Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 814: Nolan thiếu tá tính không lộ chút sơ hở 1



— QUẢNG CÁO —

Lý Hoan Tình nhíu mày, “Được, tôi sẽ nghĩ biện pháp.”
Các cô đang nói chuyện, kèn đồng lớn truyền thanh âm đến, có người muốn gặp Hạ Thần Hi, ở lưới sắt bên kia, Hạ Thần Hi ngẩn ra, ai biết cô bị giam ở đây? Cô bị giam ở đây, cơ hồ là một bí mật.
Hạ Thần Hi đi qua đất trống, Lý Hoan Tình cũng đi ở sau lưng cô cách một thước xa, mặc kệ rời xa Hạ Thần Hi, nếu là cách xa Hạ Thần Hi, cô sẽ bị ăn tươi nuốt sống. Trại giam có nhìn địa phương, chính là cách một lưới sắt, ở giữa là một trường thông đạo.
Cảnh ngục ở bên ngoài nhiều lần đi lại, tuy không có người giám thị, muốn đi cũng là có chạy đằng trời.
Hạ Thần Hi không ngờ, người đến gặp là Hạ Thanh cùng Cố Thất Thất.
Hạ Thanh mặc quân trang lục sắc, bên hông là một dây lưng quân dụng, mang vũ trang. Hai người tóc thẳng đều cột lên cao vô cùng nhanh nhẹn, thoạt nhìn cũng rất tươi mát, ngay thẳng.
Dưới ánh mặt trời, trên người Hạ Thanh một luồng khí đường hoàng, đập vào mặt, Hạ Thần Hi nghĩ đến chính mình mười lăm mười sáu tuổi, cô xem ảnh chụp cũng biết, khi đó cô cũng là đường hoàng như thế, cuồng ngạo, tất cả đều không để vào mắt.


Cô không có việc gì... Hạ Thần Hi tâm cũng thả lỏng.
Cô đến nước A chính là vì Hạ Thanh, cô không có việc gì, Hạ Thần Hi cảm thấy vui mừng, ít nhất, cô đến nước A là chính xác, biết được Hạ Thanh bình an, cô chỉ còn duy nhất một người em gái đang đứng ở trước mặt cô, cô đã không còn oán hận.
“Chị, chị như thế nào lại ở đây?” Hạ Thanh nắm lấy lưới sắt, lo lắng hỏi lưới sắt cao năm thước, ngăn cách hai chị em.
Hạ Thần Hi mỉm cười nói, “Tình cờ mà thôi, Thanh, làm sao em biết chị ở đây?”
Hạ Thần Hi không muốn làm cho Hạ Thanh lo lắng, tự trách, tự nhiên không thể nói là vì Hạ Thanh mà đến, bằng không, Hạ Thanh trong lòng lại tự trách, điều này cũng không cần thiết.
“Em xem danh sách tù phạm Trại giam Ha Mã, chị dùng hộ chiếu giả qua đây, vì sao lại đăng ký tên thật?” Hạ Thanh nói, cô điều tra thông tin nhập cảnh, căn bản cũng không có thông tin Hạ Thần Hi nhập cảnh.

Rất hiển nhiên, cô là nhập cảnh phi pháp, dùng hộ chiếu giả, nhưng vì cái gì lại đăng ký tên thật.
“Nhất thời quên mất.”
Hạ Thanh nhíu mày, nhìn Lý Hoan Tình phía sau Hạ Thần Hi, mi tâm nhíu càng chặt hơn, Lý Hoan Tình hướng cô mỉm cười, gật đầu hỏi thăm, Hạ Thanh hừ lạnh, không muốn cùng Lý Hoan Tình chào hỏi.
Trời Trung Đông nắng nóng, lưng Hạ Thanh ra một tầng mồ hôi, trán cũng ra một tầng hơi mỏng mồ hôi, trong lòng tràn đầy sốt ruột.
“Chị, không ai có thể sống rời khỏi trại giam này, chị biết không? Ở đây giam giữ, tất cả đều là người tội ác tày trời, phạm nhân hung ác nhất trên đời, đều giam giữ ở đây.” Hạ Thanh trầm giọng nói, giọng điệu lo lắng.
“Chị biết” Hạ Thần Hi nhàn nhạt nói, tuyệt không quan tâm, cô có năng lực tự bảo vệ mình khi ở trong tù.

“Chị, vì sao chị lại bị vào tù vì tội danh buôn lậu thuốc phiện, nước A buôn lậu thuốc phiện là tử tội, chị lại không hút ma túy, sao lại bị bắt vì tội buôn lậu thuốc phiện ở sân bay, chị từ Pháp qua đây, có phải Tiêu Tề hãm hại chị hay không?”
Hạ Thần Hi lắc đầu, “Cũng không phải, chuyện xảy ra là ai hãm hại chị cũng không quan trọng.”
"Sao lại không quan trọng, thủ đô nước A đã là một thành phố trống không, trừ nhân viên chính phủ cùng đặc công vũ trang, quân lục chiến, mọi người cơ hồ đều rút lui khỏi thành phố, dân chúng bình thường còn lại không được một vạn người.
Sau này nếu phát sinh chuyện gì, ai cũng không biết, chị ở trong tù, em rất không yên lòng, chị, chị yên tâm, em sẽ nghĩ biện pháp giúp chị chuyển trại, chỉ cần chuyển đi trung tâm bệnh viện, em liền có biện pháp cứu chị ra ngoài."

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —