Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1030: Hạnh phúc đơn giản như vậy 1



— QUẢNG CÁO —

Editor: Suri Đặng
Câu lạc bộ này, tất cả các cổng đều mở đến 2 giờ, lúc này không có người chơi bowling.
Hôm nay lễ Giáng Sinh, người đến câu lạc bộ rất ít, bình thường đa số là thời gian nghỉ ngơi cùng lúc tan việc mới có nhiều người.
Lý Hoan Tình chơi bowling rất tốt Hạ Thần Hi cười nói, “Tôi nghĩ cô không thích thể thao, sẽ không biết chơi cái này.”
“Đánh cầu cùng gôn đều là Tần Mục dạy tôi, còn bowling là a Sinh dạy” Lý Hoan Tình vừa nói vừa thảy một quả bowling nhìn rất đẹp.
Hạ Thần Hi biết Tần Mục là ai, mấy ngày nay cũng đã nghe Đường Bạch Dạ nói.
Tần Mục là con một của thư ký thị ủy thành phố S.
Một người tài hoa hơn người, học trường quân đội, vừa ra trường đã làm thiếu tá, bây giờ chưa tới ba mươi tuổi đã làm tới thượng tá, có thể nói là sĩ quan thượng tá trẻ tuổi nhất, giờ đang bị bệnh nên đang ở tĩnh dưỡng trong nhà.
Đường Bạch Dạ giúp đỡ Vân Dật ứng phó với thư ký Tần, dĩ nhiên đối với Tần Mục cũng có điều tra qua, Vân Dật cùng Vân tư lệnh sở dĩ không thể động thư ký Tần là vì có quan hệ với Tần Mục, còn có mặt mũi Lý gia.


Lý Hoan Tình đã đính hôn cùng Tần Mục từ lâu, chỉ hôn từ lúc nhỏ lại là thanh mai trúc mã, cho nên có rất nhiều chuyện Vân tư lệnh không muốn làm cho bà nội của Lý Hoan Tình khó xử.
Hạ Thần Hi cười hỏi, “Tôi nghe Bạch Dạ nói, thư ký Tần và Tần Mục đều tài hoa hơn người, nếu tham gia chính trị thì có thể không thua kém Vân Dật, chỉ tiếc tham gia quân đội.”
“Tần Mục tham gia chính trị nhất định sẽ được Tần gia trợ giúp, anh ấy tâm cao khí ngạo, không muốn dựa vào trợ giúp của gia đình, lại không có muốn theo thương mại, cho nên tham gia quân đội. Bác Tần không có can thiệp vào chuyện của anh ấy, anh ấy có thể có hôm nay tất cả đều là cố gắng của mình.”
Nhắc tới Tần Mục, trên mặt Lý Hoan Tình cũng có nở nụ cười, chỉ là, dưới vẻ tươi cười cũng không giấu đi được sự lo lắng.
Hạ Thần Hi nghĩ thầm, Lý Hoan Tình cũng không phải là người không quả quyết, vì sao ở trên chuyện cảm tình như vậy không rõ ràng như vậy, nếu Mục Vân Sinh biết suy nghĩ trong lòng cô, có thêm tình cảm đối với tình địch, sợ rằng lại gặp phong ba.
Chơi Bowling mệt mỏi, Lý Hoan Tình ngồi ở một bên, cầm khăn mặt lên lau mồ hôi.
Hạ Thần Hi hỏi, “Mục Vân Sinh không có trở về cùng cô sao?”
Lý Hoan Tình lắc đầu, thấy thần sắc càng lờ mờ, Hạ Thần Hi đã nghe bảo bối nói, bọn họ ở thành phố A có một ít mâu thuẫn.

“Lúc đó tôi vốn là muốn cùng một chỗ với anh ấy xử lý tốt chuyện giữa chúng tôi, chỉ là nghe tin bà nội bị bệnh phải nằm viện, lòng tôi nóng như lửa đốt, a Sinh muốn tôi cho anh một đáp án khiến cho tâm tình tôi rối loạn, vội vàng rời khỏi.”
“Ai biết, bà nội giả bệnh, trùng hợp chính là Tần Mục cũng ở cùng bệnh viện, tôi đi thăm bà nội đương nhiên sẽ đi gặp Tần Mục, a Sinh đã cho rằng tôi vội vàng về nước là vì Tần Mục, dưới cơn nóng giận, sẽ lại không để ý đến tôi.”
Cô cười khổ, cùng bi thương cũng có một chút bất đắc dĩ.
Thậm chí có thể nói là phóng túng.
Giống như phóng túng, anh ta tức giận như vậy cũng không phải không có lý do, là vì ghen.
Hạ Thần Hi hiểu loại tâm tình này.
Người mình thích ăn giấm chua bậy, bất đắc dĩ cũng có dung túng, vì mình rất rõ ràng, người mình yêu là ai, quản anh ta ghen thế nào, nhưng tim của mình đúng là trên người anh ta, kỳ thực anh ta không cần lo lắng.
Loại tâm tình này, cô cũng đã từng có.

Cho nên, Đường Bạch Dạ ăn giấm chua, cô cũng dung túng.
Hạ Thần Hi nói, “Có một số việc nói rõ là được.”
“Cô không biết, a Sinh rất cố chấp, sẽ không chịu nghe tôi nói, trước đây chuyện tôi vì Tần Mục, anh ấy đã rất đau lòng, anh ấy hẳn là hận tôi, trong lòng tôi cũng hiểu.”
...

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —