Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 781: Video chân tướng ngoài ý muốn 3



— QUẢNG CÁO —

Thương tổn lớn như vậy, anh thế nào tha thứ chính mình.
Giờ khắc này, anh chỉ hận không thể, giết mình.
“Thần Hi...”
Nước mắt theo kẽ tay, tràn đầy ra, nam nhi có lệ không nhẹ đạn (đổ máu không rơi lệ), chỉ là chưa tới chỗ thương tâm, anh kiếp này, số lần rơi lệ, có thể đếm được trên đầu ngón tay, tám năm trước, Đường môn mất đi nửa giang sơn, anh không khóc.
Lâm Tình chết, anh không khóc.
Bây giờ, nước mắt anh lại không bị khống chế, theo trong mắt cứ thế tràn ra, hận không thể, vì Thần Hi cùng đứa nhỏ, khóc ra tất cả bi thương. Thần Hi vẫn rất kiên cường, độc lập, chẳng sợ bị tổn thương thật lớn như thế, cô chỉ là hàm lệ, không khóc ra, chưa có tới kể khổ, chưa có tới tỏ ra yếu kém, cũng không có lên án ai.
Tất cả bi thương khổ sở cùng thương tổn, cô một mình nuốt xuống.
Vì sao, không nói cho anh biết?
Không, Thần Hi là muốn nói cho anh biết, chỉ là lúc muốn nói cho anh biết, bộ mặt thật của Lâm Lâm, kết quả, Lâm Lâm cướp trước một bước hướng Thần Hi nổ súng, Thần Hi đánh trả một phát, mới có thể lưỡng bại câu thương, anh cái gì cũng không biết, anh lúc đó lại làm cái gì?


Thần Hi, nên hận anh nhiều.
Thần Hi, xin lỗi, xin lỗi...
Ngàn vạn lần xin lỗi, chống không lại đối vết thươnạ bị hại của cô.
Nhận thức giữa Hạ Thần Hi cùng anh tới từng chút từng chút, xông lên đầu, chưa bao giờ có hiểu lầm, từng có thương tổn, vẫn luôn thông minh sắc sảo, chẳng sợ sẽ không nói rõ tâm tư của mình, Hạ Thần Hi cũng có thể hiểu.
Chẳng sợ Hạ Thần Hi không nói cái gì, anh cũng hiểu.
Kết quả, anh lại đem cô đặt chỗ nào?
Anh lại thế nào xem nhẹ cô, làm thương tổn cô.
Cô ôm đứa nhỏ, cứ như vậy bị người rõ ràng dằn vặt, không giữ được con của bọn họ, còn nói ra lời cô vứt bỏ đứa nhỏ như vậy, Thần Hi, em hận anh, cho nên em cũng nhớ anh hận em, phải không?

Hạ bảo bối sắc mặt âm trầm, sát khí văng khắp nơi, nắm tay nho nhỏ, đấm ở trên bàn trà nhỏ, “Tôi muốn giết cô ta, thiên đao vạn quả.”
Bé nhất định phải cho cô ta thiên đao vạn quả, điều này không đủ để lắng xuống phẫn nộ trong lòng bé, lắng lại nàng đối mammy thương tổn, Lâm Lâm, cô quá xấu xa, chỉ muốn giết cô ta, mẹ bé, vẫn là sống tốt như vậy, vậy mà bởi vì cô ta, bị thương tổn lớn như vậy.
Có khổ không thể nói.
Lục Trăn cũng cảm thấy hình ảnh này quá huyết tinh, cũng không thể nói cái gì, Đường Bạch Dạ chợt đứng lên, động tác nhanh đột ngột, khẽ động vết thương, anh cũng không quan tâm, ôm vết thương, vội vã đi ra ngoài.
Hạ bảo bối vội vã đuổi theo, Lục Trăn là bảo vệ cha con bọn họ, đương nhiên cũng theo cùng đi.
Lục Trăn thầm nghĩ, đặc công Đông Âu xưa nay nổi danh là tàn nhẫn lãnh khốc, vương bài cùng hỏa vân bồi dưỡng ra đặc công sát thủ, bình thường là có nhiệm vụ, một phát bắn chết, bọn họ không phải thiện nam tín nữ, nhưng nhận được nhiệm vụ, sẽ không để cho một người chết đi quá thống khổ. Vẫn là thống thống khoái khoái tiễn anh ta lên đường.
Rất ít thấy dằn vặt như vậy, trên cơ bản không có.
Quả thực có thể nói phát rồ.

Cùng là nữ nhân, tội gì khó xử nữ nhân, mà đây lại là một nữ nhân đang mang thai, anh nhớ tới một việc trước đây, là anh cùng Mục Vân Sinh tận mắt thấy, Âu Mỹ có một đoàn người sát thủ nhận được mệnh lệnh chính phủ đi ám sát một đặc công làm phản.
Lúc đó hai cô gái đem nữ đặc công làm phản này vây ở bên trong quán rượu, nếu như công kích mạnh mẽ, nữ đặc công nhất định bỏ mạng, nhưng mà, các cô không có mạnh tay công kích, bởi vì nữ đặc công nói, cô muốn kim bàn rửa tay.
Bởi vì cô mang thai, cô muốn làm bạn cùng đứa nhỏ lớn lên.
Làm loại chuyện này của các cô, nữ hài tử là rất ít ỏi, có được đứa nhỏ càng hiếm thấy, các cô khi còn nhỏ liền bắt đầu huấn luyện, mười hai mười ba tuổi liền bắt đầu ra sống vào chết, rất nhiều người không có cách nào sống đến 20 tuổi.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —