Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1741: Mười năm sinh tử mờ mịt 13



— QUẢNG CÁO —

“Tôi không thích đi đoán tâm tư của người khác, cho dù là anh, tôi cũng không muốn đi đoán, chỉ là, tôi nghĩ, trong lòng anh đã có tuyển trạch, chúng ta thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, phần tình cảm này vẫn luôn ở. Mặc kệ phát sinh chuyện gì, chúng ta đều là đã có người trọng yếu, tôi... Chúc anh hạnh phúc.” Tiểu Tuyết cắn răng nói ra câu nói sau cùng, chặt đứt điện thoại, không thể lại nghe, cũng không muốn nghe.
Cô sợ chính mình nhịn không được, sẽ nói ra lời nói không nên.
Phá hư cuộc sống yên bình bây giờ Phương Đông, nếu không phải lúc này biết cô còn sống, Phương Đông hẳn là sẽ cùng nữ nhân kia kết hôn, có một đôi đứa nhỏ đẹp, đây là vẫn là nguyện vọng trong lòng Phương Đông.
Cô đột nhiên, trái lại dư thừa.
Điện thoại lại vang lên, Tiểu Tuyết nhìn nhìn, tắt máy, không muốn lại nghe.
Việc này, cùng cô không có quan hệ.
Phương Đông nghe trong điện thoại không ngừng truyền đến máy móc giọng nữ, trong lòng hàng trăm tư vị cũng có, Tuyết nhi vậy mà treo điện thoại của anh, cô nói, chúc anh hạnh phúc? Phương Đông cơ hồ nắm chặt di động, cô có biết, anh cực kỳ rõ ràng cảm nhận được hạnh phúc, là ở New York trong quán rượu, đầu tiên mắt nhìn thấy cô, anh chưa từng có cảm nhận được cái gì là hạnh phúc rõ ràng như vậy, cho dù là năm đó lúc tình yêu cuồng nhiệt, cũng không có.


Lại ở một khắc kia, đụng chạm tới hạnh phúc.
Xúc tu có thể đụng, anh cũng nắm ở trong tay, bây giờ, hạnh phúc của anh, lại nói ở anh hạnh phúc, nhưng lại rời xa anh, này sao có thể lấy!
Đầu tiên mắt là có thể nhận ra cô, chỉ cần cô hiện ra ở bên cạnh anh, anh là có thể cảm nhận được cô, loại cảm giác này, lại không ai có thể cho anh, trừ Tuyết nhi, anh lỡ mất cô mười năm, chỉ trách năm đó anh quá sơ sẩy, không bảo vệ tốt cô, đến nay sẽ không có biện pháp đi ra bóng mờ.
Bây giờ, cô đã trở về.
Anh há có thể buông tay!
Lần này vội vã hồi Pháp, anh cũng không hối hận, trải qua một đêm trường nói, anh biết, Tiểu Tuyết trong lòng vẫn như cũ có anh, anh cũng biết, trong lòng mình là yêu, chỉ là, Trình Mịch với anh có ơn cứu mạng.

Người khác còn đang bệnh viện, Trình Mịch tỉnh một khoảng thời gian, chỉ là não có chút chấn động, chỗ khác trái lại không bị thương, cũng không lo ngại, bằng hữu của cô ở trong điện thoại nói xong quá nghiêm trọng, anh cho rằng Trình Mịch xảy ra tai nạn xe cộ muốn tử vong.
Trở về mới biết, chỉ là bình thường xây sát nhẹ.
Trình Mịch cũng cảm thấy rất xin lỗi, không cùng anh cẩn thận nói rõ ràng, Phương Đông im lặng không nói gì thêm, đó là một con lai, ngũ quan thâm thúy, nhưng rất nhu mỹ, sẽ không làm cho cảm giác phi thường lập thể, phi thường lạnh lùng sắc bén.
Đó là đại mỹ nhân, nằm trong phòng bệnh trắng toát thoạt nhìn động lòng người.
Cô tựa hồ nhận thấy được Phương Đông không vui, lại một lần nữa xin lỗi, “Phương Đông, thực sự thật xin lỗi, anh có phải hay không có chuyện rất trọng yếu muốn bận, em có phải hay không làm lỡ việc của anh, Lysa cũng là lo lắng em nói, nghiêm trọng một ít, em lúc đó ở kiểm tra, không có chú ý cô ấy nói cái gì.”
“Ừ, anh đang định nói với em.” Phương Đông nhàn nhạt nói.

Trình Mịch hiểu biết ý người nói, “Anh nếu có chuyện, anh bận đi đi, em không sao, một mình có thể.”
Phương Đông kéo ghế tựa qua, “Chuyện này anh muốn cùng em nói một chút.”
Trình Mịch mỉm cười, “Anh nói đi.”
“Đầu tiên, anh cho anh tuỳ tiện đáp ứng cùng em mà thử một lần, xin lỗi.” Phương Đông khẽ nói, thái độ thành khẩn, “Anh từng đã nói với em, anh yêu thương sâu sắc một cô gái, cô ấy cùng anh thanh mai trúc mã, cảm tình thậm đốc, cùng cô ấy một chỗ là cả đời này anh vui sướng nhất, thời gian hạnh phúc nhất. Chỉ tiếc, cô ấy đã chết, trái tim của anh cũng đã chết, vì báo thù, anh đem toàn bộ Hỏa Vân thay hình đổi dạng.”

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —