Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 806: Nước A phong vân thay nhau nổi lên 7



— QUẢNG CÁO —

Editor: Hạ Trần
Hạ Thần Hi không cho anh ta bất kỳ phản ứng nào, lủi đi lên, nắm đầu của anh ta, một khắc, bẻ gãy đầu của anh ta.
Ở đây, giết người không có tội, bởi vì họ vốn chính là tử tù.
Hạ Thần Hi phong khinh vân đạm đứng dậy, mí mắt một chọn, vốn các tử tù trong ngục giam đang nhiệt huyết sôi trào, bây giờ một mảnh tĩnh mịch, ngay cả ngân châm chạm đất cũng có thể phát ra tiếng, Hạ Thần Hi trở lại góc, một chút cũng không bị ảnh hưởng.
Nhất chiêu toi mạng, đây là sát thủ.
Mới vào ngày đầu tiên liền lộ ra là một tay như thế, sợ rằng trong vòng ba ngày, không có người chủ động tới chọc cô, trừ phi kéo bè kéo lũ đánh nhau, Hạ Thần Hi mặc dù không biết sức lực của mình, nhưng cô nghĩ, cho dù là kéo bè kéo lũ đánh nhau, người ở đây chưa chắc sẽ là đối thủ của cô.
Lý Hoan Tình mỉm cười, “Đa tạ cô.”
“Không cần!” Hạ Thần Hi nhàn nhạt nói, tịnh không tiếp nhận cảm tạ của cô ta.
Cô cứu Lý Hoan Tình, một là mình nhìn không được, lương tâm không đành lòng, hai là vì mình, ba là vì bảo bối.


Người trong vòng tròn ngục giam tan đi, tốp năm tốp ba cùng một chỗ, chỉ trỏ, tất cả thảo luận các cô gái mới tới, dường như đang thảo luận nên thế nào hạ các cô, Hạ Thần Hi cũng không sợ hãi, Lý Hoan Tình cũng rất thản nhiên.
“Thần Hi, chúng ta sẽ rời đi ở đây.” Lý Hoan Tình nói.
Bên cạnh một người cười lạnh, “Rời đi? Duy người có thể rời khỏi nơi ngục giam này, chỉ có người chết.”
Đó là một danh cô gái người da trắng, khẩu âm nước Mỹ, Hạ Thần Hi đã quan sát qua hoàn cảnh, đích thực là chỉ có người chết mới có thể rời khỏi, chỗ ngục giam này phòng thủ quá nghiêm mật, thực sự ngay một con ruồi cũng không thể vượt qua lưới sắt.
Lý Hoan Tình đạm đạm nhất tiếu, “Chưa chắc.”
“Có người sẽ tới cứu chúng ta?” Hạ Thần Hi nhìn cô ta chắc chắc như thế, nhịn không được hỏi.
Lý Hoan Tình lắc lắc đầu, Hạ Thần Hi cười lạnh, đã không phải có người sẽ đến cứu bọn họ, cô ta vì sao chắc chắc như vậy, rời khỏi một tòa ngục giam tử tù, nói dễ vậy sao, căn bản không có khả năng...
“Ở đây mỗi tháng cũng có người bày ra vượt ngục, kết quả, không qua được lưới sắt liền bị bắn ra tổ ong vò vẽ, không ai thành công, dù cho thành công thoát khỏi ngục giam, các người cũng không có biện pháp đi, hết hy vọng đi.” Cô gái người da trắng nói.

Lý Hoan Tình nhìn về phía cô ta, cười nói, “Ta kêu An, cô tên gì?”
“Sophie.”
“Sophie, cô tới ngục giam đã bao lâu?”
Sophie ngửa đầu nhìn trời không, “Tám tháng mười lăm ngày.”
Hạ Thần Hi nhìn Sophie, cô ta đầy bụi đất, trên người có không ít vết thương, có một đầu tóc màu kim, bởi vì rất bẩn, thoạt nhìn rất nhếch nhác, con ngươi màu lam có rất nhiều tơ máu hồng, hình như bộ dáng đã rất lâu không ngủ.
Nữ tử ở trong ngục giam này, nào dám đi ngủ.
Hạ Thần Hi biết, cô ta là cố ý qua đây, tìm kiếm đồng minh.
Lý Hoan Tình cũng biết, chỉ là không nói ra, trái lại hướng cô ta hỏi thăm tình huống ngục giam.

Theo Sophie nói, ngục giam có một người thống trị, cũng là một người da đen, gọi là Bill. Trước đây anh ta là bộ đội đặc chủng lục quân Mỹ, phái đi thi hành nhiệm vụ ám sát, kết quả thất bại, anh ta bị chính phủ hãm hại, luân lạc tới ngục giam ha mã.
Anh ta có nhiều thủ hạ ủng hộ anh ta, nắm trong tay tất cả tồn lương trong ngục giam, tạp hóa, buôn bán, có thể nói là người thống trị ngục giam, ai cũng phải nghe anh ta, cô không nghe anh ta, cô có thể tìm anh ta quyết đấu.
Chỉ cần ai đáp ứng anh ta, mọi người liền nghe lời người đó.
Bọn họ sở dĩ không dám chọc Bill là bởi vì, Bill có kinh nghiệm tác chiến rất phong phú, mỗi một người đi khiêu chiến đều có đi không có về.
Một gã khác cũng là nhân vật rất lợi hại, là một người Mexico, gọi Mage, huynh đệ của anh ta rất uy lợi. Hai người sánh vai, cũng là người độc bá nhất phương trong ngục giam, hai nhóm người mỗi ngày cũng có chém giết, mỗi một người tiến vào đều sẽ chọn trận doanh.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —