Mùa Hạ Năm Xưa

Chương 20: 20: Đá Banh






Hoài An nằm trườn trên chiếc bàn gỗ dài đã bạc màu theo năm tháng, chăm chú tô màu lên tờ giấy trắng.

Đôi mày nhỏ của cậu nhíu lại, môi hồng hơi mím, cái trán cao lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Đến khi bàn tay nhỏ cầm bút màu dừng lại, cậu mới ngồi thẳng người lên, cầm ly nước gần đấy lên uống.

Hôm nay gió to nên cậu bé không ra bờ sông ngồi như thường ngày, mà ở nhà hoàn thành nốt bức tranh của mình.

Cậu đã mượn ước mơ của bạn mình để vẽ nên nó, vì thế cậu càng phải chăm chút tỉ mỉ hơn.

Hoài An cẩn thận ngắm nghía bức tranh trong tay, rồi nhẹ nhàng để nó vào túi đựng giấy kiểm tra, cất ngay góc bàn học.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân đi vào, Khôi Vĩ kẹp quả bóng ngay eo, giọng nói con nít vang khắp không gian yên tĩnh mà cũ kỹ này: "An ơi, đi chơi đá banh này!"

Cậu vừa nhìn quả bóng đã thấy uể oải trong người.

Thú thật thì Hoài An không phải là người ưa vận động mạnh, nói thẳng thì bản thân cậu không thích thể thao cho lắm, chạy vài bước còn cảm thấy khó khăn, chứ nói gì đến việc chơi đá banh đòi hỏi vận động mạnh cộng thêm sự khéo léo.

Bản thân cậu cũng cảm thấy thể thao chính là khắc tinh của mình, chính vì thế đám trẻ ở xóm trên thường chê cậu ẻo lả, yếu ớt.

"Không đi đâu!" Hoài An trả lời rồi quay đầu lại, tỏ rõ thái độ không muốn chơi thể thao của mình.

Khôi Vĩ quá hiểu tính cách của bạn mình, nó lại gần, cầm tay cậu, bắt đầu nài nỉ: "Thôi nào, không cần chạy đâu, mày đứng canh lưới cho tao đi, bên đội tụi tao đang thiếu một thủ môn."

Nó thấy cậu cứ như con mèo lười nằm úp sấp trên mặt bàn, đến cả ngón tay cũng không thèm động đậy, bèn thủ thỉ: "Dậy nào, mày chỉ cần đứng cho có thôi, xong việc tao cho mày mượn con robot điều khiển từ xa chơi một ngày, chịu không?"

Khôi Vĩ mới được ba mua cho con robot điều khiển từ xa, nghe đâu đây là đồ nước ngoài, trong nước hiếm nơi bán.

Hoài An đã tò mò về con robot đó lâu rồi, nhưng Khôi Vĩ lại quý nó lắm, trưng trong tủ đồ chơi không muốn mang ra, thành thử cậu cũng chỉ biết ngắm đỡ vài lần khi đi qua nhà nó.

Con robot đó quý như vậy mà giờ chỉ vì muốn cậu làm thủ môn mà nó cũng mang ra làm mồi nhử.

"Không được nuốt lời đấy.


Nghéo tay thề đi." Hoài An đứng thẳng dậy, giơ ngón út ra.

Khôi Vĩ cắn răng nghéo lấy tay cậu.

Hai đứa nhỏ bá vai nhau ra sân cỏ gần nhà chơi.

Nói là sân cỏ nhưng thật ra chỉ là một mảnh đất trống không biết chủ là ai.

Trước kia cỏ mọc um tùm, bị đám nhóc choai choai trong xóm để ý, chúng nó hè nhau ra bãi đất nhổ bớt cỏ để có chỗ chơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.