Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2299: Mười năm chờ đợi 49



— QUẢNG CÁO —

Các cô mang theo đứa nhỏ phơi nắng, uống cà phê, nói chuyện phiếm, buổi trưa sẽ trở lại, muốn cùng mọi người cùng nhau ăn cơm trưa, Lục ca ca vừa thấy được tiểu bảo bối liền đau đầu, Hạ Thanh đem đứa nhỏ cho anh, Lục Trăn gào khóc gọi, “Ôm xa một chút, tôi không biết bé.”
Mọi người, “...”
Tiểu bảo bối nhanh như chớp mắt to nhìn Lục Trăn, đưa tay muốn Lục Trăn ôm, còn đang trong lòng Hạ Thanh nhảy nhót, còn kém không có ở trên mặt nói bốn chữ to ba ba ôm ôm này. Lục Trăn làm bộ nhìn không thấy, tôi không biết anh, tôi không biết anh.
An Tiêu Dao cầm tư liệu từ phía sau trực tiếp đánh anh, Lục ca ca ôm đầu khóc rống, “Không có đứa nhỏ các người là không hiểu tôi đau a.”
Mục Vân Sinh rất bình tĩnh, “Tôi có đứa nhỏ cũng không hiểu.”
Lục ca ca đột nhiên nhào tới, “Cầu xin đổi đứa nhỏ, cầu xin đổi.”
Mục Vân Sinh bình tĩnh mà đem đầu của anh đẩy đi.
Hạ Thanh ôm tiểu bảo bối chậc chậc nói, “Đệ đệ, ba của con ghét bỏ con, con thấy qua ba không đáng tin như thế sao? Buổi tối là con lăn qua lăn lại ba nhiều a, ba không muốn con, thật đáng thương...”
Tiểu Tuyết ôm đứa nhỏ trở về phòng, tự giác pha sữa cho tiểu bảo bối, Lục ca ca ngồi được rất xa, cách tiểu bảo bối khoảng cách xa nhất, không nhìn tiểu bảo bối đưa tay muốn anh ôm biểu tình đáng thương.

QUẢNG CÁO

Tôi không nhìn thấy, tôi cái gì đều không nhìn thấy.
Tiểu bảo bối nổi giận, hai tay vỗ bàn vẫn ở trên đùi Hạ Thanh nhảy nhót, sữa cũng không uống, ê ê a a hướng phía Lục Trăn kêu, Lục Trăn là lợn chết không sợ nước sôi nóng da mặt, chính là không nhìn thấy.
“Tôi thế nào có chút ngứa tay a.” An Tiêu Dao nói, Mục Vân Sinh gật đầu, “Hơi có đồng cảm.”
Lục Trăn khóc mù, này này này, không nên như vậy, tiểu sinh không bế đứa nhỏ thì cũng có người ôm bé không phải sao? Muốn Tiểu bằng hữu từ nhỏ cắt đứt tính cách kiêu căng, không thể muốn cái gì liền cho cái đó a.
Tiểu sinh cự tuyệt ôm bé chẳng qua là không muốn bé hình thành tính cách kiêu căng mà thôi.
Các ngươi từng bước từng bước đều uy hiếp tiểu sinh biểu tình thế nào?
Hạ Thanh đem huyên náo không ngăn được của bảo bối cương quyết đưa cho anh, bình sữa cũng đưa qua tới trong lòng Lục Trăn, tiểu bảo bối sẽ không náo loạn, cười đến cùng tựa như một đóa hoa, Lục Trăn cùng bé mắt to trừng mắt nhỏ, “Chúng ta quen biết sao? Chúng ta rất quen biết sao?”
Tiểu bảo bối bĩu môi phun nước bọt vào mặt của anh.
QUẢNG CÁO

Mọi người, “...”
Mục Vân Sinh đều cười rộ lên, “Báo ứng.”
Lục Trăn bình tĩnh lấy khăn giấy lau nước miếng, hỗn tiểu tử tuyệt bức không là con trai của ta.
“Là ai mỗi ngày nhắc tới con trai, thời gian chưa gặp được con trai mỗi ngày khóc muốn con trai, con trai tới lại mỗi ngày khóc không muốn con trai.” Tiểu Tuyết nói.
“Nếu tôi biết bé làm ầm ĩ như thế, một chút tôi cũng sẽ không nhớ bé, các ngươi biết tôi ban đêm ngủ bao lâu thời gian sao? Lúc ba giờ, không ai chú ý tới tiểu sinh gần đây thần sắc tiều tụy sao?” Lục Trăn oán niệm.
Mọi người có thấy, đứa nhỏ nào không làm ầm ĩ, đương nhiên, ngoại trừ Lý Mộ Thành.
“Tôi có đứa con trai làm ầm ĩ như thế tôi cũng muốn tặng người.” Hạ Thanh nói, nhưng may mắn tôi có lão công vạn năng, Tiêu Dao liền nói tiếp, “Em yên tâm, sinh anh cũng không dám để cho em mang.”
Hạ Thanh, “...”
QUẢNG CÁO

Chậc chậc, em cứ sinh, mặc kệ mang, quá hoàn mỹ, mang đứa nhỏ so với sinh con vất vả hơn.
“Các ngươi quen với cuộc sống người độc thân a.” Tiểu Tuyết nói, “Có đứa nhỏ nhiều náo nhiệt a.”
Mọi người thấy Lục Trăn biểu tình khổ sở dụ dỗ con trai bú sữa, đều lặng yên khen một chút, đích xác rất náo nhiệt, cuối cùng cũng nhìn không được anh ta gần đây đích xác rất vất vả, Tiêu Dao nói, “Nói cho anh biết một tin tức tốt, Nolan đêm nay liền đến New York, có ba ngày nghỉ.”
Lục Trăn đang dụ dỗ con trai, nghe nói ánh mắt sáng ngời.
Oa... Thiên đường tự do là màu xanh a.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —