Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1910: Một đóa vang vang hoa hồng 14



— QUẢNG CÁO —

An Tiêu Dao nói, “Dù cho tôi không bán vũ khí cho bọn họ, bọn họ cũng có thể tìm con đường khác lấy được vũ khí, chuyện này mặc kệ ai làm, kết quả đều như nhau, không cách nào tránh khỏi, lại nói, chúng tôi giống như là một bán hàng. Nói một cách khác, tôi chính là bán thịt bò, tôi bán cho cô, cô nghĩ muốn làm gì, là chuyện của cô, không liên quan tới tôi.”
Hạ Thanh hơi cắn răng, Lục Trăn là cao thủ trên bàn đàm phán, có thể tranh luận tốt, chết cũng có thể nói thành sống, cô có một lần nhận thêm vào nhiệm vụ đã biết tài ăn nói của anh, một đống ngụy biện đem đối thủ tức giận đến thiếu chút nữa phát tác bệnh tim, mà lại lại tìm không ra từ đến phản bác anh.
Cho nên cô đang suy nghĩ, có lẽ là bởi vì Lục Trăn có thể tranh luận tốt, những người khác của vương bài đều không giỏi nói chuyện, cho nên anh mới là người phát ngôn của vương bài, không ngờ An Tiêu Dao cũng như vậy có thể tranh luận tốt, tư duy kín đáo.
Cô biết rất rõ ràng, An Tiêu Dao là sai, biết rất rõ ràng, đây là ngụy biện.
Lại tìm không được lý do để phản bác anh.
Bởi vì anh nói có đạo lý.


Đạo lý này cho dù là ngụy biện, cô lại tìm không ra một lẽ phải đến phản bác anh.
“Như vậy vừa nói, bạn bán chất có hại cũng không tội? Cảnh sát quốc tế liền không nên bắt phần tử buôn lậu thuốc phiện? Nếu như buôn lậu thuốc phiện, buôn súng ống đạn được cũng không có tội, vì sao lại có nhiều người bị giam lại như vậy, vì sao mỗi quốc gia cũng có nhiều cơ quan như vậy, thế nào đi bắt đám người các anh đây?” Hạ Thanh sắc bén hỏi lại, “Sai, anh có thể nói thành đúng, anh nói cái gì cũng được, chỉ là, bởi vì các anh mà nhiều người khác bị chết, sẽ không bởi vì anh nói được dễ nghe, liền có thể sống lại.”
“Tôi cho tới bây giờ chưa từng nói tôi vô tội.” An Tiêu Dao giọng nói thong thả, “Chỉ là cách định nghĩa loại tội danh này như thế nào, mỗi người có một quan điểm, muốn bắt tôi, vậy thì dựa vào bản lĩnh, thực ra cô liều mạng chết sống như vậy muốn bắt chúng tôi, bên trong cấp cao có rất nhiều người đều không hi vọng bắt được chúng tôi.”
“Mỗi lần các cô cách thành công chỉ có một bước, chung quy thất bại trong gang tấc, cô sẽ không nghĩ tới vì sao?”
Hạ Thanh trầm mặt mày, “Anh đây là ý tứ gì?”

“Tự mình nghĩ đi.” An Tiêu Dao bán một cái nút, đột nhiên hỏi, “Mấy giờ rồi?”
“Một giờ.”
“Ngủ đi, ngày mai còn muốn tiếp tục gấp rút lên đường.” Anh xoa tay lạnh như băng của cô, từ từ nhắm mắt lại, Hạ Thanh cũng không nói cái gì nữa, cảm thấy một thời gian không có một giấc ngủ ngon.
Nay lại mệt, nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Hạ Thanh so với An Tiêu Dao dậy sớm hơn, 9 giờ sáng liền tỉnh dậy, vừa tỉnh dậy mới phát hiện mình cả người đều nằm ở trong lòng An Tiêu Dao, củi đốt đã sớm tắt, nước cũng lạnh, trong không khí nhiệt độ rất thấp, không có thoải mái như trời hôm qua vậy.

Thời tiết lạnh, người ngủ là thành thật nhất, tự nhiên hướng nguồn nhiệt dựa vào, như thế tựa vào, cả người đều dựa vào ở trong ngực anh, Hạ Thanh hơi dời đầu đi chỗ khác, An Tiêu Dao cũng tỉnh, hai người yên tĩnh một lúc lâu, Hạ Thanh như không có việc gì đứng dậy, cô đi đến cửa hang nhìn bên ngoài, không khỏi kinh hãi.
“An Tiêu Dao, gió tuyết lại lớn, dự đoán đi không được.”
Gió tuyết so với hôm qua muốn lớn đến nhiều hơn, cuồng phong gào thét, cô một người đi lại đều có chút khó khăn, chớ nói chi là muốn mang theo An Tiêu Dao, An Tiêu Dao cũng nghe đến tiếng gió tuyết gầm gừ, dưới loại tình huống này, hoặc là hai người cùng nhau bị nhốt ở trên núi tuyết, hoặc là Hạ Thanh đi một mình.
“Một mình cô xuống núi đi.” An Tiêu Dao nói, lấy bản lĩnh Hạ Thanh muốn đi cũng không phải một chuyện khó, anh chỉ làm liên lụy Hạ Thanh. Người xã hội đen của Nga cũng không biết sẽ tới hay không lục soát ngọn núi, nếu là đến lục soát ngọn núi, bọn họ bị vây ở chỗ này, một con đường chết.

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —