Trang chủ
Quan Gia

Chương 524: Thua trắng

- Nghiêm túc một chút!

Hiển nhiên tiếng cười vẫn còn quanh quất trong phòng họp, Mộ Tân Dân suýt nữa phun một ngụm máu, không kìm nổi đã gầm lên giận dữ, còn vỗ vào bàn họp "rầm" một tiếng.

Tiếng nổ này khiến mọi người giật mình, vội vàng ngậm miệng lại, một lần nữa nhìn vào mặt Mộ Tân Dân. Nhưng vẻ nghiêm nghị lúc nãy còn mang theo vài phần sợ hãi, hiện giờ đã khác hẳn, loại thần sắc châm biếm này không thể nào giấu nổi. Nhiều ánh mắt châm biếm như nhiều mũi châm vô hình, đâm thẳng vào não Mộ Tân Dân.

Thật mất mặt!

Mộ Tân Dân bị kích động mãnh liệt, muốn đập bàn, mắng to mỗi người ở đây thêm chút nữa, mắng từ đầu đến chân mới có thể làm giảm bớt nỗi tức giận vô cùng trong lòng y.

Nhưng có thể trách được ai?

Không ngờ tên này lại quỷ quái như thế!

Nói đến thủ đạn đấu tranh, hai bên hoàn toàn không cùng đẳng cấp, Lưu Vĩ Hồng tự nhiên buông một câu đã khiến y nghiêng ngả rồi.

Mộ Tân Dân đè nén cơn giận trong lòng một cách vất vả, hít sâu một hơi để bình tĩnh trở lại, không dám tùy tiện dùng những câu chất vấn khô cằn máy móc nữa, đỡ để Lưu Vĩ Hồng tìm ra sơ hở.

Thằng quỷ này thật khó đối phó!

Thời gian trôi đi, trật tự trong phòng họp mới dần ổn định lại. Suy nghĩ của mọi người cũng trở nên nghiêm chỉnh, chú ý đến sự việc. Cho dù thủ đoạn đấu tranh của Lưu Vĩ Hồng lợi hại thế nào, lần này e là không qua khỏi. dù sao bài văn kia đăng trên báo, khắp nơi đều thấy. Có thể nói, Lưu Vĩ Hồng có sơ suất bốc đồng nhất thiên hạ, đối nghịch hoàn toàn với giới lý luận chính trị.

Ngựa non háu đá!

Mộ Tân Dân đọc một bản thảo khô khan, lửa giận trong lòng cũng nguội bớt, dần dần mọi việc trôi chảy hơn, trong lúc nói chuyện lại bắt đầu nhấn nhá, có khi còn hoa tay múa chân, phụ họa cho giọng nói của mình.

Mộ Tân Dân lớn tiếng bác bỏ quan điểm trong bài văn của Lưu Vĩ Hồng. Có nhiều điểm Mộ Tân Dân còn trích dẫn các bài báo bác bỏ một cách rất hợp lý, cho rằng Lưu Vĩ Hồng nói hươu nói vượn.

Mộ Tân Dân lên án công khai càng nghiêm khắc, câu chữ cũng ngày càng nặng nề, bắt đầu không còn kiềm chế được. Mày của đám người Đặng Trọng Hòa càng nhíu lại, cảm thấy những lời lẽ phê phán của Mộ Tân Dân thật không tốt cho việc tranh luận.

Thật ra Lưu Vĩ Hồng hoàn toàn tuân thủ lời nói của mình, cho dù Bí thư Mộ có sử dụng câu chất vấn hay không, Lưu Vĩ Hồng cũng không hề lên tiếng, bưng chén trà, lẳng lặng uống nước, trên mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên, dường như đang thưởng thức buổi ngâm thơ, dường như hơi dương dương tự đắc.

Chuyện kỳ quái lạ đời này khiến các cán bộ tham dự cuộc họp cảm thấy rất thú vị.

Giả vờ, anh cứ tiếp tục giả vờ đi!

Tuổi nhỏ nhưng bản lĩnh vờ vịt cũng không nhỏ!

- Các đồng chí, nói tới đây, tôi không kìm được phải hỏi một câu, đồng chí Lưu, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Cậu có mục đích gì?

Mộ Tân Dân nói đến chỗ cao trào, không nén nổi, vỗ bàn một cái, hỏi rất khí thế.

Đám người bị hù dọa đến sửng sốt, không kìm được nhìn Lưu Vĩ Hồng, nhìn xem Lưu Vĩ Hồng có muốn trả lời câu hỏi này không.

Trưởng ban Lưu lại nâng chén trà lên uống, không hề định lên tiếng.

- Các đồng chí phải cảnh giác, người có ý đồ mờ ám như vậy, càng phải cảnh giác gấp trăm lần…

Thấy Lưu Vĩ Hồng quả thật không dám hé răng, Mộ Tân Dân lại càng dùng sức múa may thêm, nước bọt bắn vèo vèo, bước tiếp theo sẽ kêu gọi các cán bộ ở đây "tranh đấu" với Lưu Vĩ Hồng.

Đúng lúc này bỗng nghe "rầm" một tiếng, cửa phòng họp bị người đẩy mạnh vào, một người vội vàng chạy vội vào.

Mọi người không khỏi ngạc nhiên, đều quay đầu nhìn ra cửa.

Thấy người vội vã xông vào chính là Hướng Vân, thông tín viên của Lưu Vĩ Hồng. Vẻ mặt của Hướng Vân vừa mừng vừa sợ, không kịp nuốt nước bọt, càng không kịp thở, trong nhất thời không nói ra lời.

Mộ Tân Dân giận tím mặt, đập mạnh xuống bàn, giận dữ hét:

- Sao thế này? không nói gì đến quy tắc hả?

Tiểu Chu đang ngồi một bên làm thư ký cuộc họp vội vã đứng lên, đi đến chỗ Hướng Vân.

- Mau xem TV…

Hướng Vân rốt cuộc đã lên tiếng quát to.

- Xem TV gì chứ? Thật là khốn khiếp mà!

Mộ Tân Dân vẫn đang rống lên giận dữ.

- Tin tức, tin tức vô cùng đặc biệt… Chính biến Liên Xô, chính biến Liên Xô…

Hướng Vân dường như rất kịch động, hét to về phía Mộ Tân Dân.

Trong phút chốc phòng họp trở nên vô cùng yên tĩnh, tất cả mọi người đều há hốc nhìn Hướng Vân, dường như không thể tin được.

Chính biến ở Liên Xô?

Quả thật là tin sét đánh!

Lưu Vĩ Hồng chậm rãi buông chén trà. Chén sứ va vào bàn họp, phát ra một âm thanh trong trẻo. Âm thanh này vốn rất nhỏ, nhỏ đến gần như không thể nghe thấy nhưng giờ lại vang động như sấm rền.

- Hướng Vân, mở TV!

Lưu Vĩ Hồng bình thản nói.

Trong phòng họp cũng có TV.

- Dạ.

Hướng Vân gật đầu thật mạnh, dưới cái nhìn vô cùng kinh ngạc của mọi người, vênh mặt đi tới, mở TV, nhanh chóng chuyển đến kênh tin tức.

Trên màn hình TV xuất hiện mái vòm cao lớn nguy nga của điện Kremlin, dưới góc màn hình, có một nữ MC đang nói với âm thanh kích động, đưa tin về cuộc đảo chính mới xảy ra ở Liên Xô.

Ngược dòng lịch sử, theo cải cách của Gorbachev, một ít nhân vật bảo thủ trong Đảng cầm quyền Liên Xô bất mãn với cuộc cải cách này, cho rằng ông ta đã thương thảo ký kết điều ước liên minh mới đã quá mức phân tán quyền lực cho các nước gia nhập Liên minh cộng hòa, sẽ khiến cho Liên Xô sụp đổ toàn diện. Để phòng ngừa nguy hiểm này phát sinh, ngày 19 tháng 8 năm 1991, tám nhân vật chủ chốt của Đảng Cộng sản Liên Xô là phó Tổng thống Liên Xô Gennady Yanayev, Thủ tướng chính phủ Pavlov, phó Chủ tịch thứ nhất của quốc hội Baklanov, Bộ trưởng Quốc phòng Yazov, Bộ trưởng bộ Nội vụ Pugo, Chủ tịch Ủy ban An ninh quốc gia Kryuchk, Chủ tịch Liên minh Nông dân Liên Xô Starodubsev, Chủ tịch hiệp hội các xí nghiệp nhà nước và các công trình công nghiệp, xây dựng, giao thông và liên lạc Tiziakov phát động đảo chính, thành lập Ủy ban nhà nước về tình trạng khẩn cấp, tuyên bố "Thư của nhân dân Liên Xô", nói chính sách cải cách do Gorbachev khởi xướng đã đi vào ngõ cụt, là thời khắc quốc gia cực kỳ nguy hiểm, tuyên bố Tổng Bí thư Đảng cầm quyền Gorbachev vì nguyên nhân sức khỏe không thể tiếp tục thực hiện chức vụ này, quyền lực này sẽ do Ủy ban nhà nước về tình trạng khẩn cấp tiếp quản. Ủy ban nhà nước về tình trạng khẩn cấp lệnh cho cả hai bên, yêu cầu các cơ quan quản lý và chính quyền các cấp thực thi tình trạng khẩn cấp vô điều kiện, tạm thời chỉ cho phép phát hành Báo Sự Thật và chín tờ báo nữa thôi.

Trong trí nhớ của Lưu Vĩ Hồng, trong kiếp trước, chuyện này được gọi lả biến cố 819, còn gọi là chính biến Liên Xô tinh mơ, vì lệch múi giờ, nên khi tin tức truyền đến nước ta đã là lúc xế chiều.

Trước khi Lưu Vĩ Hồng đi họp đã dặn Hướng Vân xem kênh tin tức, tuyệt đối không được đổi đài.

Ngay từ đầu, Hướng Vân không hiểu mệnh lệnh này của trưởng ban Lưu ra sao cả, nhưng vẫn chấp hành chỉ thị của lãnh đạo. không ngờ chưa bao lâu đã thấy một cảnh tượng khiến anh ta cực kỳ khiếp sợ.

Liên Xô thật sự có chính biến rồi.

Khoảnh khắc xem được tin tức ấy, đầu Hướng Vân như trống rỗng. Trưởng ban Lưu nói phải cảnh giác phần tử có dã tâm, Liên Xô liền thật sự xảy ra đảo chính.

Đây là yêu quái hay sao?

Sau đó Hướng Vân hồi phục tinh thần chạy vội về phía phòng họp lớn của Huyện ủy, không chút do dự dùng bả vai cật lực phá cửa phòng họp, chạy vọt vào.

Tin tức này thật sự kinh người, Hướng Vân thầm nghĩ trước tiên nên thông báo cho mọi người, chuyện gì khác cũng đành chịu.

Nhìn cảnh hỗn loạn không chịu nổi trên TV, nghe MC giải thích rõ ràng, mặt Mộ Tân Dân xám như tro tàn.

Thua rồi!

Lần này là thua trắng tay rồi! nguồn

Vừa rồi, trước mặt cán cán bộ chủ chốt trong toàn huyện, y khản giọng gào thét trong nhiều giờ, làm Lưu Vĩ Hồng thương tích đầy mình mà Lưu Vĩ Hồng không rên một tiếng, trong đầu đau khổ vô cùng. Hiện giờ mới hiểu ra, mỗi câu nói của chính mình, rất ngây thơ, chính là mỗi cái tát vào mặt mình.

Chấn động không ngừng!

Sau khi đờ đẫn vài giây, Mộ Tân Dân đứng dậy, không nói lời nào rời khỏi hội trường.

Mọi người ngạc nhiên nhìn về phía cửa cho đến khi không thấy bóng dáng của Mộ Tân Dân nữa.

Lưu Vĩ Hồng cũng đứng dậy, hỏi rất bình tĩnh:

- Chủ tịch Huyện, rốt cuộc có thể tan họp không?

- Hả? Tan họp, giải tán…

Đặng Trọng Hòa cũng phục hồi tinh thần sau lúc sững sờ, phất tay nói.

Các cán bộ tham dự hội nghị đại đa số đều ngồi bất động, chuyện quái dị cùng cực như vậy họ mới được mở mắt. Họp chưa đến một nửa thời gian, không nói tiếng nào, cũng rời đi cả.

Lưu Vĩ Hồng bình thản cầm lấy cuốn sổ, chào các cán bộ dưới đài, cất bước ra khỏi hội trường.

Các cán bộ lại hoang mang nhìn Lưu Vĩ Hồng.

Cũng không biết ai bắt đầu, trong phòng họp bỗng vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt, vang dội mà chỉnh tề.

Lưu Vĩ Hồng không thể không ngừng bước, đáp lễ mọi người, tràng vỗ tay càng thêm nhiệt liệt. Lưu Vĩ Hồng chắp tay, nhẹ vái một cái, tiếng vỗ tay đột nhiên ngừng bặt, rất đều nhịp như đã có kinh nghiệm tập luyện rồi.

Tất cả mọi người nhìn Lưu Vĩ Hồng, dường như đang chờ Trưởng ban Lưu nói với mọi người vài câu.

Lưu Vĩ Hồng chỉ khẽ mỉm cười, bước ra khỏi phòng họp.

Đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Lưu Vĩ Hồng thì trong phòng họp mới "bùng" một hơi, như tiếng mở nồi nước sôi vậy, sôi động hẳn lên. Mọi người mạnh ai nấy bình luận, tinh thần cao vô cùng, giống như vừa mới xem qua một bộ phim kích động lòng người, ngay cả mình cũng khó tin.

Không ngờ sẽ có chuyện thế này!

Thật sự rất kích động. Cuộc họp này thật không uổng công!

Chơi đẹp thật!

Đặng Trọng Hòa và Từ Văn Hạo liếc nhau, vẻ mặt vô cùng quái lạ, đột nhiên cùng cười ha ha, cầm lấy cặp táp của mình, rời khỏi phòng họp.