Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 890: Tiêu tan hiềm khích lúc trước 1



— QUẢNG CÁO —

Editor: Duong lieu
“Trước tôi vẫn muốn khôi phục ký ức, nhớ tới chuyện giữa anh và tôi, đối với và tôi mới là một điều tốt nhất, bây giờ, tôi cảm thấy mặc kệ tôi là khôi phục ký ức, chúng ta cũng không thể.” Hạ Thần Hi đen nhánh trong tròng mắt, tất cả đều là kiên định, “Dù cho tôi khôi phục ký ức, tôi cũng biết rất rõ, tôi muốn là cái gì, người tôi yêu là ai, dù cho quá khứ tôi yêu anh chết đi sống lại, tâm tôi cũng thay đổi.”
“Tiêu Tề, tôi đã không là Hạ Thần Hi của anh, anh đem tôi quên đi, lấy tài ba của anh, tướng mạo anh, sẽ tìm được nữ hài tử so với tôi càng xuất sắc, tôi sẽ chân thành chúc phúc anh.”
...
Lời Hạ Thần Hi như vậy, không thể nghi ngờ ở trên mặt anh lại hung hăng đánh một cái tát, đau đớn lan tràn khởi đến, vô pháp thu thập.
Tiêu Tề rũ xuống mặt mày, xẹt qua một mạt ngoan ý.
Lại chậm rãi khôi phục yên lặng.
Meo meo ngao ô một tiếng, đẹp trong tròng mắt tất cả đều là ủy khuất, tựa hồ cảm giác được Hạ Thần Hi không vui, meo cũng cảm thấy không vui, Hạ Thần Hi trấn an vuốt đầu của meo, meo meo càng ủy khuất.


Tiêu Tề nhìn meo meo liếc mắt một cái, lại nhìn Hạ Thần Hi, này nguyên bản đều là của người anh, tiểu sủng vật của anh, bây giờ toàn là của Đường Bạch Dạ.
“Thần Hi...” Tiêu Tề muốn nói cái gì, muốn nói lại thôi, cuối cùng nói, “Từng, tôi vì hỏa vân, anh hi sinh rất nhiều, anh cũng đã làm rất nhiều chuyện tàn nhẫn, anh chỉ nghĩ nói cho em biết, đối với nam nhân mà nói, giá trị con người lợi ích luôn luôn là đệ nhất, đặc biệt chúng ta còn trẻ khí thịnh, tổng muốn đem quyền lực nắm ở trong lòng bàn tay.”
“Khi đó anh, còn chưa ý thức được, em so với anh Hỏa Vân còn quan trọng, nếu là thời gian đảo lưu, để anh lại chọn một lần, anh sẽ không buông tay em ra, cũng không làm người nhà em bị thương, anh thà rằng phản bội cha, cũng sẽ không cướp đi giang sơn Hạ gia.”
“Chỉ tiếc, bây giờ nói cái gì đều chậm, em cũng không tin anh.”
“Thần Hi, chuyện năm đó, anh có ý cũng tốt, anh vô tâm cũng được, anh chỉ nghĩ nói cho em biết, anh yêu em, là thực lòng thật tâm, bây giờ, anh thà rằng lấy toàn bộ hỏa vân đổi em thật tình cười.” Tiêu Tề nói.
Phần tâm ý này, từ từ trầm trọng, anh đã mau điên cuồng.
Hạ Thần Hi trong lòng trầm trọng, có một người thực lòng thật tình yêu mình, có đôi khi cũng không phải là một chuyện tốt, có đôi khi, đây cũng là đưa mình vào thế khó xử, cô liền một chút cũng không hi vọng Tiêu Tề yêu cô.

...
“Anh ngàn vạn không muốn nói như vậy, Tiêu Tề, anh vì hỏa vân đã trả giá tất cả, vậy thì bảo vệ tốt hỏa vân đi, nếu là mất đi hỏa vân, anh lúc trước hi sinh cũng là hoàn toàn không có ý nghĩa.”
Tiêu Tề mỉm cười nhìn cô, “Em thực sự nghĩ như vậy?”
“Tự nhiên!”
Tiêu Tề cười mà không ngữ, Hạ Thần Hi cảm thấy nụ cười của anh ta rất cổ quái, lại nói không nên lời chỗ nào cổ quái.
Hạ Thần Hi trong lòng mát lạnh, chẳng lẽ anh ta biết cái gì?
Không, việc này cô làm được bí ẩn, Tiêu Tề chưa chắc biết, anh ta khả năng cho rằng, cô là vì đào tẩu, mới có thể ra hạ sách này, sẽ không nghĩ khác, đây là vương bài trên tay cô, chính là vì phòng ngừa có một ngày, Tiêu Tề đối phó cô.

“Em lúc nào trở về thành phố S?” Tiêu Tề hỏi.
Hạ Thần Hi nói, “Chờ tôi rửa bỏ tội danh, tôi dĩ nhiên là trở lại, khả năng muốn ở lại một thời gian.”
“Tiêu Tề, tôi vẫn quên hỏi anh một việc, anh lần này đánh vương bài, là Nolan thiếu tá lấy tôi đến uy hiếp anh sao?”
...
Tiêu Tề ngẩn ra, gật gật đầu, “Em thế nào biết được?”
“Bởi vì anh ta đồng dạng lấy thủ đoạn này uy hiếp Đường Bạch Dạ.” Hạ Thần Hi nói.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —