Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 2491: Ba lão nhân 1



— QUẢNG CÁO —

Lục Tâm Đồng tức giận mặt vặn vẹo, nhưng vì ca ca truyền âm dặn dò nên nàng không trực tiếp giết nữ nhân mặc nóng bỏng này.
Không lâu sau, với tốc độ của mọi người trước mắt đã xuất hiện một dãy sơn mạch xanh biếc, hoàn cảnh không tệ, dựa núi gần nước. Nhiều kiến trúc thấp thoáng trong núi.
Vù vù vù!
Ngoài sơn mạch có mấy bóng người lao ra, vài nữ nhân thanh xuân xuất hiện, khuôn mặt thanh tú, ăn mặc hở hang, cặp ngực nghẹt thở.
Các nàng quát:
– Ai đến đó?
Nữ nhân mặc nóng bỏng khẽ quát với mấy nữ nhân mặc nóng bỏng:
– Lùi xuống!
Các nữ nhân thanh xuân hành lễ:
– Đệ tử tham kiến sư thúc.
Các nàng cứ liếc sang Lục Thiếu Du, Dương Quá, Lục Tâm Đồng.
Lục Thiếu Du quét mắt mấy nữ nhân thanh xuân, toàn là đẳng cấp Vũ Phách, Linh Phách, có một Linh Sư. Tuổi trẻ trung, mắt thì đa tình, nhìn liền biết toàn tu luyện mị công.
Nữ nhân mặc nóng bỏng nhìn Lục Thiếu Du:
– Lục chưởng môn, mời vào.
Nữ nhân mặc nóng bỏng thấy Lục Thiếu Du liếc nhìn các nữ nhân thanh xuân, hỏi:
– Chẳng lẽ Lục chưởng môn thích ngây ngô? Nếu nhìn trúng mấy người này thì Lục chưởng môn cứ thử trước, có mấy người công phu khá giỏi, đặc biệt là lưỡi công, bảo đảm cho Lục chưởng môn vừa lòng.
Nữ nhân mặc nóng bỏng nói xong đầy dục vọng nhìn Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói:
– Đi đi.
Lục Thiếu Du chậm rãi tiến lên trước.
Nữ nhân mặc nóng bỏng khẽ nói:
– Lục chưởng môn cũng không nhìn trúng sao?
QUẢNG CÁO

Nữ nhân mặc nóng bỏng mắt lóe tia sáng chậm rãi đuổi theo.
Trong một đình viện yên tĩnh, cách thật xa đã có mùi dâm mĩ. Trong một gian phòng, một lão nhân năm mươi tuổi ôm eo mịn màng của nữ nhân khoảng ba mươi tuổi đè xuống bàn.
Lão nhân gấp gáp dán miệng vào môi nữ nhân, muốn nhấm nháp lưỡi của nàng.
Mắt nữ nhân quyến rũ cười khúc khích, hàm răng cắn chặt chỉ lộ ra chút xíu đầu lưỡi làm lưỡi lão nhân chỉ có thể chạm vào chứ không mút lưỡi được. Lão nhân nóng ruột lên.
Nữ nhân nũng nịu nói:
– Sư phụ ngày càng nóng nảy.
Tay nữ nhân sờ ngực lão nhân, cởi trường sam trên người lão xuống.
Lão nhân lớn tuổi nhưng da thịt săn chắc như thanh niên.
Lão nhân đè trên người nữ nhân, thô lỗ lột sạch đồ nàng ra:
– Kỹ nữ này, sư phụ ngày càng luyến tiếc ngươi!
Ngực lão nhân chạm vào bộ ngực nữ nhân thì mắt trở nên nóng cháy ôm chặt nàng vào lòng. Hai gò bồng đào xinh đẹp ấm áp làm lão nhân mê say, người dâng lên khô nóng khó dập tắt, tay xoa bóp.
Nữ nhân cười quyến rũ:
– Sư phụ đừng quá nóng lòng.
Một tay nàng ngăn lại ma chưởng của lão nhân chộp ngực mình, tay kia sờ eo lão nhân từ từ dời xuống dưới, xoa nắn vật nóng kia. Lão nhân run rẩy.
đọc truyện cùng
; nhân cười khúc khích:
– Ha ha ha!
Nữ nhân cởi quần lão nhân tụt xuống dưới chân, cùng lúc đó nàng đã nắm thứ kia, từ từ ngồi chồm hổm. Nàng vuốt vật đó mấy cái, môi đỏ hé ra nuốt thứ của lão nhân vào miệng.
– A!
Người lão nhân run rẩy, cảm nhận từ sợi tóc đến móng chân trướng căng như bong bóng sắp nổ tung, không kiềm được kéo đầu nữ nhân đè sâu vào trong.
Nữ nhân như con gà mổ thóc gật đầu lia, bị va chạm rên rỉ không nói nên lời, thanh âm dâm mỹ truyền ra.
Nữ nhân phun ra nuốt vào một lúc, đầu lưỡi đánh vòng trên thứ đó. Chốc lát sau, lão nhân không chịu nổi nữa kéo nữ nhân đè xuống bàn.
QUẢNG CÁO

Nữ nhân thuận thề nằm xuống cho lão nhân đè người mình, tay luôn cầm thứ đó hướng tới chỗ kia của nàng.
Nữ nhân khẽ thì thầm:
– Sư phụ, đến đây.
Lão nhân không chút khách sáo tiến thẳng vào, nữ nhân khẽ rên rỉ.
Cùng lúc đóh ai tay lão nhân xoa bóp gò bồng đào, rồi giục ngựa rong ruổi, cúi đầu há mồm ngậm phần đầu vào.
Nữ nhân run rẩy, phóng đãng rên, nàng nằm sấp trên bàn vặn vẹo rên rỉ. Lão nhân ngậm mút phối hợp động tác giục ngựa rong ruổi, nữ nhân càng vặn vẹo rên rỉ dữ hơn.
Nghe nữ nhân rên la, lão nhân càng trưóng to, va chạm mạnh dồn dập. Hai tay lão nhân xoa bóp thỏ ngọc, nữ nhân ôm eo lão vặn vẹo kêu la nghênh đón lão va chạm.
Nữ nhân xoay người đứng lên rút thứ của lão nhân ra, đè lão dưới thân. Môi nữ nhân như con giun xới đất từ cổ lão nhân dời xuống rốn, vẫn đi xuống, lại chạm vào thứ kia.
Lão nhân rên la:
– Đồ nhi ngoan, sư phụ không uổng công thương ngươi!
Cơ thể lão nhân co giật liên hồi, vặn vẹo, luôn mồm la hét.
Nữ nhân cười quyến rũ, mắt ướt nước:
– Toàn nhờ sư phụ dạy tốt.
Nữ nhân bò lên người lão nhân, ngồi xuống tự mình vận động.
Bùm!
Lúc này đột nhiên vang tiếng nổ điếc tai, đất rung nói chuyển.
Tiếng hét to kèm theo:
– Đám xông vào Cực Lạc cung ta, thật to gan!
Ánh mắt lão nhân âm trầm:
– Có cường giả!
Lão nhân ngồi bật dậy.
Trên quảng trường diện tích không lớn, mấy nam nữ đệ tử Cực Lạc cung hộc máu nằm chết giấc dưới đất. Người ra tay chính là Lục Thiếu Du. Nữ nhân mặc nóng bỏng run lẩy bẩy, dường như bị Lục Thiếu Du trở mặt hù sợ.
QUẢNG CÁO

Vù vù vù!
Cùng lúc đó, mấy chục bóng người đến quảng trường, thực lực cao nhất chỉ có vài Suất cấp. Hai lão nhân đi đầu làm con ngươi Lục Thiếu Du co rút. Hai lão nhân khoảng năm mươi mấy gần sáu mươi tuổi, nhưng màu da thì như thanh niên, mặc trường sam hoa phục, thân hình mảnh khảnh, mái tóc dài.
Một người khác mặc trường bào, mắt sáng quắc sắc bén nhìn quảng trường, tập trung vào Lục Tâm Đồng.
– Lão đại, lão nhị!
Trong không trung lại có hai người đáp xuống. Quanh đình viện hiện tại tụ tập nhiều thanh niên nam nữ. Nam mặc trang phục ngay ngắn, nữ mặc hở hang.
Lục Thiếu Du nhìn hai người đến, một nam một nữ. Nữ có tu vi Vũ Suất, ba mươi tuổi, nhan sắc khá đẹp, đôi mắt cực kỳ quyến rũ. Nam là lão nhân năm mươi mấy tuổi nhưng bảo dưỡng rất tốt, đôi mắt như sao chất chứa chút âm trầm.
Lục Thiếu Du nhìn ba lão nhân này liền biết bọn họ dùng thải âm bổ dương bảo dưỡng. Nhưng khiến Lục Thiếu Du bất ngờ là Cực Lạc cung có cường giả như vậy, thực lực của ba người hoàn toàn vượt qua hắn đoán trước. Ba lão nhân che giấu khí thế rất sâu, nhưng muốn thoát khỏi Lục Thiếu Du nhìn ngó thì không dễ dàng.
Dương Quá, Lục Tâm Đồng liếc hướng Lục Thiếu Du. Với thực lực hiện tại của hai người nhiều ít quan sát được tu vi thực lực của ba người.
Nữ nhân mặc nóng bỏng dẫn ba người Lục Thiếu Du đến thấy ba lão nhân liền nhào lên:
– Sư phụ, sư thúc, sư bá, hãy cứu đệ tử! Lục Thiếu Du giết mấy chục đệ tử chúng ta!
Nữ nhân mặc nóng bỏng mang Lục Thiếu Du đến một vì giữ mạng, thứ hai là muốn dẫn hắn về cho sư phụ, sư bá giải quyết.
– Chỉ bằng vào nhan sắc này của ngươi và mị công hạng ba mà mơ mê hoặc được ta sao? Chết đi!
Dứt lời Lục Thiếu Du đánh ra thủ ấn nóng cháy, gần trong gang tấc xuyên thấu sau gáy nữ nhân mặc nóng bỏng, giết chết tại chỗ.
Lão nhân thứ hai mặc trường bào, mắt sáng như sao tức giận quát:
– Khốn kiếp, dám giết đệ tử của ta?
Khí thế ngút trời trong khoảnh khắc suy nghĩ, chưởng ấn oanh kích vào Lục Thiếu Du.
Không chút ngừng lại, nhanh hoa mắt, lão nhân phá không xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du như hồn ma.
Giao diện cho điện thoại
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —