Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)

Chương 565: Vũ hội



— QUẢNG CÁO —

Biên soạn: Đức Uy -

- --

Hắn có thể cảm giác được rõ ràng tuổi tác của Đường Vũ Lân so với mình nhỏ hơn, nhưng chính cái tên nhóc con trên mặt lúc nào cũng mang theo một nụ cười mỉm này, lại hiển lộ ra một sức mạnh đầy bá đạo. Căn bản cũng không hề có cái gì gọi là giao lưu, mà chính là là dùng loại sức mạnh cường ngạnh thô bạo nhất xông thẳng vào đội hình bọn họ. Nơi này là dạ tiệc, không thể nghi ngờ, đối phương đang đánh cược bọn họ không dám trực tiếp động thủ ở nơi này.

Trường hợp này, ai động thủ trước người đó thua.

Ánh mắt nhìn Đường Vũ Lân của bốn học viên nữ của Tinh La Hoàng Gia học viện có chút khác biệt, có người như suy tư, có người như hiếu kỳ, cũng có người như ngập tràn sự hứng thú. Nhưng không nghi ngờ chút nào chính là, sự anh tuấn của Đường Vũ Lân hấp dẫn sự chú ý của tất cả các nàng. 

"Chút đồ ăn này, ăn đến bao giờ mới no được?" Đường Vũ Lân mặt đầy sầu khổ nhìn chiếc bàn chân cao trước mặt.

Trên bàn chân cao, bày đầy đồ ăn nhẹ, mỗi thứ thức ăn đều chỉ lớn bằng chiếc muỗng, là những loại bánh ngọt được làm rất tinh xảo. Nhưng đối với loại thùng phuy không đáy như Đường Vũ Lân mà nói, chút đồ này ăn đến đời nào mới có thể đủ no đây?

Từ Lạp Trí cười ha ha nói: "Ta đã ăn sạch ba bàn, nhưng ta cảm thấy, muốn ăn đủ no, rất khó, rất khó!"

Đường Vũ Lân gãi đầu một cái, "Ăn không đủ no không phải là loại chuyện khiến người ta sung sướng gì." Ăn cơm và việc tu luyện của hắn cùng chung một nhịp thở. Đầy đủ dinh dưỡng sẽ có thể giúp khí huyết hắn tăng lên, khiến cho sức mạnh huyết thống trở nên cường thịnh hơn. Huyết mạch lực cường thịnh một cách tự nhiên sẽ giúp hắn áp súc hồn lực dễ dàng hơn.

Đối với cường độ hồn lực và phát triển năng lực chiến đấu của mình, xưa nay Đường Vũ Lân đều không hề lo lắng qua. Kỳ thực chính bản thân hắn cũng rõ ràng, sở dĩ vẫn không thể đột phá đến cấp 40, một phần nguyên nhân cũng bởi vì hồn lực của chính mình bị áp súc, nén lại rất nhiều.

Đường Vũ Lân từng hỏi qua Vũ Trường Không, tình hình như thế đối với mình là tốt hay xấu? Vũ Trường Không giải thích rất đơn giản, rằng, sau khi tu vi vượt quá ngũ hoàn, tất cả mọi người đều phải áp súc hồn lực. Nếu bắt đầu áp súc sớm một chút, hồn lực của hắn sẽ càng thêm tinh khiết. Hiện tại tu luyện khó khăn, tương lai ngược lại sẽ có ưu thế, không phải là chuyện xấu. Đơn giản chỉ có thể xem như làm cho quá trình hắn trở thành Đấu Khải Sư sẽ trễ hơn một chút.

Có sự giải thích của Vũ lão sư, Đường Vũ Lân cũng thả lỏng trong lòng. Tiếp tục nỗ lực tu luyện mỗi ngày, tiếp tục tăng cường huyết mạch lực và năng lực cơ thể.
QUẢNG CÁO

Kỳ thực, chính hắn cũng cảm giác được, cùng với đạo phong ấn Kim Long Vương thứ tư mở ra, sau khi cơ thể dung hợp với tinh hoa Kim Long Vương, hiện tại lúc chiến đấu hắn sẽ theo bản năng sử dụng thủ đoạn có chút đơn giản, trực tiếp, thậm chí là có phần thô bạo: Thuần túy dùng lực để ép người! Loại chiến đấu này dù sao cũng khiến cho khí huyết hắn căng tràn, đặc biệt sảng khoái. Hơn nữa, ở thời điểm hắn chiến đấu như vậy, vô hình trung trên người sẽ nhiều thêm mấy phần khí thế.

Đường Vũ Lân hiểu rõ, đây là do sự biến hóa của huyết thống mang đến. Hiện nay xem ra, cũng không có bất kỳ chỗ hỏng bét nào, trái lại năng lực chiến đấu chính diện của mình sẽ càng ngày càng mạnh.

"Sao vậy? Đội trưởng?" Từ Lạp Trí hỏi.

Đường Vũ Lân thở dài một tiếng, "Con ruồi cũng là thịt, ăn đi! Có thể ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu. Nói chung là không phải mỗi ngày đều có được nhiều đồ ăn như vậy. Nếu thực sự không ổn, chúng ta nghĩ biện pháp mò vào trong biển kiếm thêm một chút hải sản để ăn."

Từ Lạp Trí sợ hết hồn, "Trong biển có Hải Hồn Thú đấy! Trực tiếp ở trên thuyền đánh cá, không tốt hơn sao?"

"Ha ha, ta chỉ nói đùa thôi." Đường Vũ Lân cười nói.

"Đánh cá là một biện pháp tốt!" Đúng lúc này, một thanh âm trầm thấp đột nhiên vang lên ở bên tai Đường Vũ Lân. Âm thanh này rõ ràng có chút quen thuộc, Đường Vũ Lân theo bản năng quay người lại, ánh mắt của hắn trong nháy mắt liền dại ra.

Một người trung niên mặc trang phục đầu bếp đứng sừng sững sau lưng hắn, trong tay bưng một cái khay, đặt ở trên chiếc bàn chân cao trước mặt hắn.

Đường Vũ Lân trợn mắt ngoác mồm nói: "Đầu... đầu bếp đại thúc? Làm sao ngài..."

Cái vị mặc một thân đồng phục đầu bếp này, còn có thể không phải là Tông chủ Bản Thể Tông, đồng thời cũng là chưởng khống giả của Thần Cấp Cơ Giáp, Mục Dã sao?

Tại sao ông ta lại ở chỗ này? Coi như là ông làm đại biểu sứ đoàn, cũng không thể nào lấy thân phận đầu bếp được! Nhưng mà ông ta lại...

"Khà khà, ta chính là một vị đầu bếp hợp lệ. Ở trên đại lục ta có mấy chục nhà hàng, lần này làm đại biểu của giới đầu bếp để tham gia. Nói số phòng của ngươi cho ta!" Mục Dã mỉm cười nói.
QUẢNG CÁO

Đường Vũ Lân vội vàng nói ra ngay.

"Hừm, ở chỗ này ăn không đủ no cũng không sao, đợi sau đó một chút ta sẽ đi tìm ngươi." Mục Dã thản nhiên nói, từ trên xuống dưới đánh giá Đường Vũ Lân vài lần, gật gù, "Quần áo không tệ." Nói xong, lúc này ông ta mới rời đi rồi.

Trong mắt Đường Vũ Lân tràn đầy vẻ không cách nào tin nổi. Tông chủ Bản Thể Tông, một vị cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La, Thần Cấp Cơ Giáp Sư, thậm chí còn có thể là Tứ Tự Đấu Khải Sư, vậy mà lại lấy thân phận đầu bếp để tham dự hoạt động giao lưu lần này? Tại sao ông ta lại đến tham gia vậy?

Hắn không khỏi hồi tưởng lại thời điểm lần trước nhìn thấy Mục Dã, Mục Dã đã từng đưa ra một yêu cầu đối với hắn. Lẽ nào, ông ấy làm vậy là vì...mình?

Trên thực tế, Mục Dã vẫn đúng là chính vì hắn mà đến. Lần kia sau khi Đường Vũ Lân rời đi, Mục Dã suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không thể không chấp nhận sự thực.

Nhưng loại thiên tài tu luyện hoàn toàn thích hợp với Bản Thể Tông như Đường Vũ Lân này, thực sự là quá hiếm thấy. Ông không thể chờ đợi thêm nữa, lại càng không đồng ý nhìn Bản Thể Tông cứ như vậy mà sa sút dần.

Quan niệm dòng dõi cố nhiên quan trọng, nhưng điều kiện tiên quyết là Tông môn phải tiếp tục truyền thừa mới được!

Bản Thể Tông có vô số lịch sử huy hoàng, nếu như phần lịch sử này đều biến mất, như vậy, quan niệm dòng dõi còn có ý nghĩa gì?

Chấn Hoa đã từng nói với ông, chỉ cần Đường Vũ Lân có thể thuận lợi tiếp tục trưởng thành, tương lai tất thành báu vật. Hắn nắm chắc 80% trở lên, tương lai Đường Vũ Lân có thể trở thành Thần Tượng.

Có một người thừa kế như vậy, không nói những cái khác, nếu như tương lai Đường Vũ Lân trở thành Thần Tượng, chí ít phía Bản Thể Tông ở thời điểm bồi dưỡng Đấu Khải Sư cao cấp, liền không cần phải lo lắng về thiếu hụt kim loại hiếm đỉnh cấp.

Hơn nữa, nhân phẩm, năng lực và tính cách của Đường Vũ Lân đã vượt qua được thử thách, biểu hiện của hắn khi mấy lần đối mặt với Tà Hồn Sư đủ để chứng minh. Hơn nữa, Sử Lai Khắc học viện là nơi nào? Có thể thông qua sát hạch của Sử Lai Khắc học viện, đồng thời trở thành lớp trưởng, cũng đã nói rõ rất nhiều thứ.

Trên thực tế, Mục Dã vẫn luôn luôn chú ý đến Đường Vũ Lân, cũng vẫn luôn chú ý hướng đi của hắn, bao gồm cả việc bọn họ đánh bại lớp năm ba, tất cả Mục Dã đều biết.
QUẢNG CÁO

Khi đó, ông cuối cùng cũng quyết định, dù như thế nào, cũng phải để cho Đường Vũ Lân trở thành một phần tử của Bản Thể Tông, dù cho bản thân hắn đã là người của Đường Môn. Vì lẽ đó, ông đã đến đây! Bằng vào năng lực của mình, muốn lẫn vào sứ đoàn, đối với ông tuyệt đối không phải là chuyện khó khăn gì.

Nhìn theo Mục Dã rời đi, Đường Vũ Lân khẽ cau mày. Bất quá việc này cũng không phải là chuyện xấu, trên thuyền có thêm một người quen, hơn nữa còn là tồn tại mạnh mẽ như vậy, đối với mình lại có thiện ý. Đối với chuyến đi này, chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu.

Đây là lần dạ tiệc đầu tiên, vì lẽ đó thành viên sứ đoàn song phương đến tham dự đều duy trì một khoảng cách nhất định, thậm chí số người tiến vào sân khiêu vũ cũng rất ít.

Chủ yếu tán gẫu là chính, mỗi người đều có vẻ rất thanh nhàn.

Rất nhanh, có nhân viên chuyên môn tới phát số, mỗi người đều dán lên ở trước ngực, dùng để tham gia trò chơi nhỏ lựa chọn những người tốt nhất kia.

"Phương thức chúng ta tiến hành lựa chọn rất đơn giản, hai sứ đoàn sẽ lựa chọn ra những vị đức cao vọng trọng làm giám khảo tiến hành sơ tuyển. Sau khi sơ tuyển, nam sĩ, nữ sĩ ăn mặc đẹp nhất, anh tuấn nhất, và những cặp đôi nhảy đẹp nhất sẽ có 10 vị trúng cử. Sau đó sẽ do tất cả mọi người tiến hành bỏ phiếu để chọn ra người thắng trận sau cùng của chúng ta. Cái khác ta cũng không lo lắng, chỉ là, số lượng cặp nhảy trong sân của chúng ta quá ít. Trong hai sứ đoàn của chúng ta, tuyệt đại đa số đều là người trẻ tuổi, người trẻ tuổi cần phải năng động, không nên kìm nén cảm xúc mãnh liệt trong lòng các ngươi. Đến đây đi, cùng nhau khiêu vũ!"

Âm thanh Tư Mã Lam Tiêu tràn ngập sức hút. Dưới đề nghị của ông ta, bên trong sân nhảy cuối cùng số người cũng coi như là bắt đầu tăng lên.

"Ngươi sẽ khiêu vũ sao?" Một âm thanh lanh lảnh vang lên ở bên tai Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lâm Dục Hàm một thân váy dài màu lam nhạt không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh mình.

Lúc này Cổ Nguyệt và Hứa Tiểu Ngôn, Diệp Tinh Lan, Nguyên Ân Dạ Huy đều ở bên cạnh cách đó không xa, đang ăn đồ ăn tán gẫu. Bên cạnh Đường Vũ Lân, cũng chỉ có Từ Lạp Trí.
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —