Trang chủ
Quan Gia

Chương 470: Người trong quan trường đều rất lõi đời

Vân Vũ Thường ở Lâm Khánh ba ngày mới đi, Lưu Vĩ Hồng chẳng những cùng cô đi Thanh Tâm các, còn cùng đến Thị xã Hạo Dương tiếp Bí thư Địa ủy. Tất nhiên, thân phận của Vân Vũ Thường cũng không cần phải giấu diếm Lục Đại Dũng nữa. Lục Đại Dũng rất là khách khí, đối với xuất thân của Vân Vũ Thường cũng không kinh ngạc. Cháu ruột Lưu lão gia cưới cháu gái Vân lão gia, chuyện này quá bình thường, rất môn đăng hộ đối. Về phần Vân lão gia hiện nay, Lục Đại Dũng cũng là không thể hiểu hết, Tình hình này vẫn được giữ bí mật.

Các nhà các mạng thế hệ trước dần dần rời khỏi vũ đài mà không công bố công khai trên truyền thông, điều đó cũng vô cùng bình thường. Cũng chẳng có ai đi phỏng đoán Vân lão gia rốt cuộc là đã đi tới thời điểm cuối cùng hay chưa.

Ba ngày này, Lưu Nhị Ca rất là khoái trá, cùng với Vân Vũ Thường nắm tay, ngẫu nhiên ôm một cái, thân sát thân, vô cùng vui vẻ hòa thuận.

Ngày sau đó, Trưởng ban Lưu không còn khoái trá như vậy nữa.

Ngày hôm đó, Lưu Vĩ Hồng đang ở văn phòng cùng với Phó trưởng ban Lâm Cách bàn bạc về chế độ giành cho cán bộ trong giáo dục, liền nhận được điện thoại của thư ký tiểu Chu của Mộ Tân Dân. Tiểu Chu mời hắn đến phòng họp Huyện ủy tham gia Hội nghị công việc bí thư, nói là phải nghiên cứu vấn đề điều chỉnh cán bộ.

Hội nghị công việc bí thư nghiên cứu vấn đề cán bộ, Trưởng ban Tổ chức cán bộ theo thường lệ là phải tham dự. xem tại

Lưu Vĩ Hồng bị gián đoạn cuộc vàn bạc, cầm lấy sổ sách, đi lên trên lầu. Phòng họp ở tầng bốn, cùng tầng với văn phòng của Mộ Tân Dân.

Phòng họp này là chuyên môn dùng để mời dự họp Hội nghị thường vụ, bố trí bên trong là hình thức hội nghị bàn tròn. Lưu Vĩ Hồng từng tới một lần, chính là cùng Mễ Khắc Lương đối chất. Hiện tại thân phận đã thay đổi, cảnh còn người mất.

Hội nghị công việc bí thư không có quy tắc nhất định, bất kể ai tới trước ai tới sau đều không so đo. Bình thường Mộ Tân Dân sẽ là người đến đầu tiên, ngồi ở đó chờ Phó bí thư và các Ủy viên thường vụ. Lúc này đây cũng không ngoại lệ, Lưu Vĩ Hồng đi đến, Mộ Tân Dân đã đang ngồi ở đó rồi.

- Bí thư Mộ."

Lưu Vĩ Hồng thản nhiên chào Mộ Tân Dân, sắc mặt rất bình tĩnh, một chút tươi cười đều không có.

Mộ Tân Dân cũng là bộ dạng cũ, gật gật đầu, xem như trả lời.

Tiểu Chu vừa thấy Lưu Vĩ Hồng đến liền có chút lo lắng. Người này gợi cho y một ấn tượng quá sâu. Ở Văn phòng giáp mặt cảnh cáo Mộ Tân Dân, vốn tưởng rằng con đường làm quan như vậy đã kết thúc rồi, không ngờ trong nháy mắt trở thành Ủy viên thường vụ Huyện ủy, Trưởng ban Tổ chức cán bộ. Tiểu Chu đối với Lưu Vĩ Hồng hết sức kính sợ, đây là một người không thể trêu vào được. Nhìn thấy Lưu Vĩ Hồng tiến vào thì vội vàng rót một chén trà cho hắn rồi đi ra ngoài, đứng ở cửa chờ đón các vị lãnh đạo Huyện ủy khác.

Lưu Vĩ Hồng chậm rãi ngồi xuống ghế dựa, thân mình hơi dựa ra sau, lấy ra một điếu thuốc, cũng không nhìn phía Mộ Tân Dân. Mộ Tân Dân hai mắt nhìn thẳng, cũng không để ý đến Lưu Vĩ Hồng.

Trong phòng hội nghị một mảnh im lặng.

Ngoài cửa, Tiểu Chu trên trán toát mồ hôi lanh, chỉ cảm thấy như có gì sắc nhọn sau lưng, trong đầu mong các lãnh đạo Huyện ủy khác khẩn trương xuất hiện. Trời biết được hai người trong phòng họp kia có thể bất ngờ bùng nổ "chiến tranh" hay không. Bí thư huyện ủy và Trưởng ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy xem nhau như kẻ thù, Tiểu Chu trước kia chưa từng nghe qua, cũng không hề nghĩ ngợi qua.

Kỳ thật Mộ Tân Dân làm sao không phải như thế?

Lục Đại Dũng đây là trực tiếp thể hiện thái độ ghét bỏ y.

Bất cứ ai cũng đều biết rằng, việc phân công trong văn phòng Huyện ủy và Trưởng ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy đều phải chiếu theo tâm tình của Bí thư huyện ủy. Cho dù không phải là tâm phúc, ít nhất cũng phải biết điều. Bằng không thì công tác của Bí thư sẽ không được khai triển tốt. Lục Đại Dũng cố tình làm như vậy không biết là có ý đồ gì. Chẳng lẽ không biết Mộ Tân Dân là do Chúc Liên Thịnh đề cử sao?

Xem ra tấm biển của Chủ tịch Tỉnh cũng không hẳn đáng giá như vậy.

Ở các tỉnh có thế lực địa phương mạnh như Sở Nam, kể cả Bí thư Tỉnh ủy Hồ Cao Sơn cũng khó có thể làm được "Nhất ngôn cửu đỉnh". Có bao nhiêu phe phái đều phải phối hợp cân bằng.

Trên Tỉnh lại có rất nhiều tầng bậc, càng là tầng cao thì càng không thể nhìn thấy bàn tay khổng lồ nào đang thao túng. Mộ Tân Dân chỉ biết Lục Đại Dũng với Trưởng ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Lý Dật Phong có quan hệ rất tốt, còn bàn tay khổng lồ nào đứng sau lưng Lý Dật Phong thì không biết.

Nghĩ đến đây, tâm tình Mộ Tân Dân càng thêm tối tăm, nếu không phải vì nghĩ cho hậu bối thì y đúng thật là không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này. Lưu Vĩ Hồng thật sự khó đối phó. Chỉ mong những gì mình cố gắng sẽ được người ta ghi nhận.

Không biết qua bao lâu, Chánh văn phòng Huyện ủy Mễ Hiền Hoa đi đến, tiểu Chu vội vàng nghênh đón, lấy một giọng điệu khoa trương chào hỏi Mễ Hiền Hoa rồi mời gã đi vào.

Mộ Tân Dân trong lòng âm thầm lắc đầu. Tiểu Chu vừa chào hỏi Lưu Vĩ Hồng cũng không nhiệt tình như thế này. Tiểu Chu đây là phỏng đoán tâm lý của mình, đối đãi khác nhau, chỉ có điều làm hơi thái quá. Đương nhiên, Mộ Tân Dân lý giải được tâm tư của tiểu Chu. Y ở cơ quan lăn lộn hơn nửa đời người, rất hiểu cán bộ cơ quan có tâm tính như thế nào.

Mễ Hiền Hoa cũng là người khéo léo, cười ha hả hướng Mộ Tân Dân chào hỏi, đối với Lưu Vĩ Hồng cũng rất khách khí.

Mễ Hiền Hoa trước kia không phải là họ hàng gần gũi với Mễ Khắc Lương, lại có thể được Mễ Khắc Lương đặc biệt đề bạt và trọng dụng, lên đến chức Bí thư Khu ủy, có thể thấy được cũng là bản lĩnh tốt, ít nhất ở mặt xử lý quan hệ trên quan trường cũng là một tay không tồi. Lưu Vĩ Hồng mỉm cười chào Mễ Hiền Hoa, nghĩ thầm trong lòng Mộ Tân Dân chỉ sợ cũng không chắc thích loại tính cách khéo léo đưa đẩy này của Mễ Hiền Hoa, nhưng do tình thế cấp bách, không thể không lôi kéo Mễ Hiền Hoa, cái này gọi là theo nhu cầu. Thời điểm quan trọng, trông cậy vào Mễ Hiền Hoa có thể vì y đi đấu tranh anh dũng, sợ là không thực tế.

Lưu Vĩ Hồng và Mễ Khắc Lương đấu, Mễ Hiền Hoa lên Phó chủ tịch huyện, lần này Lưu Vĩ Hồng và Mộ Tân Dân đấu, Mễ Hiền Hoa lại vào bộ máy Ủy viên thường vụ, có thể thấy được Mễ Hiền Hoa là cao thủ mượn lực đẩy lực. Người như vậy, trong mắt chỉ có ích lợi, tuyệt không có cái gọi là trung thành và trách nhiệm. Hiện tại Mộ Tân Dân ở trên đài, Mễ Hiền Hoa liền dựa vào y, nếu một ngày Lưu Vĩ Hồng lên làm Bí thư, Mễ Hiền Hoa tuyệt đối sẽ lập tức chuyển hướng, bợ đỡ Lưu Vĩ Hồng, tận hết sức lực.

Người như thế, chính là cái gọi là "Người lọc lõi trên quan trường". Tình hình có thay đổi thế nào cũng không ảnh hưởng đến y.

Người trong quan trường, vốn là suy xét đi suy xét lại.

Lưu Vĩ Hồng cười đẩy bao thuốc trước mặt qua chỗ Mễ Hiền Hoa.

- Cảm ơn!

Mễ Hiền Hoa mỉm cười lấy một điếu thuốc từ trong bao ra kính Mộ Tân Dân, Mộ Tân Dân cũng không do dự, cầm lấy ngay. Mễ Hiền Hoa lập tức châm lửa cho Mộ Tân Dân, sau đó chính mình cũng rút ra một điếu, sau đó mới đẩy bao thuốc lá về cho Lưu Vĩ Hồng.

Y và Lưu Vĩ Hồng giống nhau, trên nguyên tắc đều chỉ dự thính Hội nghị công việc bí thư, ngồi vị trí gần cuối, đối diện với Lưu Vĩ Hồng. Hành động vừa rồi của Lưu Vĩ Hồng, nếu ngẫn lại thì cũng có thể coi như ly gián quan hệ của Mễ Hiền Hoa và Mộ Tân Dân. Mễ Hiền Hoa liền nhẹ nhàng khéo léo hóa giải, cũng coi như thủ đoạn không tồi.

Mộ Tân Dân đối với chuyện này trong lòng biết rõ ràng, cho nên cũng rất "Phối hợp".

Trong quan trường, tất cả mọi người đều rất tinh thông.

Chỉ chốc lát Chu Vân Đan, Từ Văn Hạo, Lý Học Trí và Đặng Trọng Hòa lần lượt kéo đến. Lý Học Trí và Đặng Trọng Hòa đều không ở Tòa nhà số 1 Huyện ủy làm việc nên đến muộn nhất. Tiểu Chu liền bận rộn rót nước cho các vị lãnh đạo, sau đó ngồi ở ghế bên cạnh Mộ Tân Dân, mở sổ ra, chuẩn bị làm bản ghi chép.

Mộ Tân Dân nhìn lướt qua nhóm trợ thủ tham dự hội nghị, chậm rãi lấy từ trong túi ra một tờ giấy, nói:

- Hôm nay mời tất cả mọi người đến đây là muốn bàn bạc một chút về vấn đề cán bộ. Theo lý giải của tôi, rất nhiều cán bộ bậc trung của chúng ta bao nhiêu năm qua không hề thuyên chuyển. Mọi người làm việc ở một chỗ nhiều năm như vậy, thời gian quá dài, sẽ sinh ra tâm lý trơ lỳ, rất không có lợi cho việc triển khai công tác, tôi nghĩ nên có một sự điều chỉnh trong phạm vi nhỏ. Đồng chí Tiểu Lưu, mời cậu phát biểu trước.

Ở trên Hội nghị công việc bí thư Huyện ủy, gọi Trưởng ban Tổ chức cán bộ là "Đồng chí Tiểu Lưu", có thể coi là "đặc sắc Mộ Tân Dân". Nhưng chuyện như vậy cũng không dễ phản bác, Mộ Tân Dân năm nay năm mươi ba tuổi, Lưu Vĩ Hồng hai mươi ba tuổi, lão Mộ gọi tiểu Lưu cũng không có gì quá đáng.

- Vâng, Bí thư Mộ.

Lưu Vĩ Hồng lễ phép gật đầu, mở cuốn sổ trước mặt ra.

Nếu là nghiên cứu điều chỉnh cán bộ thì Trưởng ban Tổ chức cán bộ báo cáo trước cũng là lệ thường.

- Căn cứ yêu cầu của Bí thư Mộ, Ban tổ chức cán bộ sắp tới sẽ tiến hành khảo sát các cán bộ dưới đây.

Người thứ nhất là Bí thư Khu ủy Khu Kinh Loan Khâu Đức Viễn. Đồng chí Khâu Đức Viễn đảm nhiệm chức Bí thư Khu ủy Khu Kinh Loan đã ba năm, trước đó đảm nhiệm chức Chủ tịch khu Kinh Loan cũng ba năm. Bí thư Mộ cho răng, đồng chí Khâu Đức Viễn công tác tại Khu Kinh Loan thời gian quá dài, nên tiến hành điều chỉnh, đề nghị đồng chí Khâu Đức Viễn đảm nhiệm chức Trưởng phòng Giao thông huyện. Người thứ hai phải khảo sát là Chủ nhiệm Ủy ban Xây dựng huyện, đồng chí Long Hoa...

Lưu Vĩ Hồng giọng điệu bình tĩnh, bắt đầu tiến hành báo cáo.

Lần này Mộ Tân Dân đề xuất thuyên chuyển cán bộ, con số cũng vượt quá hai mươi người. Chỉ mỗi việc giới thiệu cơ bản hoàn cảnh của họ, Lưu Vĩ Hồng cũng mất đến hai mươi phút mới báo cáo xong.

Các lãnh đạo tham dự Hội nghị Huyện ủy, một đám sắc mặt bình tĩnh, không chút đổi sắc.

Danh sách này từ vài ngày trước đã giao cho Lưu Vĩ Hồng, giữ bí mật là không có khả năng. Đặng Trọng Hòa, Từ Văn Hạo, Lý Học Trí lần lượt đều nhận được bản copy, về phần Chu Vân Đan và Mễ Hiền Hoa, chỉ e chính là người đề xướng bản danh sách này, vậy thì càng không cần phải nói đến. Mấy ngày nay nhìn như yên bình, kỳ thật vừa đến buổi chiều, tòa nhà Huyện ủy liền trở nên náo nhiệt, các cán bộ bậc trung đến nhà thăm lãnh đạo nối liền không dứt, thường thường trước một nhóm người còn chưa đi, sau một nhóm người đã ngay tại cửa chờ. Bên trong tòa nhà Huyện ủy, nơi đâu cũng có thể nhìn thấy bóng dáng chớp động, đều là đang chờ lãnh đạo rỗi rãi để tiến đến thám thính tin tức.

Ở địa phương, cái mọi người quan tâm nhất chính là điều chỉnh cán bộ. Mỗi một lần điều chỉnh cán bộ đều có hiện tượng này. Đã bàn bạc trao đổi trước vài ngày, đám người Đặng Trọng Hòa đều có suy tính riêng. Bây giờ chỉ việc đưa đẩy cho xong chuyện, không bao lâu nữa thì Hội nghị công việc Bí thư nhìn như yên bình này sẽ trở nên giương thương múa kiếm, "Khói thuốc súng tràn ngập".