Trang chủ

Quan Gia

Chương 488: Nhân vật tài ba cái quái gì?



Cơm nước xong, không có vội vã rời khỏi, ngồi trên sô pha trong phòng riêng, mời nhân viên phục vụ dọn dẹp chén bát, bưng lên 2 ly trà xanh. Phòng riêng sang trọng của khách sạn Thiên Hoa, bố trí cũng khá đầy đủ, còn có TV

Chu Ngọc Hà không có ngồi, ở trong phòng chậm rãi bước đi. Xem ra cô quả thật là đói rồi, vừa rồi ăn không ít. Bây giờ đi lại một chút cho tiêu

- Bác sĩ Chu, tôi có lời muốn hỏi cô!

Lưu Vĩ Hồng uống một ngụm trà, lại mồi một điếu thuốc, hút vài ngụm, nhìn Chu Ngọc Hà, chậm rãi nói, sắc mặt khá nghiêm túc.

Chu Ngọc Hà liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:

- Đừng hỏi, tôi là có chút phiền não, nhưng anh giải quyết không được

Nhị ca không thích

Đây coi như là nói Nhị ca không trượng nghĩa

Khi ở cùng bạn bè, tâm trạng của Lưu Vĩ Hồng là hoàn toàn khác

- Cô cũng không nói, làm sao biết tôi không giải quyết được? Tôi cũng thật không tin, thế giới này không có chuyệnn gì là tuyệt đối

Chu Ngọc Hà thản nhiên cười, bỗng nhiên nói:

- Vậy được, tôi nói với anh, tôi muốn đám cưới, anh có thể cưới tôi không?

Lưu Vĩ Hồng lập tức trừng mắt cứng lưỡi, không trả lời được, chỉ là trừng mắt nhìn chằm chằm Chu Ngọc Hà, trên mặt lộ ra vẻ mặt tuyệt đối không tin tưởng. Đối với đám cưới, Chu Ngọc Hà là tâm trạng thế nào, Lưu Vĩ Hồng tất nhiên tự cho rằng khá rõ, đây mới là nguyên nhân hắn chủ động cùng Chu Ngọc Hà làm bạn bè. Không ngờ tới Chu Ngọc Hàlại đối với hắn nói ra những lời như vậy

Chu Ngọc Hà liền mỉm cười, mang theo chút ý trêu chọc:

- Nhìn bộ dáng khẩn trương của anh. Tôi là cọp sao, khiến anh cưới tối mà kinh ngạc làm gì? Yên tâm, tôi chỉ là nói đùa, đừng tưởng là thật

- Không đúng!

Lưu Vĩ Hồng trố mắt một trận, thốt ra mà ra kêu lên.

Chu Ngọc Hà giống như hoảng sợ, không kìm lòng nổi hai tay ôm ngực, theo dõi hắn nói:

- Làm gì cả kinh. Đã nói là nói đùa với anh thôi

Lưu Vĩ Hồng lập tức đứng dậy, cũng nhìn chằm chằm Chu Ngọc Hà, rất không thích nói:

- Bác sĩ Chu cô không đúng đó. Chúng ta là bạn bè, cô có tâm sự gì nói ra tôi có thể giúp được thì sẽ dốc hết toàn lực

Chu Ngọc Hà thở dài, nói:

- Nói ra, cũng không phải giỏi cái gì, là trong lòng tôi không thoải mái mà thôi. Trước kia tôi ở đại học có một người bạn, muốn đám cưới, gửi thiệp mời cho tôi, tôi có chút bực bội

- Bạn? Bạn gì? Bạn trai?

Lưu Vĩ Hồng hỏi dồn dập

- Đúng. Chính là bạn trai. Trước kia yêu nhau ở đại học, sau đó chia tay, anh ấy muốn ra nước ngoài du học, không có tiền, tôi cũng không có tiền. Kết quả có người có tiền, trả cho anh ta khoản chi phí này, anh ta liền ra nước ngoài. Bây giờ học thành trở về nước, muốn cùng người lúc trước chi trợ cho anh ấy đám cưới, gửi thiệp mời qua đây. Chính là chuyện như vậy, anh làm sao giúp tôi?

Chu Ngọc Hà yên lặng nhìn Lưu Vĩ Hồng, rất bình thản nói. Tuy nhiên Lưu Vĩ Hồng vẫn từ trong mắt cô đọc được thần sắc không vui được che dấu rất tốt. Câu chuyện như vậy, tuy rằng rất cũ nhưng lực sát thương vẫn vô cùng mạnh. Nhất là lực sát thương đối với con gái rất là kinh người. Lưu Vĩ Hồng không ngờ trên người Chu Ngọc Hà cũng xảy ra chuyện như vậy, còn cho rằng cô ấy luôn lạnh như băng

- Thế nào, hài lòng chăng? Có phải anh cho rằng tôi trời sinh là lạnh lùng? Bây giờ tôi nói với anh, không phải. Lúc trước khi tôi học đại học, không phải như vậy. Tôi cũng giống như đại đa số bạn học nữ, có tình yêu, có khát khao, có tương lai…Sau này thì không có rồi. Tình yêu gì đó đều là giả, trước mặt tiền, không đáng là gì

Chu Ngọc Hà bỗng nhiên trở nên nói nhiều, la hét một trận với Lưu Vĩ Hồng, ánh mắt đen nhánh trong sáng có nước mắt trong suốt đang đảo quanh. Lúc này, Chu Ngọc Hà mới thể hiện một mặt thật sự của cô gái trẻ. Trước kia lạnh lùng, hoặc là có một phần là trời sinh như vậy, nhưng cũng có một phần là tự mình tạo ra cái vỏ cứng, giấu mình trong đó, phong kín lại, tránh bị tổn thương

Ở trước mặt Lưu Vĩ Hồng, Chu Ngọc Hà đột nhiên sụp đổ. Mấy ngày này, cô quả thật buồn đến mức khó chịu, vốn đã dần dần quên đi, không ngờ một tấm thiệp từ trên trời rơi xuống, lại quấy rối cuộc sống yên tĩnh của cô. Lưu Vĩ Hồng là người đáng tin, liền không kìm nổi mà trút hết với hắn

- Họ đám cưới ở đâu?

Lưu Vĩ Hồng lạnh lùng hỏi.

- Thành phố Minh Châu, khách sạn Minh Châu. Nhà của bạn gái anh ấy, rất có tiền, là nhà giàu

Chu Ngọc Hà mang theo chút châm chọc nói

- Đi!

Lưu Vĩ Hồng duỗi tay ra, liền kéo lấy tay của Chu Ngọc Hà

- Làm gì?

Chu Ngọc Hà giật mình kinh hãi.

- Đi Minh Châu, đi tìm họ!

Chu Ngọc Hà dùng sức phất tay của Lưu Vĩ Hồng:

- Anh điên sao? Tôi đi Minh Châu làm gì? Đi chúc họ đám cưới vui vẻ sao?

- Không phải. Tôi đi tặng tiền

- Lúc trước anh ta dùng bao nhiêu tiền của người phụ nữ đó, bây giờ tôi trả cho cô ta gấp bội! Bảo họ đừng đám cưới nữa!

Lưu Vĩ Hồng hầm hừ nói. Tính khí lưu manh của Nhị ca lại phát tác. Không phải là tiền sao? Bổn thiếu gia lấy tiền đập chết mày! Cho mày bắt nạt bạn bè của tôi!

Chu Ngọc Hà dở khóc dở cười, chà chà chân, nói:

- Đừng càn quấy! Chuyện này sớm đã qua rồi!

Lưu Vĩ Hồng nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Chu Ngọc Hà, cười lạnh nói:

- Bây giờ cô như vậy, nói qua rồi, ai tin?

Chu Ngọc Hà đều ở trước mặt hắn dậm chân!

- Ô… anh đó! Còn là Trưởng ban tổ chức huyện ủy… Tôi thấy anh chính là thằng bé con

Chu Ngọc Hà vừa tức vừa buồn cười, thở dài, nói:

- Thật sự qua rồi. Chỉ là trong lòng tôi không thoải mái. Mặc kệ ai gặp phải chuyện này, cũng không thể bình thản. Tuy nhiên, khoảng thời gian này thì tốt rồi

Lưu Vĩ Hồng mặc kệ cô, nhìn chằm chằm mắt cô, từng chữ từng chữ nói:

- Cô có đi hay không?

Chu Ngọc Hà liền bất đắc dĩ

Không ngờ khi hắn cứng đầu lên, lại cố chấp như vậy

- Cô không đi thì thôi. Đi, chúng ta trở về, cô đưa tấm thiệp đó cho tôi, tôi đi! Anh nói anh đám cưới thì đám cưới đi, từ xa xôi còn gửi một tấm thiệp mời qua đây, cho ai thị uy chứ? Tôi nói cho cô biết, chuyện này không thể cho qua như vậy, tôi cũng thật sự phải đi uống ly rượu mừng này. Nhìn xem rốt cuộc là nhân vật tài ba thế nào, dám bắt nạt người ta như thế!

Lưu Vĩ Hồng thật sự tức giận

Căn cứ tình hình phân tích, Chu Ngọc Hà cùng người bạn học nam đó đã cắt đứt hẳn có vài năm rồi, bây giờ chẳng phải ra nước ngoài du học trở về rồi sao? Rùa biển (ở nước ngoài về)! Phải nói nam nữ thanh niên yêu nhau, ly hợp đều rất bình thường, không là gì. Chuyện của Chu Ngọc Hà nói, một chút cũng không mới mẻ, nhìn thấy quá nhiều rồi. Nhưng giống như vừa rồi Lưu Vĩ Hồng đã nói, anh đám cưới thì đám cưới được rồi, không cần phải gửi thiệp mời cho Chu Ngọc Hà làm người ta ghê tởm?

Chính là không muốn gặp cách làm như vậy

Thấy Lưu Vĩ Hồng trong mắt nổi giận, Chu Ngọc Hà hơi sợ, dường như Lưu Vĩ Hồng phẫn nộ không phải giả bộ. Tính khí của hắn không ôn hòa, thật sự là đi Minh Châu, không định gây ra chuyện gì. Nghe nói trước kia hắn ở cục nông nghiệp địa khu Hạo Dương, đánh cho một tên đui mù trong đơn vị đến gãy xương, nằm viện 2 tháng

- Lưu Vĩ Hồng, anh bình tĩnh một chút. Phỏng chừng cũng không phải thiệp mời do anh ấy gửi tới, hẳn là Hoa Mỹ gửi tới, Hoa Mỹ chính là bạn gái của anh ấy…

Lưu Vĩ Hồng cười một tiếng, nói: Đọc Truyện Online mới nhất ở

- Tôi quản nó là ai gửi đến. Đi! Hoặc là cô đưa thiệp mời cho tôi, tự tôi đi. Hoặc là cô cùng tôi đi. Tôi cũng thật sự muốn mở mang kiến thức

Chu Ngọc Hà liền không nói.

Tuy rằng bình thường cô cùng Lưu Vĩ Hồng nói chuyện khá "tiết kiệm", nhưng không có nghĩa cô không hiểu tính cách của Lưu Vĩ Hồng. Người đàn ông này giống như thanh kiếm sắc nhọn giấu trong vỏ bọc, không lấy ra thì thôi, lấy ra nhất định sẽ kinh người. Cô là nghiên cứu sinh tâm lý học, biết loại người này một khi nhận định muốn làm chuyện gì, cho dù thế nào cũng không thể ngăn cản

Một hồi, Chu Ngọc Hà nói:

- Được thôi, tôi cùng anh đi. Nhưng anh phải nghe tôi, chỉ là đi tham dự hôn lễ, không được càn quấy, được không? Tôi không muốn càn quấy, không có ý nghĩa!

Lưu Vĩ Hồng lập tức gật đầu:

- Được, đều nghe theo cô

Lưu Vĩ Hồng đương nhiên hiểu rõ tâm lý của Chu Ngọc Hà, thật sự càn quấy trên hôn lễ, cũng có vẻ Chu Ngọc Hà còn chưa quên được người đàn ông này, vậy thì mất mặt biết bao? Ví dụ là như vậy, Chu Ngọc Hà thật sự khó chịu. Chu Ngọc Hà muốn bước qua con hố này, hôn lễ này là phải đi tham gia. Có những chuyện, anh chính là không muốn đi đối mặt, nhưng lại mãi mãi cũng sẽ để lại ám ảnh trong lòng. Ngược lại dũng cảm đi đối mặt, lại có thể "đại triệt hiểu ra"

Chu Ngọc Hà là bạn của hắn, Lưu Vĩ Hồng có nghĩa vụ giúp cô loại bỏ ám ảnh này

- Thật sao?

Chu Ngọc Hà hơi lo lắng nhìn hắn

Lưu Vĩ Hồng cả giận nói:

- Ôi, qua rồi. Anh như vậy là không tin tôi hay là làm sao?

Chu Ngọc Hà cười cười, nói:

- Tôi cũng muốn tin cô, chỉ sợ tính khí của anh phát tác lên, không ai ngăn được

- Vậy cô lấy dây thừng trói tôi lại được rồi

Lưu Vĩ Hồng liền hơi buồn bực nói

Chu Ngọc Hà lắc đầu:

- Đi thôi!

Lập tức hai người tính tiền, Lưu Vĩ Hồng cũng không tiễn Chu Ngọc Hà trở về ký túc xá, đi thẳng đến khách sạn hắn ở, xử lý thủ tục trả phòng, sau đó chạy tới ngân hàng rút ra 50 ngàn tiền mặt, bỏ vào túi công sự. Lúc đó nghiệp vụ gửi tiền và rút tiền của ngành ngân hàng toàn cầu chưa khai thông, Lưu Vĩ Hồng bởi vì thường xuyên phải tới tỉnh thành và Bắc Kinh để làm việc, liền phân biệt mở tài khoản ở Đại Ninh và Bắc Kinh, chuyển một khoản tiền qua đó. Hắn không có mở tiết kiệm ở Minh Châu, vẫn là mang chút tiền mặt thì bảo đảm hơn

Chu Ngọc Hà kinh ngạc nói:

- Cửa hàng trang phục của Đường Thu Diệp, kinh doanh tốt vậy sao?

Hắn rút ra 50 ngàn tệ, đếm cũng không đếm, trực tiếp nhét vào trong túi công sự, phong cách nhà giàu mới nổi nhiều tiền thế lớn, khiến Chu Ngọc Hà cảm thấy có chút kinh dị. 50 ngàn tệ, lúc đó tuyệt đối là con số lớn, làm sao theo Lưu Vĩ Hồng thì không khác gì 50 tệ, tùy ý như vậy. Theo Chu Ngọc Hà, một cửa hàng trang phục hẳn là không có lời nhiều như vậy chăng?

Lưu Vĩ Hồng thản nhiên đáp:

- Tôi có tiền, có rất nhiều tiền, hơn một triệu, không phải Đường Thu Diệp cho tôi. Vợ chưa cưới của tôi ở Giang Khẩu làm kinh doanh, kiếm lời không ít, đây là tiền tiêu vặt của tôi

Ở trước mặt Chu Ngọc Hà, Lưu Vĩ Hồng cũng không muốn giấu diếm gì

Chu Ngọc Hà hai hàng lông mày giương lên, nhưng cũng không nói nhiều

Có vẻ Lưu Vĩ Hồng cũng sớm nói qua với cô, hắn không thể cưới Đường Thu Diệp. Lưu Vĩ Hồng là thật sự coi cô là bạn tốt, chuyện gì cũng không giấu cô

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.