểu Vệ trả lời liền hô lên một tiếng, mặt biến sắc.

Tống Hiểu Vệ cũng nghiêm mặt lại, hỏi:- Vì sao bắt Đàm Đức Lâm?

Thư ký chần chừ một chút, mới đáp:- Lãnh đạo Ủy ban Xây dựng tạm thời cũng không rõ nguyên nhân lắm, chỉ có điều nghe nói, Đàm Đức Lâm có liên quan đến một số vụ án trị an xã hội và một số vấn đề kinh tế. Là....là....

- Là cái gì?

Tống Hiểu Vệ lập tức nhíu mày, rất không hài lòng nói.

Thật là, sao lúc này lại mắc cái lỗi nói lắp? truyện copy từ

- Nghe nói, là Tôn Hoành con của Chủ tịch Quách Lệ Hồng tố giác. Cục trưởng Cục Công an Hạ đích thân dẫn đội đến bắt.

Thư ký cắn răng một cái, lấy cái “nghe nói” ra làm báo cáo.

Văn phòng lập tức trở nên yên tĩnh lại.

Thế nào mà lại có mối quan hệ với Tôn Hoành chứ?

Lát sau, Tống Hiểu Vệ phẩy tay, thư ký liền vội vàng lui ra ngoài rồi đóng cửa vào. Tống Hiểu Vệ từ từ dựa người vào ghế sofa, cầm lấy thuốc lá trên bàn, ngậm một điếu trên miệng, Chu Bằng Cử vội vàng châm thuốc cho ông ta.

Lưu Khánh Long rất không hài lòng nói:- Cục Công an này cũng quá kỳ cục. Làm sao mà lại như chó điên cắn người khắp nơi vậy chứ?

- Đúng vậy. Cái tên Hạ Hàn kia chính là đồ ngốc, không có óc. Làm sao có dáng của một Cục trưởng Công an cơ chứ? Hắn ta ngoại trừ việc làm tay sai của Lưu Vĩ Hồng ra thì có cái bản lĩnh gì chứ? Cục Công an Hạo Dương mà cứ để hắn làm bừa như vậy thì sớm muộn cũng có vấn đề lớn.Chu Bằng Cử cũng tức giận phẫn uất nói:- Đàm Đức Lâm tuy chỉ là cán bộ cấp phó phòng nhưng công ty Xây dựng số 1 là doanh nghiệp sáng của Hạo Dương chúng ta, là doanh nghiệp nộp thuế lớn. Đàm Đức Lâm cũng là uỷ viên Mặt trận Tổ quốc thị xã. Hạ Hàn nói bắt là bắt, ngay cả việc nói trước cũng không nói. Trong mắt hắn còn coi Thị ủy và Ủy ban nhân dân thị xã ra gì đây?

Nghe nói Đàm Đức Lâm bỗng nhiên bị bắt, Chu Bằng Cử thực sự trở nên căng thẳng. Không thể đeo cái mặt nạ giả vờ giả vịt trong chốn quan trường nữa, khiển trách thẳng vào cái tên Lưu Vĩ Hồng.

Lưu Khánh Long lạnh lùng nói:- Ủy ban nhân dân thị xã là tôn trọng hắn. Nhưng trong mắt hắn thì chẳng coi Thị ủy ra gì.

Tống Hiểu Vệ sắc mặt thâm trầm, lâu sau mới chầm chậm nói:- Đây là chó cùng rứt giậu!

Lưu Khánh Long gật gật đầu.

Chu Bằng Cử không điềm tĩnh lại được. Lưu Khánh Long và Đàm Đức Lâm không có nhiều khúc mắc. Ông ta và Đàm Đức Lâm thì khúc mắc không ít. Đàm Đức Lâm bỗng nhiên bị bắt, nhỡ may không đỡ được thủ đoạn của Công an mà lại nói lung tung thì Phó Chủ tịch thị xã Chu cũng sẽ không xong.

Hiện tại cục Công an không như ngày xưa nữa. Sau khi Hạ Hàn nhậm chức, triển khai thủ đoạn “Di chuyển Càn Khôn” thì về cơ bản đã “quét sạch” những thế lực dòng chính của Cục trưởng tiền nhiệm Thái Tuyết Phong. Dưới sự ủng hộ của Lưu Vĩ Hồng và Long Vũ Hiên, y đã nắm được hệ thống Công an trong tay. Chuyện của Đàm Đức Lâm, Chu Bằng Cử hiểu rất rõ, rất là không trong sạch. Cục Công an không bắt gã thì thôi, bắt rồi thì khối chuyện.

Mới nghĩ đến đây, Chu Bằng Cử lập tức nói:- Bí thư Tống, làm như vậy không đúng. Đàm Đức Lâm là cán bộ lãnh đạo đảng viên chính thức. Tiến hành cưỡng chế với ông ta như thế, tôi thấy nên thông qua Ủy ban Kỷ luật và viện kiểm sát chứ? Cục Công an làm như thế này là bao biện, không thể để cho bọn họ tùy ý làm như vậy được?

Bất kể như thế nào phải đưa Đàm Đức Lâm ra khỏi cục Công an rồi tính sau.

Tống Hiểu Vệ trầm ngâm, chậm rãi gật gật đầu.

Chu Bằng Cử nóicũng không phải không có lý. Nhưng Tống Hiểu Vệ cũng hiểu, đây chắc chắn là thủ đoạn phản kích của Lưu Vĩ Hồng. Tuy nhiên thủ đoạn này đối với Tống Hiểu Vệ mà nói, sự uy hiếp không phải quá lớn. Nhìn sự căng thẳng của Chu Bằng Cử, chắc là giữa họ có điều gì đó không minh bạch. Nhưng thế thì sao? Lưu Vĩ Hồng tưởng nắm được chuôi của Chu Bằng Cử là có thể uy hiếp được Tống Hiểu Vệ sao? Qúa ngây thơ rồi đấy!

Chỉ có điều ngay lập tức Tống Hiểu Vệ đã cơ bản hiểu ra sự được mất trong chuyện này.

Bất kể như thế nào cũng phải thông qua việc xử phạt Lưu Vĩ Hồng. Dù là Chu Bằng Cử thực sự có vấn đề nghiêm trọng thì cũng không đáng ngại, cùng lắm là thay một Phó Chủ tịch thường trực thị xã thôi mà. Chỉ cần chèn ép được Lưu Vĩ Hồng thì có thể dựng lên quyền uy của Tống Hiểu Vệ. Về phần Chu Bằng Cử, nói trắng ra là, đôi bên có mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Tống Hiểu Vệ cũng không có ý định vì Chu Bằng Cử mà buông tha việc chèn ép Lưu Vĩ Hồng.

Chỉ cần nắm quyền lớn thì thay một Phó Chủ tịch thường trực thị xã mới thì cũng đều tìm đến nương tựa Tống Hiểu Vệ.

Trong lòng Tống Hiểu Vệ, Lưu Vĩ Hồng và Chu Bằng Cử hoàn toàn không nằm ngang nhau.

Chu Bằng Cử thật sự là có vấn đề lớn thì cũng chỉ có y tự cứu y thôi. Nếu như cần thiết, Tống Hiểu Vệ không ngại bước lên một chân, giết Chu Bằng Cử để đổi lấy thanh danh thiết diện vô tư của mình.

Chính trị, từ trước đến nay chính là tàn khốc như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.