Nữ Dâm Tặc Háo Sắc

Chương 44



Mấy ngày sau, Cuồng Nguyệt, Tử Uyển, Tư Nhiên, Dụ Tranh, Tâm Doanh, Bích Vân đều ở Thiên Hạ Bảo. Tử Uyển nhìn những nữ nhân trước mắt, ngoại trừ Diêm bảo chủ, nhan sắc của mỗi người còn lại đều là chim sa cá lặn, trong lòng không khỏi chua xót, thì ra nàng còn có nhiều nữ nhân như vậy!

Vì chuyện này, Tử Uyển còn chiến tranh lạnh với Cuồng Nguyệt vài ngày, khiến cho Cuồng Nguyệt thiếu chút nữa nổi bão. Không vui rất nhanh được Tâm Doanh và Bích Vân trấn an xuống! Về phần tiểu nha đầu Diệp Thư Đồng cũng coi như thức thời, mấy ngày nay cũng không có tới quấy rầy Cuồng Nguyệt!

Trong đại sảnh, thừa dịp Cuồng Nguyệt vắng mặt, Diêm Lăng triệu tập hội nghị Cuồng thị, Dụ Tranh, Tử Uyển, Bích Vân, Tư Nhiên, Tâm Doanh, Thư Đồng đều ở đấy.

“Nếu sau này chúng ta muốn cùng sống chung với nhau, thì chúng ta cần phải có chung nhận thức. Hẳn là các mọi người đều biết nhiệm vụ của Cuồng Nguyệt là gì, điều chúng ta cần làm chính là để cho nàng không thể hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời cũng cần khiến nàng có công việc đàng hoàng. Không biết ý của mọi người thế nào?” Diêm Lăng nói.

“Ta không có ý kiến.” Dụ Tranh lạnh lùng tung một câu. Dù sao đi theo tên Cuồng Nguyệt này, nàng đã định trước phải đóng vai ác!

“Tốt, Tiểu Nguyệt phải tìm công việc nuôi gia đình.” Tâm Doanh nghĩ đề nghị của Diêm Lăng cũng không tệ.

“Ta có một vấn đề, chúng ta đều có việc riêng, làm sao ở cùng một chỗ đây?” Tư Nhiên đưa ra nghi vấn.

Bích Vân nhấp một ngụm trà nói: “Cái này dễ thôi, chúng ta thành lập một Cuồng Nguyệt sơn trang coi như nhà của chúng ta, để Cuồng Nguyệt học việc làm ăn. Chỉ cần Diêm tỷ tỷ và Ân giáo chủ nguyện ý đem việc đến sơn trang xử lý, chúng ta có thể ở cùng một chỗ. Về phần Tư Nhiên, ngươi cần suy nghĩ xem muốn tiếp tục làm quan hay từ quan, nếu như ngươi muốn tiếp tục làm, như vậy thì cách một thời gian trở về nhà cũng không tệ.”

“Tử Uyển, ý của ngươi thì sao?” Diêm Lăng nghe vậy suy nghĩ một chút, cảm thấy khả thi, liếc nhìn Dụ Tranh, Dụ Tranh ngầm cho phép, Vì vậy nàng lại chuyển hướng nhìn Tử Uyển đang trầm mặc, nàng biết Tử Uyển còn vì các nàng mà chiến tranh lạnh với Cuồng Nguyệt, cho nên muốn thừa cơ hội này giải quyết vấn đề của Tử Uyển.

“Ta... Ta không có ý kiến.” Tử Uyển bị điểm danh đến, ngẩng đầu thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, thầm nghĩ: Nếu muốn sống cùng với Cuồng Nguyệt, không nên ầm ĩ mâu thuẫn thì tốt hơn. Vì vậy liền đồng ý với ý định của mọi người.

Bên này Thư Đồng còn chưa đồng ý, sao có thể quên nàng chứ, nàng sốt ruột nhảy dựng reo lên: “Ta nói với các ngươi nha, giang sơn dễ đổi, trên người tên kia cất giấu một quyển Danh Hoa Lục, trong đầu còn tính toán lúc nào có thể tiếp tục hái hoa, trừ phi các ngươi hủy Danh Hoa Lục của nàng, sau đó giam lỏng nàng thì mới có thể ngăn nàng tiếp tục giở trò!”

“Nga?” Dụ Tranh nghe vậy nhướn mi, xem ra người nào đó sắp gặp xui xẻo, “Việc này giao cho ta xử lý đi!” nàng đưa mắt nhìn Diêm Lăng, Diêm Lăng gật đầu.

“Nếu như vậy, hội nghị hôm nay đến đây kết thúc, mọi người có thể về nghỉ ngơi!” Diêm Lăng đứng lên nói.

Tử Uyển ở Thiên Hạ Bảo được mấy ngày, phát hiện thật ra có thêm nhiều tỷ muội để tâm sự cũng không tệ, nhất là lục Tâm Doanh và An Bích Vân, hai người tương đối bình dị gần gũi. Lục Tâm Doanh tài học uyên bác, ôn nhu thiện lương. An Bích Vân mạnh mẽ nhưng cũng có lúc dịu dàng, phóng khoáng nhiệt tình. Diêm Lăng và Dụ Tranh đều lạnh lùng, bất quá trong lòng đều hướng về Cuồng Nguyệt, cho nên đối xử với mình cũng rất chiếu cố. Mà Tư Nhiên thành thục ổn trọng, thông minh cơ trí.

Chỉ là còn chưa vui vẻ được mấy ngày, người của Thiên Y môn đến tìm Tử Uyển.

“Thiếu môn chủ, môn chủ muốn ngài lập tức trở về.” người đến là nam đệ tử đời thứ ba Thiên y môn Phó Quân, môn chủ Thiên Y môn Lâm Thanh Nghiên vô cùng muốn hắn làm con rễ của mình.

Tử Uyển nhìn Cuồng Nguyệt, thấy Cuồng Nguyệt cười hì hì đi về phía mình nói: “Ta và nàng cùng nhau trở về!”

Tử Uyển cười cười, quay qua nói với Phó Quân: “Ngươi về trước đi, ta và phu quân sẽ trở về gặp mẹ sau.” Phó Quân nghe vậy như bị sét đánh, hắn tuyệt đối không nghĩ tới tiểu sư muội mình yêu mến chỉ mới xuất môn mấy tháng đã gả cho người khác, nhìn Tử Uyển một thân trang phục phụ nhân*, đau lòng không thôi, lại chỉ có thể nhịn đau rời đi

*nữ nhân đã có chồng ăn mặc khác với nữ tử chưa xuất giá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.