Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2355: Mười năm chờ đợi 103



— QUẢNG CÁO —

Cố Thất Thất, “Anh muốn đi đâu thì đi, không cần cùng tôi giải thích.”
“Anh tới tìm em, không phải nghĩ cãi nhau.” Long Tứ trầm mặt nói, có trời biết khi nhìn thấy cô cùng Michael ăn cơm cùng nhau, vừa nói vừa cười, anh liền tức giận, lúc này Cố Thất Thất với anh lạnh nhạt như vậy, Long Tứ càng bất mãn.
“Vừa vặn, tôi ngay cả nói chuyện cùng anh cũng không muốn.”
Long Tứ hít sâu, đột nhiên nhịn không được, giận tím mặt, “Anh đã giải thích, em rốt cuộc còn muốn thế nào?”
“Đây coi là giải thích cái chó má gì?” Cố Thất Thất cũng nổi giận, “Tôi cũng không phải ở cách xa vạn dặm bên ngoài, anh là mắt mù không thấy được tôi hay là căn bản không muốn nói chuyện với tôi, một chút không được hai tiếng đồng hồ liền lăn đi Somalia, anh cho là tôi phải nghĩ như thế nào? Anh biết rõ tôi sẽ nghĩ như thế nào, anh đi hai bước phí một ngụm nước bọt nói với tôi một tiếng anh có việc cần làm qua mấy ngày trở về anh sẽ chết sao? Căn bản là anh đang trốn tránh? Đi, đừng nói nữa, tôi và anh không có gì để nói, cút cho tôi!”
Long Tứ cắn răng, “Vậy còn em? Chẳng lẽ em không phải trốn tránh sao? Em trước mặt anh liền đóng cửa lại, ẩn núp, em.”
“Tôi trốn tránh?” Cố Thất Thất cười lạnh, “Anh bày một bộ mặt hối hận ngồi trước mặt tôi, anh còn muốn tôi cho anh cái biểu tình gì? Còn muốn tôi cười lấy lòng anh? Anh suy nghĩ nhiều đi.”


“Tôi không hối hận!” Long Tứ trầm giọng nói, đôi mắt băng lãnh chăm chú khóa ở trên mặt Cố Thất Thất, “Trời biết tôi nhiều thỏa mãn, đây là mong muốn tôi tâm tâm niệm niệm rất nhiều năm, tôi vì sao lại hối hận?”
Ban đêm anh liền thanh tỉnh, cũng khôi phục ký ức.
Nếu là hối hận, anh sớm đã đi, hà tất lại quấn quít lấy cô, lại muốn cô hai hồi, nếu không phải lý trí nói cho anh biết, nên dừng lại, đừng thô bạo với cô như vậy, anh căn bản là không muốn làm cho cô nghỉ ngơi.
Hai người đều trầm mặc xuống, rõ ràng là hiểu rõ, đây đó hiểu biết người, rõ ràng là hai người yêu nhau sâu vô cùng, đến cuối cùng lại phát hiện, bọn họ nói chuyện bình thường cũng có vấn đề.
Cố Thất Thất nghiêng thân thể, khổ cười nói, “Anh còn có cái gì muốn nói, nếu như không có tôi muốn nghỉ ngơi.”
Quá mệt mỏi.

Long Tứ đứng lên, “Vậy cô nghỉ ngơi trước đi, chúng ta ngày mai nói.”
Cố Thất Thất trong lòng cứng lại, cô cũng phân biệt rõ, rốt cuộc là tức giận nói, hay là thật muốn cho anh đi, nhưng nghe anh nói muốn đi, trong lòng cô khó chịu muốn chết, bọn họ vì sao nói chuyện thật dễ cũng không thể?
Anh đi tới cửa, đã chuyển động bắt tay, đột nhiên lại lộn trở lại, một phen chế trụ cánh tay Cố Thất Thất hướng trong lòng, cúi đầu hôn môi của cô, cuồng dã, bá đạo còn thêm một chút tức giận, như muốn đem cô nuốt xuống. Anh chăm chú ôm hông của cô, mặt khác một tay đè nặng gáy của cô, không cho cô thoát đi, mút ngọt ngào thuộc về anh, trong lòng bốc lên đem cô hung hăng bạo lực. Nhưng mà, lại không tiếc, đây là khát vọng của anh nhiều năm, cầu mà không được nữ nhân, anh yêu nhiều năm như vậy, như si như cuồng nữ nhân.
Cô rốt cuộc có yêu anh hay không?
Anh không phải con giun trong lòng cô, không dám đi suy đoán tâm tư của cô, nếu là đoán sai, cô chẳng qua là đang thương hại anh mất trí nhớ, chẳng qua là đồng tình anh, nguyện ý cùng anh lên giường chẳng qua là vì an ủi anh.
Anh làm sao mà chịu nổi?

Cố Thất Thất đẩy cánh tay anh, thiếu chút nữa gãy xương của anh, lúc nàyLong Tứ thả cô, “Nói cho tôi biết, em yêu tôi sao?”
Trên tay cô mất lực, sau khi Long Tứ hỏi ra những lời này, tim đập rộn lên, cảm giác mình có bệnh tim, bệnh còn không nhẹ, nhưng bác sĩ của anh liền ở trước mặt anh, thủy chung không muốn vì anh trị liệu.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —