Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 761: Ba thiên kim nhà Hạ gia 6



— QUẢNG CÁO —

Editor: Nhock’
Trong gian phòng đó, có quá nhiều hồi ức, có bi thương, cũng có vui vẻ, Tiêu Tề kỳ thực cũng không phảirất thích chỗnày, bởi vì nơi này, chứa đựng quá nhiều kí ức đau khổ đã qua, anh ta cũng không hi vọng Thần Hi sẽ nhớ lại quá khứ trước kia.
Nếu như quên mất, sẽ tốt hơn nhiều?
Ngôi nhà nằm trong thị trấnnhỏ này cũng thuộc khu vực quản lý của tập đoàn hỏa vân, nơi đây cũng được xem như là một trụ sở của tập đoàn Hỏa Vân, toàn bộ thị trấn nhỏ không có một ngoại nhân, tất cả đều là người trong tập đoàn, người lãnh đạo, đặc công, sát thủ, tùy tiện đụng phải một tiểu cô nương cũng không thể xem thường được.
Ở nơi này có xe lửa và sân ga và đây cũng là phương tiện bọn họ thường dùng nhất để đi lại.
Trấn nhỏ có mấy trăm người, chiếm diện tích cũng rất lớn, chớ nhìn bề ngoài màxem thường thị trấn nhỏ này, cho dù là một con ruồi bay vàobọn họ cũng có thể biết được, Hạ Thần Hi có thể thuận lợi về đến nhà, đó là bởi vì hệ thống máy vi tính của tập đoàn Hỏa Vân có thể tự động phân biệt được gương mặt của Hạ Thần Hi.
Thần Hi là một phần tử thuộc về thị trấn nhỏ này.
Phương Đông đang ở trong vườn hoa cây ngô đồng trong thị trấn xem báo vừa được người đưa báo mang đến, bên cạnh là một ly cà phê, bộ bát đũa dùng để ăn, anh ta vừa mới dùng qua bữa sáng, hiện tại đang uống cà phê và xem báo, Âu Dương thương thế đã tốt hơn rất nhiều nên đến tìm anh ta.
Bị trọng thương, người gầy đi một vòng, thoạt nhìn không có tinh thần gì cả.


Phương Đông đầu cũng không ngẩn lên, chí nhàn nhạt nói: Thương thế của cậu còn chưa có tốt, hẳn là nên nghỉ ngơi nhiều một chút.”
“Tôi có chuyện cần nói với cậu.” Âu Dương nói, sắc mặt ra vẻ rất nghiêm túc.
Phương Đông mở báo ra, chính là tin tức tài chính mới nhất của cao ốc Đường thị, gần đây phong ba trong giới thương nghiệp của thành phố S thi nhau nổi lên, tập đoàn Lâm thị cùng Vân thị bất hòa, Đường thị trước giờ vẫn đứng vững nhưng lần này lại đứng trước nguy cơ phá sản, thương chiến kịch liệt diễn ra.
Còn có một đại sự nữa.
Trong lần tiến hành bỏ phiếu thị trưởng của phố S, Vân Dật đã trúng cử.
Bắt đấu từ bây giờ Đường môn đã chính thức lấn chân đến chính giới, sau này thế lực của Đường môn, sẽ tiến thêm một bước dài, vì mọi uy quyền của thành phố đều nằm trong tay Vân Dật, chỉ sợ bọn họ sẽ hành động ngày càng táo bạo hơn nữa.
Đường Bạch Dạ xém chút nữa mất mạng, đã tạo cho Đường thị một kích trí mạng, may mắn, công ty có uy tín và thời gian thành lập đã lâu nên đã chịu đựngđược và vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất này.
“Nói đi.” Phương Đông cầm lên cái ly, uống một ngụm cà phê, mắt vẫn như cũ nhìn thẳng vào tờ báo trong tay, không có ngẩng đầu lên.

“Phương Đông, tôi nhìn thấy Hạ Thanh.” Âu Dương trầm giọng nói, “Mặc dù đã bảy tám năm không gặp, bề ngoài của Hạ Thanh khi lớn đã thay đổi rất nhiều, nhưng tôi vẫn có thể khẳng định rằng Thần Hivà Hạ Thanh nhất định đã gặp nhau và là Hạ Thanh đã cứu Thần Hi.”
Phương Đông nhàn nhã buông tờ báo xuống, nhàn nhạt nói, “Chỉ là việc này?”
“Tôi âm thầm tra xét một chút thân phận của Hạ Thanh, bây giờ Hạ Thanh là người của tổ chức chống khủng bố, hơn nữa chuyên môn tiêu diệt đặc công của tập đoàn Hỏa Vân cùng tổ chức Vương Bài. Thân thủ Hạ Thanh bây giờ cùng Thần Hi của lúc trước so sánh, chỉ có hơn chứ không kém.” Âu Dương rất lo lắng nói.
Năm đó tất cả những việc làm dồn ép, áp bức của bọn họ đối với Hạ gia, tuy Hạ Thanh nhỏ tuổi nhất trong nhà nhưng lại là người rõ ràng nhất cảm giác khi bị dồn vào con đường chết mà không còn lối thoát. Nên đã đem lạikích thích rất lớn đối với cô ấy, kiếp này nếu muốn làm cho Hạ Thanh buông tha việc báo thù, sợ rằng không có khả năng. Hạ Thanh hôm nay là người của tổ chức chống khủng bố, trước đây lại biết nhiều chuyện của chúng tatừng làmnhư thế vậy chúng ta nên tính sao bây giờ.?
Sợ rằng, hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng nổi.
Năm đó lúc Hạ Thanh rời đi, mặc dù chỉ có mười hai tuổi, nhưng một đứa bé từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh của hắc đạo thì lại khác nhau rất xa với những đứa bé khác, mười hai tuổi đã thấy qua người chết mãi màquen mắt cùng đứa nhỏ mười hai tuổi bình thường cũng không phải là cùng cấp bậc với nhau, Hạ Thanh mười ba tuổi liền đã bắt đầu kiếp sống sát thủ.
Hạ Thanh đúng là một hạt giống dành cho hắc đạo tốt nhất mà trời cao đã tạo ra.
Có Hạ Thanh, bọn họ thực sự không cách nào có thể an tâm được.

“Đây không phải là bí mật gì, tôi đã sớm biết.” Phương Đông nhàn nhạt nói, giọng điệu rất tĩnh lặng và nhẹ nhàng, “Hạ Thanh là người của tổ chức chống khủng bố, đối với chúng ta cũng không có ảnh hưởng gì lớn, cậu không cần buồn lo vô cớ như thế nữa.”
“Cậu xác định?”
“Rất xác định.” Phương Đông nói, con gái Hạ gia, muốn làm một việc, nếu không nắm chắc được thành công thì sẽ không làm, bây giờ chỉ còn lại hai người là Thần Hi cùng Hạ Thanh, trong đó có một người thì đã hoàn lương, hoàn toàn thoát khỏi hắc đạo đã nhiều năm rồi.
Một người thì dấn thân vào sự nghiệp chống khủng bố, chuyên cùng phần tử khủng bố đối nghịch.
Vì vậy thế sự khó liệu không ai có thể biết trước được sắp tới sẽ như thế nào cả.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —