Trang chủ
Quan Gia

Chương 500: Liệu sự như thần

Thật ra các thứ này đều không phải là mối quan tâm nhất của Mộ Tân Dân. Đối với sự bố trí của Đặng Trọng Hòa, trong lòng Mộ Tân Dân hoàn toàn không vừa lòng như vậy. Một Công ty quản lý thuộc cấp Phó Huyện, có thể giải quyết được bao nhiều biên chế? 80 cũng không tính ít, 100 cũng không tính nhiều. Đây có thể là tình người lớn. Nói thế nào trong tay y cũng có thể nắm chắc 30-40 chỉ tiêu. Đó là danh chính ngôn thuận, Địa khu đều đã đồng ý rồi. Nghiêm túc mà nói, gia tăng biên chế nhân viên của bất kì ngành nào đều cần Bí thư Huyện ủy tự tay kí.

Mộ Tân Dân mới đến, cũng không có người quan hệ trực tiếp cần y chiếu cố. Nhưng Chu Vân Đan, Mễ Hiền Hoa thậm chí Tô Chí Kiên đều dựa vào y, Mộ Tân Dân có thể quan tâm một chút. Mỗi người được cho vài chỉ tiêu, ân tình này rất lớn. Cái gọi là tài nguyên trong tay Bí thư Huyện ủy không phải là mấy thứ này sao?

Ngược lại hiện nay, một câu nói của Đặng Trọng Hòa đem mấy chục chỉ tiêu của đơn vị sự nghiệp vốn dĩ có đều thành không rồi.

Nhưng Đặng Trọng Hòa nhất định muốn làm như vậy, Mộ Tân Dân cũng không dễ phản đối. Người ta Đặng Trọng Hòa còn là người bản địa đấy, đều một lòng vì lợi ích công, Mộ Tân Dân y có lí do gì để phản đối? Hay là tốt hơn không cần vạch áo cho người xem lưng.

Trên thực tế, không những Mộ Tân Dân rất buồn bực, trong lòng Đặng Trọng Hòa cũng buồn bực như thế.

Y thực không muốn làm như thế!

Tất cả đều do Lưu Vĩ Hồng.

Lúc uống rượu tối hôm qua, Lưu Vĩ Hồng nói rất rõ kiến nghị này, hơn nữa rất nghiêm túc. Đặng Trọng Hòa cũng không đáp ứng ngay ngược lại cười nói vài lí do. Đương nhiên, nói rất mông lung, nói đơn vị xây mới gì, muốn có khí tượng mới. Toàn bộ các nhân viên đều rút từ đội ngũ cán bộ hiện có, e rằng những người này đều đã dưỡng thành lão quan già nua, vào đơn vị mới, dùng không được vài ngày thì dáng vẻ nặng nề, không có lợi cho triển khai công việc.

Đặng Trọng Hòa rút cuộc là ý gì, Lưu Vĩ Hồng rất rõ. Đặng Trọng Hòa có thể kéo được một guồng nhân mã ở Huyện Lâm Khánh để đưa gã lên ngai vàng của Chủ tịch Huyện, cũng cần tài nguyên. Đó chính là tài nguyên của gã, làm mấy chục chỉ tiêu biên chế, bạn tốt chí thân đều có thể phân phát.

Lưu Vĩ Hồng kiên quyết không muốn thấy tình huống này xảy ra.

Đội ngũ cán bộ không ngừng bành trướng, mở các chi nhánh hành chính không ngừng tăng, vài năm về sau gây ra loạn thu phí kinh doanh cá thể và nông dân, một trong những nguyên nhân cơ bản của các khoản phạt bừa bãi. Rất nhiều đơn vị hành chính đều vượt biên chế vài lần, bốn năm thân leo chen chúc trong một cái hố. Bên trên không chi nhiều tài chính như thế, phải làm sao? Chỉ có thể loạn thu phí, phạt lung tung, bằng không sao mà nuôi sống? Càng không cần nói do đó mà nảy sinh tiêu hao công quỹ gấp mấy lần, tạo ra các phí tổn cực lớn cho xã hội.

Làm mâu thuẫn ngày càng nổi bật thậm chí bén nhọn, từ lúc cái này bắt đầu cũng chôn xuống mầm tai họa.

Lưu Vĩ Hồng nếu thân vì tổ chức sẽ kiên quyết giết chết các tà khí xấu xa này. Lưu Vĩ Hồng cũng biết, hiện nay lấy sức cá nhân hắn chỉ có thể thay đổi một bộ phận rất nhỏ, mãi mãi không đủ để ảnh hưởng đến đại cục. Nhưng có thể thay đổi một phần thì làm một phần, còn hơn không làm gì, giương mắt nhìn nó lớn mạnh. Lưu Vĩ Hồng cũng hi vọng, có thể dần dần ảnh hưởng tới những người bên cạnh. Đặc biệt là Đặng Trọng Hòa và các cán bộ lãnh đạo chủ chốt. Thêm một người tiếp nhận quan niệm của hắn thì lực lượng của hắn tự nhiên sẽ mạnh thêm một phần. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Thấy Lưu Vĩ Hồng kiên quyết như thế, Đặng Trọng Hòa cũng chỉ có thể thay đổi cách nghĩ vấn đề. Lưu Vĩ Hồng nói rất có đạo lí, không tăng biên chế nhân viên ngoài vào cố nhiên là mất đi cơ hội tốt " lấy lòng người", nhưng cũng chưa hẳn không phải là "chiến tích". Làm tốt rồi, những thứ này chỉ có thể tăng thêm tuyên truyền, trở thành một kinh nghiệm tốt.

Đặng Trọng Hòa rất hiểu chỗ tốt của "kinh nghiệm", Chu Kiến Quốc không phải dựa vào" kinh nghiệm Lâm Khánh" thăng quan sao?

Đương nhiên, chuyện này, quyền chủ động còn trong tay Đặng Trọng Hòa, nếu như gã kiên trì tăng biên chế nhân viên mới, nghĩ đến các Ủy viên thường vụ khác đều không phản đối, ý kiến của một mình Lưu Vĩ Hồng có tác dụng gì chứ. Nhưng Đặng Trọng Hòa cũng không dám coi nhẹ kiến nghị của Lưu Vĩ Hồng. Bối cảnh của người này không phải vừa, hay là tốt hơn không nên chống đối với hắn.

Vì nghiệp biên chế này mà cứng rắn với Lưu Vĩ Hồng rất có thể mất nhiều hơn được.

Hiện nay thấy ánh mắt của Mộ Tân Dân có chút không đồng ý, Đặng Trọng Hòa ngược lại có tia khoái cảm. Hai người không thoải mái, đương nhiên tốt hơn so với một người.

Cái này gọi là đồng bệnh tương liên.

Tuy nhiên Đặng Trọng Hòa cũng biết, điểm mấu chốt Mộ Tân Dân quan tâm không phải ở chỗ này. Y quan tâm là bộ máy cấu thành Công ty quản lý nguồn năng lượng này.

Ý kiến của Đặng Trọng Hòa là Công ty quản lý nguồn năng lượng thiết lập một chủ bốn phó là năm người lãnh đạo chủ chốt.

Bí thư Đảng ủy có thể do Tổng giám đốc kiêm nhiệm, tạm thời không cần tạo hai cán bộ cấp Phó Huyện đến quản lí, thiết lập bốn Phó tổng Giám đốc cấp Trưởng phòng giúp đỡ công việc của Tổng giám đốc.

- Một quản lí sản xuất

- Một quản lí kinh doanh

- Một quản lí hậu cần

- Một quản lí tài vụ

Giai đoạn hiện nay, thực chức chỉ cần hai người, Sản xuất –kinh doanh một người quản lí, tài chính hậu cần một người kiêm quản. Ngoài ra các phòng, thiết lập các đơn vị cấp Phó phòng, Chủ quản bố trí thực tế đúng chức.

Nghe xong bố trí này, Mộ Tân Dân hơi nhăn mày, nói:

- Tôi thấy hay là tính một lần đúng chỗ tốt hơn. Công ty quản lí ýguồn năng lượng mới thành lập, mọi người đều chưa có kinh nghiệm, nên tiếp thu ý kiến quần chúng tốt một chút. Đây gọi là "Lấy ngắn nuôi dài" thôi.

Đặng Trọng Hòa ngẫm nghĩ một chút, không chút do dự gật đầu đồng ý ý kiến của Mộ Tân Dân.

Hai Phó tổng giám đốc cấp Trưởng phòng, quả thực "không thiếu sắp xếp". Vừa phải chiếu cố nhân viên bên này của Đặng Trọng Hòa, cũng phải chiếu cố người bên đó của Mộ Tân Dân, không thiếu. Bốn vị trí được sắp xếp xong rất thoải mái.

Đặng Trọng Hòa vốn đã quyết định làm thế. Những lời trước đây chỉ là thử thăm dò.

Trên mặt Mộ Tân Dân lộ ra vẻ quan tâm:

- Ừ, bốn Phó tổng giám đốc này đều là nhân viên rất quan trọng, ý kiến của Chủ tịch Huyện bố trí ra sao?

Dần tiến tới bộ phận quan trọng, Mộ Tân Dân chăm chú hơn.

Tối hôm qua sau khi về nhà, Đặng Trọng Hòa luôn trăn trở việc này trong đầu. Đương nhiên chủ yếu là trăn trở việc tuyển chọn bốn trợ thủ. Ngoài ra Trưởng phòng tài vụ cũng phải xem xét. Trăn trở nửa đêm, hiện nay xem như đã có quyết định, xem Mộ Tân Dân có thể tiếp nhận được hay không.

- Hoàng Xã Bình, người này, Bí thư Mộ có ấn tượng không?

Mộ Tân Dân hơi nhíu mày, nói:

- Hoàng Xã Bình? Có phải là Giám đốc mỏ than Kinh Loan không?

- Đúng, chính là ông ấy.

Đặng Trọng Hòa hơi bất ngờ, không ngờ Mộ Tân Dân còn biết cả Hoàng Xã Bình.

- Hoàng Xã Bình là chiến sĩ thi đua, mỏ than Kinh Loan cũng trong Huyện chúng ta, là mỏ than quốc doanh lớn nhất ngoài mỏ Hồng Gia. Hoàng Xã Bình đã công tác ở đó rất nhiều năm, kinh nghiệm rất phong phú. Ý kiến của tôi là để ông ấy đến Công ty nguồn năng lượng nắm giữ Phó tổng giám đốc quản lý sản xuất, Bí thư ông xem thế nào?

Mộ Tân Dân hơi chút trầm ngâm, liền gật gật đầu, nói:

- Nếu Chủ tịch Huyện cho rằng ông ấy thích hợp, tôi không có ý kiến.

Hoàng Xã Bình và Đặng Trọng Hòa rốt cuộc quan hệ mật thiết ra sao, Mộ Tân Dân không rõ lắm. Nhưng y đối với ba chữ Khu Kinh Loan rất mẫn cảm, Khâu Đức Viễn chẳng phải cũng là nguyên Bí thư của Khu Kinh Loan sao? Cũng là phe cánh của Đặng Trọng Hòa. Lường trước quan hệ của Hoàng Xã Bình với Đặng Trọng Hòa không phải ít. Nếu không thì Đặng Trọng Hòa cũng không giới thiệu ông ta đầu tiên.

Nhưng Quản lý sản xuất quả thực phải cần một người có kinh nghiệm phong phú đến lãnh đạo mới được. Mỏ than Kinh Loan là một trong mỏ than quốc doanh lớn nhất Huyện. Bản thân cũng là cấp Trưởng phòng, Hoàng Xã Bình được điều chuyển nhậm chức phó Tổng giám đốc Công ty quản lý nguồn năng lượng, thực quyền tăng nhiều, cấp bậc cũng không có điều chỉnh gì. Mộ Tân Dân tự nhiên không tiện phản đối.

Đặng Trọng Hòa lập tức đề cử ba ứng cử viên Phó tổng giám đốc khác. Trong đó một vị rất thân với Chu Vân Đan, một vị khác xuất thân từ Mễ gia, nhất định có quan hệ với Mễ Hiền Hoa. Bốn Phó tổng, xem ra đã sắp xếp hai người của Mộ Tân Dân bên đó, cũng coi như công bằng.

Quả nhiên, Mộ Tân Dân thoải mái nhanh chóng nhận lời. Cảm thấy Đặng Trọng Hòa coi như thức thời. Bốn cán bộ cấp Trưởng phòng có thể để cho Đặng Trọng Hòa hai vị trí, Mộ Tân Dân tự mình cảm thấy tương đối hài lòng. Dù sao gã cũng là quản lý mà.

Thấy Mộ Tân Dân đáp ứng rất thoải mái, Đặng Trọng Hòa bất giác có chút hối hận, sớm biết như vậy thì đã không cần sắp xếp như thế, hoàn toàn có thể tranh thêm một vị trí cho mình. Tối qua Lưu Vĩ Hồng cũng nói rất rõ. Vì ra sức ủng hộ cho vị trí của Tô Chí Kiên, Đặng Trọng Hòa có đưa ra yêu cầu hơi quá đáng một chút, Mộ Tân Dân cũng nhắm mắt nhắm mũi đồng ý.

Ở các phương diện khác ông không nhượng bộ chút, sao có thể hái được quả đào to nhất kia?

Hiện nay xem ra, toàn bộ đều trong dự liệu của Lưu Vĩ Hồng.

Còn nhỏ tuổi, không ngờ đã dự liệu chính xác như vậy, Đặng Trọng Hòa thầm kinh ngạc không ngừng.

- Sự sắp xếp của Chủ tịch Huyện, Tôi thấy rất hợp lý, trên nguyên tắc tôi không có ý kiến. Mấu chốt hiện nay là bố trí ai sẽ phụ trách toàn bộ. Tôi cho rằng, đồng chí Tô Chí Kiên rất phù hợp. Bản thân Tô Chí Kiên là Phó chủ tịch Huyện, lại được phân công quản lý công nghiệp khoáng sản, phương diện này kinh nghiệm rất phong phú. Đồng chí đó trước đây luôn giúp đỡ công việc của Chủ tịch Huyện. Chủ tịch Huyện nhất định hiểu rõ năng lực làm việc của đồng chí đó. Tôi thấy nên để Tô Chí Kiên đảm nhiệm chức Tổng giám đốc của Công ty quản lí nguồn năng lượng này. Ý kiến của Chủ tịch Huyện ra sao?

Mộ Tân Dân vừa lật quân chốt của mình. Mộ Tân Dân đây là lo lắng Đặng Trọng Hòa trước hết tuyển người của mình, y lại đến phủ quyết thì sẽ không tốt như vậy. Thật không dễ dàng mới tạo ra cái không khí nói chuyện "hài hòa" này, sẽ bị phá hủy, chẳng phải kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?

Hơn nữa Mộ Tân Dân đề cử Tô Chí Kiên phụ trách Công ty nguồn năng lượng, lý do vô cùng đầy đủ.

Đặng Trọng Hòa nếu là đưa ra cán bộ cấp phó Huyện khác để chống lại, cả khối phân công quản lý công việc không như Tô Chí Kiên, về phần cán bộ cấp phòng, càng không tiện nói. Sao, anh giờ không màng đến một Phó chủ tịch Huyện được phân công quản lý công tác tài nguyên khoáng sản, lại đưa một cán bộ cấp phòng khác lên, tiếp tục không dùng Tô Chí Kiên sao? Điều đó cũng hơi quá. Dù có lên Hội đồng nhân dân thì Mộ Tân Dân cũng cảm thấy mình có lý, rất nắm chắc được thông qua kiến nghị này.

Đặng Trọng Hòa liền mỉm cười, quả nhiên toàn bộ sự việc đều trong dự liệu của Lưu Vĩ Hồng.

- Bí thư Mộ, tôi cho rằng, Công ty quản lý nguồn năng lượng này là một loại hình mới, trước đây chưa từng làm qua, tất phải có cái nhìn đúng đắn. Địa khu kì vọng nhiều vào chúng ta, chỉ có thể thành công không được thất bại…

Đặng Trọng Hòa thẳng người nói, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Mặt Mộ Tân Dân sầm xuống, xem ra Đặng Trọng Hòa đã có tính toán khác.

- Cho nên, tôi quyết định Tổng giám đốc của Công ty quản lý nguồn năng lượng này tạm thời do chính tôi phụ trách, đợi công ty đi vào quỹ đạo, sẽ xem xét các đồng chí khác đến tiếp nhận!

Mặt Mộ Tân Dân chuyển thành đen như đáy nồi, đến mức nửa ngày nói không nên lời.