Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2320: Mười năm chờ đợi 68



— QUẢNG CÁO —

Lúc Long Tứ hoàn thành loại giao dịch này, ngoài mặt vẫn cùng người của tổ chức “Hồng” không có xé rách mặt, ngưng hẳn hợp ước tối hôm đó, Vương Bài sẽ tới một lực lượng nhỏ, tổng cộng là 50 người, vây khốn người của tổ chức ‘Hồng’, muốn đem bọn họ tiêu diệt ở trong ngọn núi kia, anh là đặc biệt chú trọng 2 người anh em, năm đó Vương Bài bồi dưỡng lên nhân tài cũng không phải là rất nhiều, chết ba người, là một lỗi lớn chiến lược chỉ huy.
Long Tứ vì báo thù, cũng không có ý định khách khí, chỉ nghĩ đem bọn họ toàn bộ đều giết chết, làm cho tổ chức “Hồng” triệt để biến mất, đối với anh em kia, anh trai chết, em trai Y Tư chạy, còn có mấy người may mắn còn sống, vì vậy liền kết mối thù sâu nặng.
Y Tư vì báo thù, tuyển dụng binh sĩ, một lần nữa thành lập tổ chức “Hồng”, để trả thù, anh ta giấu tài, trong nhiều năm cũng cho tới bây giờ không đi tìm Vương Bài gây phiền phức, cũng không đi tìm Long Tứ gây rắc rối, anh ta lập tức giống như trưởng thành đứng lên, lập thế muốn ẩn nấp một kích tức trung.
Anh ta thành công.
Lần phục kích Long Tứ này, từ Columbia đến Somalia, người đàn ông này đúng là báo thù năm đó, thiếu chút nữa giết Long Tứ, mặc dù lần này tổ chức bọn họ cũng tổn thất không ít, nhưng dù sao cũng báo thù.
Sau đó ẩn núp, tiếp tục cuộc sống của mình.
Hạ Thanh bĩu môi, đây chính là một bởi vì nữ nhân gây ân oán.
Cố Thất Thất cũng ở một bên nghe, ngược lại là không có cảm giác nhiều lắm, chỉ là muốn Long Tứ nhanh lên một chút tốt, đừng nữa sống chết không biết nằm ở trên giường phẫu thuật, ân ân oán oán đi qua đều sẽ kết thúc.


Chỉ cần anh ta có thể còn sống.
Phẫu thuật, tiến hành một đêm.
Trong khoảng thời gian này, đối với bất kỳ người nào mà nói, đều là dài dằng dặc.
Đối với Cố Thất Thất mà nói, càng dài dằng dặc, dường như cô bị người đẩy vào vực sâu.
Cho đến lúc bác sĩ nói, phẫu thuật kết thúc, bệnh nhân còn chưa có thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, chính đang quan sát, cô mới thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, bị đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng dù sao anh ta chưa chết ở trên bàn mổ.
Đạn cũng lấy ra toàn bộ.
Chỉ cần anh ta vượt qua giai đoạn nguy hiểm, anh ta liền sẽ từ từ mà tốt.

Thân thể anh ta căn bản vô cùng tốt, nhất định có thể vượt qua.
Cố Thất Thất đối diện trong phòng bệnh ngủ chờ anh, Hạ Thanh nói, “Cô ngồi nhìn anh ta cũng sẽ không tỉnh, không như ngủ một giấc đi, cô cả đêm không ngủ.”
“Tôi không sao, tôi đang chờ anh ta, tôi ngủ không được.” Cố Thất Thất nói, Hạ Thanh vừa sờ tay của cô, tất cả đều là lạnh ngắt, lạnh lẽo, không có một chút nhiệt độ, Cố Thất Thất hiển nhiên cũng không yên tâm.
“Chưa chết ở trên bàn mổ, xem như là thành công phân nửa, cậu đừng lo lắng.” Hạ Thanh nói.
“Thanh Thanh, tôi luôn có một loại dự cảm chẳng lành.” Cố Thất Thất nhìn Hạ Thanh, trong mắt có một tầng hơi mỏng hơi nước, có vẻ ánh mắt của cô vừa đen lại vừa sáng, “Tôi sợ hãi.”
“Anh ta chắc là không có chuyện gì đâu.” Hạ Thanh nói, thập phần thành khẩn, không muốn lại để cho bạn tốt của cô lo lắng, “Cô xem thân thể anh ta khỏe mạnh như vậy tại sao có thể có chuyện đây, cô suy nghĩ nhiều, cô không như ngủ một giấc, nói không chừng ngày mai tỉnh dậy, anh ta liền khôi phục, thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm. Cô cũng không phải bác sĩ, cô ngay ngồi nhìn cả đêm, cũng không giúp được anh ta cái gì”
Cố Thất Thất có chút hoảng hốt, bị Hạ Thanh ấn đi ngủ, nửa đêm đột nhiên bị thứ gì giật mình tỉnh giấc, Hạ Thanh liền ngủ ở bên cạnh, thấy cô đột nhiên tỉnh lại, hoảng sợ, “Làm sao vậy?”

“Không có việc gì, tôi ra đi xem.” Cố Thất Thất ra vừa nhìn, Long Tứ không ở phòng chăm sóc đặc biệt lý, lại đi phòng phẫu thuật, Ưng Nhãn nói, bệnh tình chuyển biến xấu, Cố Thất Thất một lòng đều nhắc tới.
Hạ Thanh có chút buồn ngủ, ở một bên nghĩ, đây là tâm tính tự cảm ứng?
Không bao lâu, bác sĩ ra, bỏ khẩu trang, tiếc nuối nói cho bọn họ biết, bệnh nhân đã đình chỉ tim đập, bọn họ cũng tuyên bố tử vong.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —