Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại

Chương 24: 24: Chước Nhiên Là Con Gái Thiễu Ngưng




‘’Không có, Nhiêu Nhiêu chưa thích bạn nam nào cả.


Mami đừng nói thế.


Chỉ… chỉ là con thắc mắc thôi, không phải con đã nói rằng đây là câu hỏi hơi ngu rồi sao.’’

‘’Được rồi, công chúa bé nhỏ của mẹ.


Mẹ còn tưởng con để ý con trai nhà ai chứ.


Thế thì tội nghiệp cậu nhóc đó quá.’’

‘’Mẹ.’’ Nhiêu Nhiêu phụng phịu nói lớn.


‘’Không trêu con nữa, không trêu con nữa.


Kết hôn với nhiều người thời xa xưa thì được, tại khi đó kiến thức con người còn hạn hẹp, tầm hiểu biết chưa được mở mang.


Bây giờ, xã hội phát triển rồi, không nên giữ lại cổ tục quỷ quái đó nữa.’’

‘’Vậy là mỗi người chỉ có một bạn đời thôi ạ?’’

‘’Ừm, trong một khoảng thời gian.


Nếu không hợp thì có thể… ly hôn.’’ Nghe mẹ giải thích thêm thì cô bé cũng đã hiểu được phần nào.



Chỉ là, do tuổi còn nhỏ nên ẩn ý sâu lắng bên trong chưa coa có hiểu hết được.


Lấy hộp sữa trái cây cạnh đó lên miệng uống, cô bé thầm nghĩ cái gì đó khá nghiêm túc.


‘’Vậy, chia đôi nhỉ?’’ - Nhiêu Nhiêu thầm nghĩ trong đầu.


Đúng là trẻ con mà, thật có nhiều ý nghĩ kỳ quái làm sao.



‘’Nhiên Nhiên, cậu về rồi.’’

‘’A Tuấn, sao cậu lại ở đây?’’ Vừa xuống xe thì đã thấy cậu bạn thanh mai trúc mã vừa đi du lịch ở nước ngoài về thì Chước Nhiên vô cùng hứng hởi mà chạy tới.


‘’Thì cha tớ tới bàn chuyện với cha cậu.


Vào đi, mình có cái này hay ho lắm.’’ Nói úp nói mở như thế khiến cô bé thích thú vô cùng mà vội chạy theo cậu vào trong, 1 mạch chạy lên phòng trong ít phút, nhưng vẫn không quên chạy lại bảo cha mình một tiếng.


Cậu bạn thanh mai trúc mã của Chước Nhiên là Khang Tuấn con trai duy nhất của Khang tổng, bạn thân của Sở Đãng Nhân, đồng thời thì người này cũng là bạn học cũ của Diệp Thiễu Ngưng năm xưa.


Lần này ra nước ngoài, ngoài mặt là dẫn vợ con đi du lịch, mặt khác là khảo sát tình hình thực tế của Khang thị ở nước ngoài và cuối cùng là giúp bạn thân mình một chuyện, điều tra về cái thai năm xưa của Diệp Thiễu Ngưng.


Khi xưa, lúc ly hôn chẳng phải là anh không biết rằng cô có mang thai, chỉ là do biểu hiện nhẹ mà chủ quan cho qua, sau này vì không yên tâm nên cử người đi theo dõi thì mới biết cô đã mang thai.


Thiễu Ngưng và Phụng Kiêu Duẫn vốn cẩn thận, lại có sự hậu thuẫn của hai nhà Diệp và Lục thì càng kín tiếng hơn.


Chỉ biết tình hình sức khỏe và một số việc vặt khác, nhưng lại không biết rằng cô mang thai bao nhiêu, là nam hay nữ.


Mãi cho tới trước ngày cô sinh con, anh mới nghĩ ra một ý tưởng táo bạo nhưng vẫn cả gan thử làm dù biết xác suất thành công là không cao.


Anh muốn nhờ đứa con này để làm lành với cô, vì vốn vụ việc đó anh là người bị hại chứ không phải là cố tình lừa dối hay phản bội cô.


Hơn 4 giờ sáng, cô bắt đầu chuyển dạ, lập tức được đưa vào phòng sinh, trong khoảng thời gian đó Phụng Kiêu Duẫn không rời cô một bước nào cả, cứ như một người chồng thực thụ chăm sóc vợ mình.


Còn anh, thân là cha ruột của đứa trẻ lại không được tới gần, chỉ dám đứng khép mình từ xa mà nhòm ngó.


Tiếng hét lên xuống vì đau khi sinh của cô cất lên xuống chua chát vô cùng, mệt mỏi là thế mà cũng chẳng bỏ cuộc một phút giây nào.


Cuối cùng, đứa trẻ đã được sinh ra, y tá nhanh chóng đưa đứa bé rời đi về phòng dành riêng cho em bé trước.




Nhưng lạ là tín hiệu hoạt động của phòng phẫu thuật vẫn hiện đỏ.


Nhưng vì vội vàng muốn gặp con mình mà anh vội đi theo y tá để xem tình hình của đứa trẻ.



Xử lý xong về y tá, anh bước tới chiếc nồng đang mà con mình đam nằm trên đó.


Thân hình một màu đỏ hồng tươi tắn, ướt át như một chú chuột nhỏ, cô bé chính là Chước Nhiên.


Ngắm nghía cô con gái đầu lòng chưa được bao lâu thì đã có người đến, hoảng loạn chẳng biết làm sao thì đúng lúc đó Khang Duật - bạn thân anh đưa Chước Nhiêu cho anh bế, mình thì đi tìm một bé gái chết yểu sót lại cạnh đó để thế chỗ cho cô bé.


Cứ như vậy mà Chước Nhiên thành công sống với cha mình.


Cũng vì vậy mà cả Sở Đãng Nhân và Khang Duật đều mang trong mình một lỗi bất an lo sợ khi nhắc tới vụ việc này.


Họ không dám nghĩ tới khi rời phòng phẫu thuật cô đã tuyệt vọng như thế nào khi thấy cô con gái mình vừa sinh ra còn khỏe mạnh ít phút đó giờ lại bị thế bằng một đứa trẻ chết yểu.


Duy nhất có một thứ mà Sở Đãng Nhân và Khang Duật không biết.


Rằng Thiễu Ngưng không chỉ sinh một mà là hai, đúng, song sinh hai bé gái chính là Chước Nhiên và Ngọc Nhiêu của bây giờ.


Cô cho rằng mình không đủ tốt mới khiến đứa con đầu lòng chết yểu, từ đó mà dành tất cả tình yêu thương vô bờ bến của mình cho Ngọc Nhiêu, cho cô bé mọi thứ tốt đẹp nhất mà không biết rằng cô con gái còn lại đang sống trong vòn tay yêu thương của chồng cũ.


Lần đầu Sở Đãng Nhân nhìn thấy Ngọc Nhiêu thì đã thấy cô bé có nét giống Thiễu Ngưng và Chước Nhiên đến kì lạ.


Hơn thế nữa, trước truyền thông cô chưa bao giờ công khai về cha ruột của đứa trẻ nên càng khiến anh nghi ngờ hơn.


Vì không có thời gian ra nước ngoài để điều tra cụ thể nên đành nhờ cậu bạn thân mình tiện đường điều tra thay.



‘’Cậu nghĩ Diệp Ngọc Nhiêu là đứa con còn lại của cậu và Thiễu Ngưng?’’

‘’Cũng có khả năng, tuy tớ không biết năm đó cô ấy sinh bao nhiêu nhưng linh cảm cho tớ biết rằng, Diệp Ngọc Nhiêu chắc chắn có thân phận không đơn giản.’’ Vừa nói vừa lật liên tục giấy tờ mà Khang Duật vừa đưa cho, anh lại hỏi.


‘’Chỉ có vậy thôi?’’


‘’Cậu biết cách làm việc của hai nhà Diệp và Lục lâu nay rồi đấy.


Điều ra được thế này đã là may lắm rồi.’’

‘’Thôi được, dù gì nhà chồng chị cô ấy cũng có tiếng trong ngành Y, muốn che giấu không phải chuyện khó.


Chuyến này làm phiền cậu rồi, anh bạn.’’

‘’Không có gì.


Nói thật này, nếu muốn chính xác thì câu vẫn nên hỏi trực tiếp với cô ấy một câu, biết đâu lại có câu trả lời.’’

‘’Ừm, mình sẽ cố thử.


Ấy, Họa Nhi phu nhân của cậu đâu? Không tới cùng à, mình nhớ là cóp mời cả nhà chứ nhỉ?’’

‘’Có tới, có tới, đang lấy quà cho công chúa điện hạ nhà cậu đấy.


Cưng hơn A tuấn là tớ cơ, làm riết không biết đứa nào con ruột đứa nào con nuôi.’’

‘’Con của tớ cũng là con của cậu mà.’’ - Anh nở một nụ cười đầy ẩn ý.


‘’Được được, là con, là con hết.


Thế có vào ăn cơm không đấy.’’

‘’Triển luôn chứ sao?’’



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.