Nhập Vũ

Chương 31: Chương 31




Tống Huy Dực có chút mờ mịt khi tỉnh lại trong hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm, cô rất nhanh phản ứng lại đây là nhà của Ngô Lạc, cô mềm nhũn trở mình, định giảm xóc trong chốc lát lại rời giường, bỗng nhiên, trong tay sờ đến một thân thể ấm áp, cô vừa ngẩng đầu, liền thấy Ngô Lạc đang nằm ở bên cạnh, cười tủm tỉm nhìn cô.

Tống Huy Dực xoa xoa đôi mắt: "Anh đây là không đi bán điểm tâm sáng sao?"

"Đi rồi, bán xong đã trở lại." Ngô Lạc đặt tay lên làn da trơn bóng trơn trượt của cô, thỏa mãn vuốt ve, không có nửa điểm ý tứ muốn rời giường.

Đầu Tống Huy Dực đang chống vào cằm Ngô Lạc, cô hôn lên ngực anh, lông mi thật dài theo đôi mắt khép mở nhẹ nhàng quét ở trên cổ anh.

Ngô Lạc bị ngứa đến rụt lại về phía sau, rồi lại nhanh chóng dán lên ôm chặt cô, nhắm mắt lại nói: "Cho em mang về cơm sáng, còn mua bàn chải đánh răng."

Hai người lại nị oai trong chốc lát, Tống Huy Dực lười biếng dùng môi xẹt qua làn da anh: "Hôm nay em lên một ngày khóa nữa là phóng nghỉ đông.


"

Ngô Lạc vây quanh tay cô quả nhiên nới lỏng: "Vậy em mau rời giường, còn phải về nhà thay quần áo."

Anh nói lên liền lên, không mang theo một tia ậm ờ, Tống Huy Dực mất đi ấm áp vây quanh cũng không còn hứng thú lưu luyến ổ chăn nữa.

Ngô Lạc ngồi ở một bên nhìn cô bắt đầu động tác mặc quần áo giống như mở ra tốc độ siêu chậm, không khỏi có chút kinh ngạc cảm thán, anh dứt khoát tự mình nhúng tay, thành thạo giúp cô mặc xong quần áo.

Sau khi Tống Huy Dực độc lập bước đi, động tác của cô vẫn như cũ chậm chạp như rùa bò, đương lúc cô rốt cục run run rẩy rẩy đứng vững, Ngô Lạc lo lắng hỏi: "Em có thể được không?" "

"Hình như không quá được, tối hôm qua cao trào quá nhiều lần, chân hoàn toàn phế đi." Tống Huy Dực vẻ mặt đưa đám, càng làm cho cô không quen chính là, tuy rằng mặc quần, nhưng không mặc quần lót chuyên này luôn làm cho cô cảm giác nửa người dưới giống như có gió thổi qua, thẳng thổi đến cô lạnh buốt.

Tống Huy Dực được Ngô Lạc dìu đi ra cửa, cô vừa mới xác định chính mình ăn mặc căn bản nhìn không ra manh mối, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Chu Bình ngồi ở trên sô pha, trước mặt bày máy tính, ánh mắt nhìn hai người bọn họ tràn ngập ý vị thâm trường.

Tống Huy Dực hậu tri hậu giác mà nhớ tới tối hôm qua mình có bao nhiêu có thể kêu, cô cố nén hai chân đau nhức, tận lực đi được tự nhiên nhanh chóng, chờ đi vào nhà vệ sinh đóng cửa lại mới hiện ra nguyên hình.

Lúc Ngô Lạc lái xe vẫn nhịn không được cười cô, anh liếc mắt nhìn Tống Huy Dực ngồi ở ghế phụ: "Việc này ở thuê nhà chung thật sự rất bình thường, em đừng có áp lực gì khác.



"

"Nói cách khác trước kia anh cũng thường xuyên nghe thấy người khác ở bên cạnh kêu?"

Ngô Lạc từ chối cho ý kiến, hai tay khớp xương rõ ràng chuyển động vô lăng, quẹo vào bãi đỗ xe: "Chỉ cần mua thêm vài cái nút bịt tai thì tốt rồi."

Anh muốn đỡ Tống Huy Dực lên lầu, nhưng đương sự người thế nào cũng nghĩ không ra mình không phải chỉ là [email protected] tình thôi sao, như thế nào lại biến thành nhân sĩ thương tàn, Tống Huy Dực hất tay anh ra, chính là không cần anh đỡ.

Ngô Lạc nói: "Vậy buổi chiều anh mua thức ăn về nấu cơm, cho em chúc mừng được nghỉ em thấy sao? "

"Được," Tống Huy Dực thần sắc có chút ngưng trọng: "Em có thể về tương đối muộn, anh có thể trở về trước.


"

Ngô Lạc không phát giác những lời này có chỗ nào không ổn, chờ anh vào phòng khách phát hiện Tống Huy Dực còn đứng ở ngoài cửa: "Làm sao vậy?"

"Anh lại đây, " Dường như cuối cùng hạ quyết tâm, Tống Huy Dực nhiệt tình gọi anh, đưa anh đến trước cửa, cô ngồi xổm người trước khóa mật mã mân mê một hồi, cuối cùng quay người lại: "Anh ghi lại dấu vân tay của anh vào đi.


"

......

Nếu như nói đi trên mặt đất bằng phẳng còn có thể tận lực đi không khác gì bình thường, như vậy xuống thang lầu quả thực chính là tra tấn, Tống Huy Dực vịn lan can, run hai chân từng bậc từng bậc từng bước di chuyển xuống.

Kỷ Thiến lúc trông thấy cô thì hắc hắc cười lên: "Cô đây là xảy ra chuyện gì?"

"Ngày hôm qua đi phòng thể thao tập thể hình." Tống Huy Dực lộ ra nụ cười bất đắc dĩ.

Kỷ Thiến cũng không vội vàng đi, mà là ở giữa cầu thang bắt chuyện với cô, cô thần thần bí bí hạ giọng: "Cô nghe nói chưa? Phùng Tranh Nhiên ở trong lớp nói lung tung, bị cô Vương gọi đi.


"

Tống Huy Dực không rõ cậu bé bị giáo dục cùng mình có quan hệ gì, nhưng nếu Kỷ Thiến đã nói như vậy, lại hiển nhiên là cùng mình có quan hệ, cô ẩn ẩn có dự cảm không tốt: "Cậu bé nói gì vậy? "

Vì cho thấy mình là đứng về phía Tống Huy Dực, Kỷ Thiến giản lược nói tóm tắt biểu đạt sự khinh thường của mình đối với Phùng Nguyên: "Còn không phải là ba của nó, phỏng chừng là hỏi nó nếu để cô làm mẹ của nó thì có được không, kết quả đứa nhỏ liền coi như thật, còn ở khắp nơi nói với bạn học."

Tống Huy Dực hai mắt tối sầm lại, cảm thấy mình thật đúng là tai bay vạ gió, cô ổn định thân mình, không để ý đến Kỷ Thiến còn đang phát biểu "Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga" diễn thuyết, đi thẳng đến cửa phòng làm việc của cô Vương.

Cô Vương tuổi tác tuy lớn, nhưng hai mắt ẩn sau một cặp kính lão vẫn như cũ nhiếp người, bà nhìn thoáng qua Tống Huy Dực vội vàng chạy tới, lời nói rõ ràng là nói cho cô nghe, lại ngượng ngùng xách người ra đơn độc phê bình, nhưng trong lòng lại thật sự nghẹn lời nói, không phun không thoải mái, cuối cùng chỉ có thể chậm rãi mở miệng với một đám giáo viên trẻ trong văn phòng: "Chúng ta làm giáo viên, nhưng ngàn vạn lần phải nắm chắc chừng mực giao tiếp với phụ huynh học sinh, mặc kệ tình trạng hôn nhân của đối phương như thế nào, tai tiếng quá nhiều tóm lại ảnh hưởng không tốt, uy tín của chúng ta trong mắt học sinh cũng sẽ giảm đi rất nhiều.


"

Tống Huy Dực đón lấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mọi người, kéo Phùng Tranh Nhiên vừa mới tiếp nhận giáo dục xong ra, cuối cùng mang theo người dừng ở một góc nhỏ: "Tranh Nhiên, cô Tống biết em không phải cố ý, nhưng là về sau loại lời này em tuyệt đối đừng nói lung tung.


"

Tống Huy Dực có chút sốt ruột, cô ôm tâm tình muốn nhanh chóng giải quyết việc này, ngữ khí không khỏi nghiêm khắc một chút.

Phùng Tranh Nhiên đã sớm muốn khóc, cái này càng là nước mắt như suối phun, khóc nức nở nói: "Nhưng này rõ ràng là ba ba trước tới hỏi em, ba ba sẽ không nói dối."

Tống Huy Dực cảm thấy chính mình như bây giờ thoạt nhìn đặc biệt ỷ lớn hiếp nhỏ, cô thở dài, dùng giọng điệu ôn nhu bình tĩnh trước kia nói: "Việc này là ba em nói giỡn với em, hôm nay sau khi em về nhà liền nói cho ông ấy biết, nói cô Tống không đồng ý, như vậy ông ấy liền sẽ thừa nhận mình là nói giỡn."



Tuy rằng không quá lý giải thế giới của người trưởng thành, nhưng mẫn cảm Phùng Tranh Nhiên vẫn như cũ cảm nhận được bất an cùng bị đẩy ra, cậu trừng đôi mắt to ướt sũng, không thể tin mà nhìn Tống Huy Dực.

Tống Huy Dực cũng cảm thấy việc này xấu hổ đến cực điểm, cô không muốn đi tìm Phùng Nguyên, chỉ có thể từ Phùng Tranh Nhiên nơi này xuống tay: "Nhớ kỹ chưa? Sau này đừng lại nói cô muốn làm mẹ của em loại lời này nữa."

*

Ngô Lạc trong tay xách theo đồ ăn, thang máy vừa mới mở ra, liền đụng phải cô bé trước cửa nhà.


Cô bé kia ước chừng năm sáu tuổi, mặc quần áo công chúa thường mặc trong phim hoạt hình, bên cạnh còn đứng một người đàn ông trung niên, nhưng biểu hiện của người đàn ông rõ ràng lại là nghe lệnh của cô bé, tóm lại nhìn không giống như là cha con.

Y Y từ Ngô Lạc vừa xuất hiện liền trừng một đôi mắt to ríu rít xoay chuyển, nhìn ngang nhìn dọc, đem hắn đánh giá mấy lần.

Toàn bộ tiểu khu đều là một thang một hộ, vô luận là ai đứng ở chỗ này, đều là đang chờ tiến vào nhà Tống Huy Dực.

Nhân mã hai bên đều rất nhanh ý thức được điểm này, Ngô Lạc từ lúc bước ra khỏi thang máy cũng không lại nhúc nhích bước chân nữa, mà là cùng một lớn một nhỏ đối diện hai mặt nhìn nhau.


Cuối cùng là Y Y không nhịn được nữa, cô bé nhanh chóng nói một câu tiếng anh với Ngô Lạc.

Ngô Lạc đối với cục diện xem kỹ này chính sờ không được đầu óc, căn bản là không nghe rõ cô bé kia nói cái gì.

Y Y lẩm bẩm một câu: "Nghe không hiểu sao?"

Khi lại mở miệng, cô bé đổi thành tiếng phổ thông rõ ràng: "Xin hỏi anh là của tỷ phu của em sao?"

Ngô Lạc mặt không đổi sắc: "Em là ai?"

Đỗ Minh Thâm đứng ở một bên cảm thấy Ngô Lạc tương đối khả nghi, hắn ngồi xổm xuống lại bắt đầu khuyên: "Y Y, chúng ta trở về được không? Bằng không ba cháu sẽ lo lắng.




"Cháu không," Y Y quay đầu một cái 180°, quơ lấy bàn tay nhỏ: "Cháu không muốn học dương cầm, hơn nữa bọn họ còn không cho cháu mặc váy, cháu tức giận!"

Ngô Lạc thấy cô bé kia miệng đô đến độ có thể quải chai dầu, nhịn không được nhếch môi cười cười.

Tầm mắt Y Y lại lần nữa rơi vào trên người cái người không rõ lai lịch này, cô bé đánh giá một lúc lâu, cuối cùng ra đến kết luận, nãy thanh nãy khí mà nói: "Chú Đỗ, người này mặc quần áo thật khó coi, chị cháu sẽ không thích anh ta, chú giúp cháu đuổi anh ta ra ngoài đi.




Ngô Lạc hoàn toàn vui vẻ.


"Anh bây giờ tin tưởng em là em gái của cô ấy." Nói xong, Ngô Lạc liền lướt qua bọn họ, mở cửa ra.

Y Y và Đỗ Minh Thâm đều mau bị sợ ngây người.


Y Y nhảy tiến vào: "Anh thật đúng là tỷ phu của em!"

Cô bé đối với những thứ chị mình thích đều vô điều kiện tràn ngập hứng thú, vừa vào cửa liền trèo lên sô pha, nhìn chằm chằm vào mặt Ngô Lạc.

Y Y trong tay cầm một cây đũa thần, thời điểm vung vẩy luôn luôn gật đầu đắc ý, tóc cô bé thật dài, đôi mắt rất to, làn da trắng trắng.

Ngô Lạc bỗng nhiên nghĩ đến Tống Huy Dực khi còn bé đại khái cũng là bộ dáng phấn điêu ngọc trác như thế, nghĩ tới đây, anh liền càng nhìn Y Y càng cảm thấy đáng yêu, anh lộ ra một nụ cười thân thiết thường sử dụng trong lớp ròng rọc: "Em tên gì? ”

Y Y theo lời chiếu đáp, không chỉ trả lời đại danh và nhũ danh của mình, còn thuận thế bắt đầu tự làm giới thiệu, đem trường học mình đi học, địa chỉ nhà và thành viên trong gia đình mình tất cả đều giao đãi cái rõ ràng.

Đỗ Minh Thâm mồ hôi rơi như mưa, Ngô Lạc có thể mở ra cánh cửa này, liền biểu lộ thân phận của mình, trong lòng hắn sờ không rõ lai lịch của người này, nhưng đối với Tống Huy Dực, hắn là có chút nhút nhát.


Hãy tì???? đọc trang chính ở ﹏ Tr????????T ruy????n.Vn ﹏

Vừa nghĩ đến lời nói và hành động không ổn vừa rồi của mình, hắn vội vàng tiến lên ngăn cơn sóng dữ: "Chào ngài, chào ngài, tôi là tài xế của Y Y, tôi tên là Đỗ Minh Thâm.




Ngô Lạc nghiêng nghiêng liếc mắt nhìn qua một cái, ánh mắt không tính là thân thiện.

Đỗ Minh Thâm càng cảm thấy người này nhìn không thấu, không dễ bắt bẻ, hắn cung kính nói: "Vừa rồi tôi đã gọi điện thoại cho Tống tiên sinh, bên kia ông ấy còn chưa kết thúc, Y Y cũng không chịu trở về, hiện tại còn không biết xử lý như thế nào.


Xin hỏi ngài họ gì? ”

Ngô Lạc không quen với trường hợp như vậy, anh hắng hắng giọng nói: "Tôi họ Ngô."

Y Y đã bắt đầu nhảy nhót lung tung ở trong nhà Tống Huy Dực, sờ cái này lật cái kia, Ngô Lạc gọi điện thoại cho Tống Huy Dực, nhưng trước sau vẫn không có người nghe máy, anh nói với Đỗ Minh Thâm: "Anh trông chừng cô bé một chút, tôi đi nấu cơm trước.


”.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.