Quan Gia

Chương 682: Lý Dật Phong nóng mắt



Chương 682: Lý Dật Phong nóng mắt

Lưu Vĩ Hồng trở về phòng 306, khách sạn Hạo Dương cảm thấy tinh thần vô cùng mệt mỏi

Vân Vũ Thường vội vàng ra đón hắn, cầm cặp và nói:- Anh về rồi à, nghỉ ngơi một chút đã.

Lưu Vĩ Hồng ôm lấy Vân Vũ Thường, cười nhẹ nhàng rồi ngồi xuống ghế sô pha. Vân Vũ Thường đã pha xong cho hắn một cốc trà và đặt lên bàn trước mặt hắn, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Từ ngày xảy ra tai nạn hầm mỏ 72 đến nay, cũng đã qua một thời gian dài, Vân Vũ Thường vẫn luôn ở Hạo Dương để chăm sóc Lưu Vĩ Hồng, những công việc ở công ty bên Giang Khẩu đều liên lạc qua điện thoại, điều khiển từ xa. May mà Lưu Vĩ Hồng đã sớm đưa ra ý kiến, công ty muốn đi vào hoạt động chính quy hoá thì quan trọng là xây dựng được đội ngũ quản lý vững chắc. Những việc hàng ngày, đều giao cho đội ngũ quản lý này hoàn thành, Vân Vũ Thường chỉ cần là người cầm lái, điều khiển phương hướng lớn là được rồi. Vân Vũ Thường rất coi trọng những ý kiến về cách quản lý hoạt động kinh doanh này của Lưu Vĩ Hồng. Rất nhiều việc đã chứng minh, Lưu Vĩ Hồng là người có con mắt chuẩn xác trên lĩnh vực này, xưa nay hầu như chưa từng nhìn sai.

Vân Vũ Thường biết rõ, sau khi xử lý hậu quả của tai nạn mỏ 72, L ưu Vĩ Hồng trên con đường làm quan gặp phải những khảo nghiệm quan trọng đầu tiên, vào thời khắc then chốt như vậy, làm vợ của Lưu Vĩ Hồng, Vân Vũ Thường sẽ luôn bên cạnh hắn.

Cô phải chăm sóc hắn.

Lưu Vĩ Hồng nâng chén trà lên uống một ngụm, Vân Vũ Thường ngồi xuống bên cạnh hắn, nhẹ nhàng giữ chặt tay của hắn, nói:- Đã định rồi sao?

Lưu Vĩ Hồng gật gật đầu, nói:- Hội nghị Thường vụ Thị ủy mở rộng đã hình thành nghị quyết, báo lên Ủy ban nhân dân Địa khu rồi

Vân Vũ Thường cặp lông mày thanh tú, liền lập tức hơi hơi nhấc lên.

Trong khoảng thời gian sống ở Hạo Dương, cô cũng không phải là không ra khỏi cửa, mà hàng ngày đều ra ngoài đi bộ một chút, tìm hiểu một chút về con người ở Hạo Dương. Thị xã Hạo Dương đang xây dựng một khu thương mại và công ty TNHH khai thác mỏ Sở Thiên, lại là trọng điểm Vân Vũ Thương “quan sát”. Vân Vũ Thường này không phải cử chỉ nhàm chán đã sớm thương lượng với Lưu Vĩ Hồng, Công ty Hoành Du ở nước ngoài kiếm được một lượng vốn lớn, không thể chỉ là lợi nhuận bên ngoài, không thể cất giữ mãi ở ngân hàng, làm một thần giữ của. Nguồn vốn này phải chuyển về nước, phát huy vai trò vốn có.

Tốt nhất là làm thực nghiệp, hoặc là xâm nhập vào lĩnh vực thương mại, tóm lại là cống hiến hết mình vì sự phát triển kinh tế của quốc gia. Công ty Hoành Du mấy năm nay mở rộng ra thị trường thế giới, đã có được thu hoạch, thu mua nhiều doanh nghiệp tiềm lực của nước ngoài, đều có một cổ phần nhất định.

Đương nhiên, chiếm cổ phần ở bất cứ công ty nào, chủ yếu cũng là ý kiến của Lưu Vĩ Hồng. Ví dụ công ty công nghiệp khoa học máy tính, công ty năng lượng khoáng sản, Microsoft, Rio Tinto, Shell, những công ty này, tư bản của Vân Vũ Thường nhất định sẽ nghĩ cách để thâm nhập vào. Lưu Vĩ Hồng rất rõ, thời gian mười mấy năm tới, sự phát triển của các công ty này sẽ rất mạnh. Lúc này đầu tư một đồng, mười mấy năm sau sẽ lời gấp mấy trăm lần thậm chí là ngàn lần. Trong nước vừa bắt đầu thị trường cổ phiếu, cũng là trọng điểm quan tâm của Vân Vũ Thường.

Thời gian mấy năm ngắn ngủi, công ty Hoành Du đã có được tài sản hàng tỷ đồng, Vân Vũ Thường hầu như không tranh giành cái vị trí cao nhất ở Giang Khẩu. Nhưng lại đoán trước được tương lai, của cải này còn có thể có tốc độ tăng trưởng hơn nữa.

Vân Vũ Thường khảo sát khu thương mại và công ty khai thác mỏ, chính là sau khi đã suy xét rất nhiều về đầu tư trong nước, nên lựa chọn lĩnh vực nào.

Trừ lần đó ra, Vân Vũ Thường vẫn ở cùng Lưu Vĩ Hồng, hoặc là một mình đi thăm bạn bè, ví dụ như người nhà của Chu Kiến Quốc, Uyển Trung Hưng, Đặng Trọng Hòa vv, Vân Vũ Thường đều đã thăm hỏi, ngoài ra, còn bớt chút thời gian đi tới Đại Ninh, thăm đám người Lý Dật Phong và Lục Đại Dũng. Hạ Hàn, Chương Dịch, thế hệ sau này, hễ không có việc thì lại chạy đến khách sạn, nói chuyện với vợ chồng Nhị ca. Trong khi nói chuyện phiếm, Vân Vũ Thường có thể nói đã nắm rõ “tình hình chính trị” của Hạo Dương lúc này như lòng bàn tay.

Trong hội nghị mở rộng Lưu Vĩ Hồng tỏ rõ thái độ ngoài dự đoán của mọi người, Vân Vũ Thường tự nhiên cũng biết được.

Lúc này, điều này phải coi là “ tin tức chính trị” chấn động nhất toàn Địa khu Hạo Dương.

Cảnh cáo nghiêm trọng trong Đảng, xử phạt hành chính.

Đây là hình phạt tự Lưu Vĩ Hồng yêu cầu. Khiến nhiều người đều ngạc nhiên, ngẩn ra.

Xử phạt nghiêm trọng hơn so với cảnh cáo trong Đảng, chính là hủy bỏ chức vụ trong Đảng, so với hình phạt xử phạt hành chính còn nghiêm trọng hơn, còn lại là hạ chức, Thị xã Hạo Dương trước nay chưa từng có một vị Chủ tịch đương nhiệm như vậy, xử phạt nghiêm trọng như thế.

Lại còn tự mình yêu cầu.

Tống Hiểu Vệ lúc đầu muốn đạt mục đích, chỉ là cảnh cáo trong Đảng và xử phạt hành chính Lưu Vĩ Hồng là đã rất hài lòng. Chủ tịch thị xã đương nhiệm bị xử phạt như vậy, uy danh ắt sẽ giảm xuống.

Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, kỉ luật hành chính Lưu Vĩ Hồng chỉ là tuyên cáo với mọi người: trong đấu tranh, Lưu Vĩ Hồng đã thất bại.

Tất cả mọi chỗ dựa vững chắc của hắn, đều không thể “bảo vệ” hắn khỏi bị xử phạt.

Trên quan trường, đây là đòn chí mạng nhất.

Chỗ dựa vững chắc của anh không còn, vậy anh còn cái gì để kiêu ngạo nữa? Sau này ngoan ngoãn mà làm người theo đuôi đi, đừng có ương bướng, ngang ngạnh nữa.

Bây giờ, Lưu Vĩ Hồng lại tự đưa mình vào “con đường cụt”, Tống Hiểu Vệ đương nhiên là niềm vui đắc thắng. Thực tế mà nói, quyết định nổ súng với Lưu Vĩ Hồng, Tống Hiểu Vệ cũng đã suy đi tính lại. Chỗ dựa của Lưu Vĩ Hồng chắc chắn ở mọi nơi, Tống Hiểu Vệ không thể không e dè. Cho nên, phải đấu tranh, nhưng phải đúng mực, không thể đẩy Lưu Vĩ Hồng vào con đường cùng. Chỉ cần lột bớt da mặt của hắn, để hắn hiểu chút “quy củ” là được. Nếu không, đám người Lý Dật Phong tức giận lên, không dễ ngăn cản.

Dù sao hắn cũng chỉ là thư kí của Phương Đông Hoa, không phải là con trai của Phương Đông Hoa.

Nếu thật sự là đấu tranh gay cấn, Phương Đông Hoa cân nhắc lợi hại, không chắc sẽ bảo vệ hắn đến cùng. Ngộ nhỡ, Phương Đông Hoa cũng không ngăn được, quyết định coi y là “vật hy sinh”, Tống Hiểu Vệ coi như xong rồi.

Nắm chắc cái này vẫn thật là không tiện đắn đo.

Ai biết Lưu Vĩ Hồng tự mình đứng ra “hót như khướu”, tự xin xử phạt nghiêm khắc, Tống Hiểu Vệ quả thực như mở cờ trong bụng.

Điều này không thể trách được tôi, là tự hắn tìm tới.

Vừa đả kích Lưu Vĩ Hồng, vừa giảm trừ nỗi buồn phiền sau này, trên đời này không ngờ có việc hoàn mỹ như vậy?

Quả thực làm người ta khó có thể tin được.

Haha, Lưu Vĩ Hồng dù sao hãy còn quá trẻ, kích động mà, anh cho rằng trên thế giới này còn có “Bao Thanh Thiên” sao? Trên quan trường, mãi mãi đều là sự thật nhất, anh lần này chịu phạt, sau này nói chuyện còn hiệu nghiệm sao?

Lưu Vĩ Hồng biết Vân Vũ Thường lo lắng điều gì, vỗ đôi tay nhỏ bé của cô, cười nói:- Đừng lo, trong lòng anh biết làm gì mà.

Vân Vũ Thường đang muốn nói chuyện thì bỗng nhiên chuông điện thoại reo vang, Vân Vũ Thường vội nhấc máy, ấn nút nghe, nói:- Xin chào.

- Vũ Thường, là tôi, Lý Hâm, Vĩ Hồng có đó không ? Tôi vừa gọi điện tới văn phòng của cậu ý, không ai nhấc máy.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói thanh nhã của Lý Hâm, lại mang theo chút lo âu.

- Có, anh ý vừa về.

Lý Hâm mới lịch sử nói:- Là thế này, bố tôi muốn nói chuyện điện thoại với Vĩ Hồng, có tiện không vậy?

- Được ạ, xin bác Lý đợi một chút.Vân Vũ Thường vội đưa điện thoại cho Vĩ Hồng, nói:- Chủ tịch Tỉnh muốn nói chuyện với anh.

Lưu Vĩ Hồng vội tiếp lấy di động.

- Vĩ Hồng!

Trong điện thoại truyền tới giọng nói cứng cáp của Lý Dật Phong, có chút uy nghiêm.

- Chủ tịch tỉnh, chào ông.

Lưu Vĩ Hồng kính cẩn chào hỏi Lý Dật Phong.

- Vĩ Hồng, nghe nói thị ủy các cậu đã ra nghị quyết, nghiêm trọng cảnh cáo trong Đảng đối với cậu, xử phạt hành chính tội nặng?

Lý Dật Phong rất nghiêm túc hỏi trong điện thoại, giọng điệu cũng mang theo chút lo âu, có thể thấy, đầu dây bên kia, lông mi của Lý Dật Phong đang rất chăm chú.

Việc này thật sự nằm ngoài dự đoán của Lý Dật Phong. Sau khi xảy ra tai nạn lò 72, Lý Dật Phong cực kỳ quan tâm đến việc này, luôn ở trong tiến độ tìm hiểu tình hình. Đợi sau khi có kết luận điều tra của Thị xã Hạo Dương, Lý Dật Phong sẽ lập tức triệu kiến Lục Đại Dũng, tự mình gọi điện cho Chu Kiến Quốc. Không ngờ, Lý Dật Phong chính là lo có người mượn chuyện này để viết văn, gây khó dễ cho Lưu Vĩ Hồng. Lưu Vĩ Hồng tuy còn trẻ, nhưng mấy năm nay biểu hiện trên chính đàn vô cùng xuất sắc, đã trở thành tân binh chính trị được Lưu gia đào tạo ra. Phân tích theo tình thế, Lưu gia chắc chắn sẽ kỳ vọng rất cao. Trong tình huống này, thỏa đáng “bảo vệ” Lưu Vĩ Hồng trên mặt chính trị, trở thành trách nhiệm của Lý Dật Phong.

Chu Kiến Quốc trả lời trong điện thoại, nói Lưu Vĩ Hồng xem ra đã định liệu trước, dường như có đối sách.

Lý Dật Phong mới hơi yên lòng.

Giống như Chu Kiến Quốc, Lý Dật Phong cũng không đối xử với Lưu Vĩ Hồng như đối xử với một người thanh niên bình thường, nếu Lưu Vĩ Hồng “bảo đảm” với Chu Kiến Quốc, thì hẳn là đã có nắm bắt. Bản thân Lưu Vĩ Hồng cũng chắc chắn biết rõ thời khắc mấu chốt gánh chịu xử phạt như vậy, là nghiêm trọng cỡ nào

Không ngờ hôm nay Chu Kiến Quốc lại báo cáo với ông ta, Thị ủy Hạo Dương đã có nghị quyết xử phạt, báo lên Địa khu, Lý Dật Phong liền thấy bối rối.

- Đúng vậy, Chủ tịch Tỉnh. Xử phạt này là tự tôi yêu cầu.

Lưu Vĩ Hồng rất bình tĩnh nói qua điện thoại với Lý Dật Phong.

Trong chốc lát, Lý Dật Phong không thốt ra lời.

Sơ suất rồi.

Bản thân mình rất tin tưởng Lưu Vĩ Hồng, người trẻ rút cuộc vẫn là người trẻ, làm việc vẫn rất kích động, chỉ dựa vào nhiệt huyết tiến về phía trước, lẽ nào không biết trên con đường làm quan, đến đâu cũng có cạm bẫy hiểm ác sao?

Sớm biết như vậy, mình cũng nên ra tay kịp thời. Bây giờ thành ra kết quả như vậy, bản thân ăn nói thế nào với Lưu gia đây? Thân làm Chủ tịch của một tỉnh, không quản được việc của Địa khu, đối diện thế nào với Mã Quốc Bình đây?

Hơn hai tháng nữa, sẽ mở Đại hội Đảng toàn quốc. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Lý Dật Phong sẽ trúng cử ủy viên trung ương Đảng toàn quốc.

- Chủ tịch Tỉnh, cho dù nói thế nào, sự cố lần này đã khiến sáu người chết, quả thực đáng để chúng ta phải coi trọng. Tình hình bên dưới ông cũng biết, nếu lãnh đạo không coi trọng, những việc tương tự sẽ không ngừng xảy ra. Tôi hi vọng thông qua việc lần này, có thể nắm bắt được công tác an toàn sản xuất trong toàn tỉnh.

Lưu Vĩ Hồng giải thích đơn giản cho Lý Dật Phong.

- Vĩ Hồng, trong tỉnh đang thẩm tra lại tư cách đại biểu của đại hội Đảng toàn quốc.

Lý Dật Phong hít một hơi, trầm giọng nói.

- Xin chủ tịch yên tâm, tôi biết nên làm thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.