Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 860: Nhi tử là quỷ hút máu 5



— QUẢNG CÁO —

Editor: Duong lieu
“Em thế nào ngốc như thế?” Đường Bạch Dạ nhéo nhéo mũi của cô, trở mình ôm cô nằm xuống, kéo chăn đắp cô miễn cho cô cảm lạnh.
“Em hi vọng sẽ sinh một nữ nhi.” Hạ Thần Hi khát khao nói.
Đường Bạch Dạ nghĩ đến cô chịu khổ, trong lòng trầm trọng, đột nhiên nhớ tới một việc, cười ra tiếng, “Thể chất của em không dễ thụ thai?”
“Thầy thuốc nói như vậy.” Hạ Thần Hi thành thật mà nói.
Đường Bạch Dạ nói, “Cái gì thầy thuốc chó má, em anh làm một lần, em liền ôm một, phần trăm trúng mục tiêu nhất nhất bách, nữ nhân nào có như em xác suất trúng cao?”
Hạ Thần Hi, “...”
Đường Bạch Dạ nói như vậy, trái lại có vài phần đạo lý, bọn họ đích thực là xác suất trúng mục tiêu một trăm, bảy năm trước một lần thì có bảo bối, bảy năm sau lần đầu tiên cũng có đứa nhỏ, Hạ Thần Hi vuốt bụng dưới.
Sẽ không ở đây lại có một đi?


“Kỳ thực, phải nói nam nhân của em quá mạnh mẽ, em như thế không dễ dàng thụ thai anh cũng có thể mang em xác suất trúng một trăm, đâu tìm nam nhân mạnh mẽ như vậy.” Đường Bạch Dạ ác thú vị nói, Hạ Thần Hi rất không nói gì.
Anh phải sắt đi.
Lại nói, loại sự tình này thật sự có tốt đắc ý như vậy sao?
Thực sự là một kẻ lưu manh.
Đường Bạch Dạ đột nhiên xoay người, che ở trên người cô, Hạ Thần Hi mẫn cảm nhận thấy được anh lại khởi đến muốn, vừa mới làm qua, trong cơ thể cô ẩm ướt, tiến vào rất dễ, cũng không khó chịu, Hạ Thần Hi túc nhíu mày, mặt đỏ tới mang tai, “Anh tại sao lại...”
“Anh vẫn muốn, một lần tại sao có thể thỏa mãn anh?” Đường Bạch Dạ cười nói, lại cúi người xuống, hôn hôn cô, “Em nếu nghĩ lại sinh một đứa nhỏ, so với thực tế nhiều van cầu anh, làm hơn, chung quy có cơ hội.”
Lưu manh luôn có mượn cớ đùa giỡn lưu manh.
...

Này một làm, lại một lần nữa tỉnh lại, đã là ngày hôm sau, Đường Bạch Dạ ở chính là khách sạn, nhưng trong khách sạn không có người nào, chỉnh một tầng tất cả đều là Đường môn huynh đệ, meo meo sớm ở cửa chờ anh mở cửa.
Meo đã một ngày chưa gặp được chủ nhân, nhìn thấy Đường Bạch Dạ cũng có điểm công kích tính.
Đường Bạch Dạ ngày hôm qua thì cố ý đem meo meo khóa ở ngoài cửa, một mở cửa, meo sưu một tiếng liền xông vào, phác Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi vừa mới rửa mặt chải đầu xong, ôm meo meo hôn mấy lần, lần này có thể thoát hiểm.
Toàn dựa vào meo meo.
Này tiểu sủng vật là phúc tinh của cô.
“Đường Bạch Dạ, nhanh lên một chút cho em một bộ quần áo.” Hạ Thần Hi nói, ôm meo meo chơi đùa.
Đường Bạch Dạ vuốt cằm, ý vị thâm trường nói, “Như vậy nhìn càng đẹp mắt.”
Cô vóc người cao gầy, mặc áo sơmi trắng đặc biệt coi được.

Hạ Thần Hi buông tay, “Anh nếu không để ý em cứ như vậy ra, em không sao cả.”
Cô nói, ôm meo meo vừa muốn đi ra, Đường Bạch Dạ chân dài duỗi ra, để ở cửa, “Em dám!”
Hạ Thần Hi cười, đẩy anh, “Nhanh đi lấy y phục cho em.”
Đường Bạch Dạ ôm cô, anh muốn một nụ hôn triền miên, lúc này mới đi xuống lấy y phục, không đầy một lát liền lấy một bộ quần áo thể thao màu trắng đi lên, cũng có áo lót hoàn toàn mới, Hạ Thần Hi cầm y phục thay. Quần áo thể thao mang theo mũ, cô đem tóc ghim lên, bộ dáng này, sống thoát thoát chính là một bộ dáng sinh viên, thế nào cũng không tượng mẹ một đứa nhỏ.
Rất thanh xuân tung bay.
Hạ Thần Hi mặc quần áo thể thao rất đẹp mắt, Đường Bạch Dạ quen cô trang điểm làm việc, chợt vừa nhìn cảm thấy rất chói mắt, rất đẹp mắt, anh rất thích, Hạ Thần Hi cười nói, “Ánh mắt không tệ.”
“Đó là, ánh mắt anh nhìn cái gì đều rất tốt.” Đường Bạch Dạ ý vị thâm trường nói, “Đi thôi, em hẳn là đói bụng lắm.”

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —