Mười Hai Đêm

Chương 40: Đêm Thứ Mười Hai (2) – Ánh Bình Minh Cuối Cùng



Edit: Xiang

Beta: TH

“Cô thật đúng là…”

Khúc Nhất đứng trên đỉnh núi nhìn thấy Nghê Thanh bèn nở một nụ cười, anh ta lắc đầu, không biết đang than thở hay thở dài: “Tôi thật sự thích trực giác của cô… Đáng tiếc cô lại là một kẻ cứng đầu.”

Nghê Thanh nắm chặt tay Tần Việt để lên ngực mình, kìm nén cơn giận dữ sắp bộc phát: “Rốt cuộc anh là ai? Khúc Nghệ có quan hệ gì với anh?”

“Tôi chính là tôi. Chẳng nhẽ tôi còn có thể là thứ gì khác sao?” Khúc Nhất như thể nghe thấy chuyện cười vậy, cười rất to: “Về phần quan hệ của tôi và Khúc Nghệ, cô cảm thấy thế nào?”

Đối với mối quan hệ giữa hai người, Nghê Thanh đã có một số suy đoán. Nhưng cô không hề muốn nói ra để Khúc Nhất phán xét.

“Chúng tôi đều họ Khúc, tôi nói tôi với anh ta có quan hệ huyết thống thì cô có tin không?”

Tất nhiên là không tin rồi.

Vả lại, cho dù nhạc sĩ không phải họ Khúc thì theo như sự hiểu biết của Khúc Nhất về lời nguyền của thành Cổ Lan, gã cũng là người đáng ngờ nhất.

“Được rồi.” Khúc Nhất tỏ vẻ bất lực, gã nói: “Nói thế này đi, tôi với anh ta đúng là có chút quan hệ huyết thống. Tổ tiên của tôi và cha của Khúc Nghệ là anh em. Chẳng qua sau đó ông ấy đã rời khỏi thành Cổ Lan…”

“Vậy tại sao anh lại hiểu rõ về lời nguyền ở nơi này như thế? Còn chuyện của nhạc sĩ kia thì sao?” Nghê Thanh cũng không tin lời giải thích này.

Mặc dù những lời nói của Khúc Nhất nghe có vẻ hợp tình hợp lý, hai người họ đều họ Khúc, tổ tiên là người một nhà. Nhưng những lời này không chịu nổi sự soi xét của cô.

Khúc Nhất cũng giả vờ run sợ trước nghi ngờ của Nghê Thanh, nhưng nụ cười trên mặt anh ta lại khiến người khác chán ghét: “Nếu không thì sao? Thế cô cảm thấy còn có nguyên nhân gì khác à?”

Câu hỏi ngược lại như vậy cũng khiến người khác căm ghét.

Nghê Thanh cố gắng để không buồn nôn. Cô dùng đôi mắt tinh tường của mình chăm chú nhìn chằm chằm bóng dáng có phần mơ hồ trên đỉnh núi. Sau đó cô phát hiện bên chân Khúc Nhất hình như có vật gì đang động không ngừng —— nhưng mà vì Khúc Nhất che chắn nên Nghê Thanh không biết rõ là cái gì.

Mà Nghê Duyệt đứng sau lưng Nghê Thanh lại càng không chú ý đến.

Tất cả mọi việc xảy ra quá nhanh. Cô bé còn chưa kịp phản ứng —— tại sao Lý Tư đột nhiên lại biến thành dáng vẻ kia? Tại sao con đường dài vừa rồi chớp mắt đã trở nên ngắn hơn? Mà Nghê Thanh lại bị làm sao vậy…

Tiếng Lý Tư nôn mửa vẫn đang vang lên sau lưng cô. Không giống những người đã chết khác, anh ta không chết ngay mà vẫn luôn đau khổ móc họng nôn mửa… Phun ra từng tờ tiền một tệ.

Nhưng như vậy lại khiến đám Nghê Duyệt còn sợ hơn cái chết của những người khác.

Chỉ có hai người Nghê Thanh và Khúc Nhất là dường như không bị cảnh này ảnh hưởng.

“Mặc dù tổ tiên tôi đã chuyển ra khỏi thành Cổ Lan, nhưng cũng không phải chưa từng hỏi thăm chuyện xảy ra trên người nhạc sĩ ấy…”

“Vậy thì sao?” Nghê Thanh cười nhạt, “Tại sao lúc nhà nhạc sĩ kia xảy ra chuyện anh không đi giúp đỡ? Thay vào đó lại là “bác thành chủ” luôn chăm sóc nhạc sĩ ấy?”

Khúc Nhất không đáp.

“Không có gì để nói nữa sao? Khúc Nhất…” Trong mắt Nghê Thanh như có ngọn lửa đang cháy, “Không… Nên gọi anh là —— Khúc Nghệ mới đúng. Anh chính là nhạc sĩ năm đó, đúng không?”

“Làm sao có thể?” Nghê Duyệt kêu lên.

Lời nói của Nghê Thanh thật khó khiến người khác tin được.

Câu nói đó giống như một tiếng sấm chấn động, khiến những người khác có mặt ở đó phải sửng sốt.

“Đúng vậy, Nghê Thanh, cô cảm thấy điều đó có khả năng sao? Những chuyện kia nhìn qua đã biết không phải là sức người có thể làm được. Hơn nữa, tôi nhìn giống người đã sống một trăm năm sao?”

“Anh đã nói rằng anh là người sống, còn người không giống sống đã sống một trăm năm —— cái này tôi không biết nguyên nhân. Nhưng nếu anh không phải Khúc Nghệ, anh cần gì phải nhắc đến ông ấy. Nói thẳng ra ba chữ “tôi không phải” không phải rất đơn giản sao?”

Cô cười gằn: “Anh đừng lấy đó làm cớ nữa. Chuyện đã đến bước này còn có gì không thể chứ? Sau khi phát hiện thế giới này hoàn toàn khác với lẽ thường của mình, thì trong lòng tôi đã không có gì là không thể…”

Nghe được lời nói của Nghê Thanh, Khúc Nhất than thở: “Cô cần gì phải biết rõ chân tướng chứ? Sau khi đêm cuối cùng này trôi qua, đến rạng sáng ngày hôm sau, tất cả mọi thứ sẽ kết thúc…”

“Tại sao?” Nghê Thanh đau khổ, “Cái gọi là “nguyền rủa” kia rốt cuộc là cái gì? Nếu nỗi hận của anh hồi đó đã xử phạt thiêu sống dân trong thành rồi, vậy tại sao… Rõ ràng chúng tôi đều là người vô tội, tại sao lại kéo chúng tôi vào?”

“Cô thật sự cho rằng các người đều vô tội sao?” Khúc Nhất cười to: “Cô cho rằng tại sao vô duyên vô cớ các người lại tụ tập đến chỗ này, đó là vì tất cả các người đều là đời sau của thành Cổ Lan. Dòng máu chảy trong người các người đều là dòng máu của tội ác!”

Thấy vẻ mặt khiếp sợ của Nghê Thanh, Khúc Nhất, không nên gọi là Khúc Nghệ cười càng vui vẻ hơn: “Cô nghĩ tại sao tôi lại phải hiến linh hồn cho Ác Thần, trọn đời không được siêu sinh để khiến các người không được bình an? Đây là các người xứng đáng! Những thứ này đều là các người xứng đáng bị thế!” Anh ta nở nụ cười vặn vẹo: “Nhưng linh hồn bị tôi chọn có ai không có nghiệp chướng nặng nề chứ? Đáng ra bọn họ nên thấy có thể hiến tế linh hồn của mình cho Ác Thần để chuộc tội mà cảm thấy tự hào mới đúng!”

Nghê Thanh lạnh người.

Trên thế giới này, không ai có thể tự nhận mình là người cứu rỗi người khác, cho dù là thần cũng không thể!

“Lưu Đông và Lý Gia Tân không phải người tốt lành gì. Lưu Đông cưỡng gian rồi giết chết các cô gái ở Lâm trấn, còn Lý Gia Tân thì giúp hắn ta chôn xác. Không chỉ có vậy, cô có biết tại sao Lưu Tông Đạt lại giết Lưu Ích Toàn không?” Khúc Nghệ nói tiếp: “Đó là vì bố mẹ hắn ta chết trong tay Lưu Đông… Ngay cả cơ thể tôi sử dụng cũng có quan hệ máu mủ với tôi, dựa vào chút danh tiếng của mình đã đi lừa gạt. Cô nhìn xem, rất nhiều tội ác.”

“Vậy anh cũng không có tư cách quyết định sống chết của những người này!”

“Thật nực cười. Tôi không có quyền, vậy phải hỏi linh hồn đời đời không được siêu sinh của tôi đã.” Tiếng cười của Khúc Nghệ vang vọng khắp đỉnh núi, vừa bi thương lại vừa thê lương, “Tôi muốn các người đau khổ đấy. Cô nhìn đi, dáng vẻ của Lý Tư bây giờ có phải rất buồn cười hay không?”

Nghe thấy Khúc Nghệ đột nhiên chuyển hướng sang Lý Tư, Nhạc Thanh Nguyên bỗng phản ứng lại, cô ta quỳ xuống dập đầu với Khúc Nghệ: “Xin anh, làm ơn bỏ qua cho anh ấy đi, anh ấy thật sự rất đau đớn…” Khiến trán cũng sưng đỏ lên.

Nhưng mà Khúc Nghệ vẫn thờ ơ. Anh ta ác độc cười nói: “Vậy hắn ta tự sát là được rồi. Lý Tư, mùi vị sống không bằng chết có dễ chịu không? Nếu đau đớn như vậy, chết không phải là hết rồi sao?”

Nghê Thanh nghe thấy một tiếng “cốp” ở sau lưng, sau đó là tiếng kêu khó tin của Nhạc Thanh Nguyên.

“Như vậy anh sẽ thấy vui vẻ sao?” Hai mắt Nghê Thanh đỏ ngầu: “Nếu anh lấy việc trừng phạt tội ác làm chuẩn, vậy tôi muốn hỏi. Kiều Anh Tử cùng lắm là phát hiện ra chân tướng thôi, tại sao anh lại muốn anh ấy chết? Còn Kiều Yên Nhiên mắc lỗi gì?” Còn có Tần Việt của cô, tại sao lại phải chết chứ?

“Kiều Anh Tử à, anh chàng hết thời này làm gì nhỉ? Ôi, chẳng qua chỉ không cho anh ta kiểm tra những phương pháp giết người của anh ta thôi. Còn Kiều Yên Nhiên. Đương nhiên là bởi vì cô ghét cô ta nè. Mà vừa hay tôi cũng có chút thích cô, thích cái trực giác ấy của cô.”

Khúc Nghệ giống như không cảm thấy lời mình nói có bất kỳ vấn đề gì: “Giống như tôi ghét Tần Việt vậy, cho nên đã nghĩ ra cách xảy ra chuyện ngoài ý muốn để giết chết anh ta.”

“Aaaaa!” Nghê Thanh không thể tin. Chẳng lẽ tất cả đều vì muốn dồn Tần Việt của cô vào chỗ chết sao?

“Cô cũng đừng nóng giận, tôi đã thay cô trả thù rồi.” Khúc Nghệ cười khẽ: “Người chết tối qua là Đổng Y Lan đấy.” Sau đó anh ta lôi thứ giấu sau lưng ra, biểu diễn cho Nghê Thanh: “Cô nhìn Tần Lam này, tôi cũng đã chặt đứt chân của hắn rồi.”

Thì ra bóng đen lắc lư kia chính là Tần Lam đang bị trói. Mà hình như Tần Lam bị bịt miệng nên không thể phát ra tiếng nào.

“Chẳng lẽ cô không hận hắn ta sao? Nếu không phải vì cứu hắn ta, Tần Việt cũng sẽ không chết…” Khúc Nghệ dường như ngại Nghê Thanh chịu chưa đủ kích thích, gã còn nói thêm: “Bây giờ, chỉ cần cô nói một câu, tôi sẽ ném hắn ta xuống vách đá.”

Mặc dù Nghê Thanh không nói gì, nhưng Nghê Duyệt rất hiểu rõ Nghê Thanh đã nhìn thấy nét mặt cô giãn ra. Giống như —— Chị ấy cũng cho là vậy.

“Chị ơi!” Nghê Duyệt xót xa, “Chị, không phải như vậy đâu. Cho dù người dưới tàng cây lúc ấy không phải Tần Lam mà là người xa lạ, với tính tình của anh rể, chắc chắn anh ấy sẽ đi cứu.”

“Nhưng anh ấy sẽ không chút do dự như vậy.” Nghê Thanh khàn giọng đáp lại.

Trong đầu Nghê Thanh lại vang lên lời chỉ trích của Đổng Y Lan —— “Anh ấy bởi vì cứu cô nên mới chết.”

Cứu ai? Tần Lam?

Hay… là chính cô?

“Đã như vậy…” Khúc Nghệ cười một tiếng, sau đó giơ tay đẩy Tần Lam xuống.

Đồng tử của Nghê Thanh bị một màn này kích thích khiến cho co rút lại.

“Có phải chỉ cần hiến tế linh hồn oán hận của mình thì Ác Thần sẽ thỏa mãn nguyện vọng của mình không?” Nhưng cô đột nhiên lại hỏi một câu như vậy.

“Chỉ có đời sau của thành Cổ Lan được Ác Thần che chở mới có cơ hội này.” Khúc Nghệ sửng sốt một chút, “Cô hỏi cái này làm gì?”

“Không làm gì cả.”

Nghê Thanh nhẹ nhàng đặt Tần Việt xuống, sau đó xoay người lại, vuốt ve gò má sạch sẽ của Nghê Duyệt.

Không biết tại sao, Nghê Duyệt lại cảm thấy Nghê Thanh như đang nói lời tạm biệt với mình…

“Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.” Hiểu tại sao mình lại mơ giấc mơ kì lạ như vậy, rồi lại có nhiều ảo giác về thính giác kỳ quái như thế.

Mà trong lúc Tần Lam bị đẩy xuống vách đá, ý tưởng to gan trong đầu Nghê Thanh đã kết nối tất cả với nhau.

Cô lẩm bẩm: “A Duyệt chết, Tần Lam chết. Nếu những sự thật này không thể thay đổi, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”

“Chị ơi!” Nghê Duyệt hốt hoảng: “Chị nhìn em đi, em không chết, em không có việc gì!”

Nhưng ánh mắt Nghê Thanh nhìn cô ấy giống như nhìn ảo ảnh vậy.

Sau đó, Nghê Duyệt chỉ thấy Nghê Thanh xông về phía Khúc Nghệ.

“Cùng tôi trở về địa ngục đi.” Nghê Thanh cười to, “Đời trước cũng ở đây, tôi với anh đúng là có duyên ở đây!”

Khúc Nghệ bị ôm không phản kháng chút nào, cùng cô rơi xuống vách đá.

Nghê Duyệt tê liệt ngã xuống đất. Trước mắt cô không một bóng người…

Bóng tối của đêm thứ mười hai dần dần rút đi, bình minh của sinh mệnh mới sắp đến. Nhưng tất cả những thứ này, có thật sự là một sự cứu rỗi hay không?

HOÀN CHÍNH VĂN

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.