Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 2487: Người Cực Lạc cung 1



— QUẢNG CÁO —

Trong sơn mạch hơi hoang vắng có hai mươi bóng người xuyên qua sơn mạch, biểu tình trầm trọng.
Hai mươi bóng người này tuổi khá trẻ, chừng hai mươi tuổi, có người chỉ mười mấy tuổi. Tất cả là thanh niên nam nữ khí chất bất phàm, khí thế tầm Vũ Tướng, Linh Tướng, có người ở giữa chừng Vũ Phách, Linh Phách, thiên phú khá cao.
Trong hai mươi người có năm người là bất phàm nhất, bốn nam một nữ. Nữ khoảng mười tám, chín tuổi, áo đỏ thướt tha, đôi mắt trong veo động lòng người khiến người nhìn chăm chú sẽ bị rung động. Ngũ quan tinh xảo, da trắng nõn, nàng rất xinh đẹp.
Bên cạnh thiếu nữ tuyệt đẹp có một thiếu niên mặc hoa phục, một thanh niên mặc áo gấm, một thanh niên niên mặc trường bào, khí chất bất phàm. Cuối cùng là một thanh niên thân hình rắn chắc vạm vỡ, bề ngoài nhỏ tuổi nhất nhưng thiếu niên già dặn, trên vai có con vật rắn nhỏ màu vàng uốn quanh.
Nhìn kỹ thì ra rắn nhỏ màu vàng không phải rắn mà là một con rồng vàng, thè lưỡi phun ra nuốt vào, không phải Bảo Nhi thì là ai?
Có Bảo Nhi ở đây thì năm người này dĩ nhiên là năm người trẻ tuổi mạnh nhất Phi Linh môn hiện tại. Thiếu nữ áo đỏ xinh đẹp là Hoàng Tĩnh Dao, đệ tử bảo bối của Thiên Thủ Quỷ Tôn. Hai người đi bên cạnh nàng là vũ giả tam hệ, đệ tử của Hổ Viêm Thiên Tôn, Trịnh Thánh Kiệt. Đồ đệ của Thanh Linh Tôn Giả, Dương Linh Hạo. Cộng với đệ tử của Thiên Địa Nhị Tôn Đoan Mộc Hồng Chí, người cuối cùng là Niếp Phong.
Năm người trẻ tuổi nhưng lúc này đều là khí chất bất phàm. Mười mấy thanh niên nam nữ khác là người nổi bật trong thế hệ trẻ hiện nay của Phi Linh môn.
Xem bộ dạng hai mươi người dường như đang lẩn trốn, nhiều người quần áo rách rưới cực kỳ chật vật.
Đoan Mộc Hồng Chí nói với cả nhóm:
– Mau chạy đi! Chúng ta vừa giết người của Cực Lạc cung, chắc chắn bọn họ sẽ đuổi theo!
Đoan Mộc Hồng Chí ra hiệu mọi người nhanh chóng chạy trốn. Lúc này Đoan Mộc Hồng Chí đã sắp hai mơi tuổi, thân hình mảnh khảnh mà rắn chắc, bên dưới hàng chân mày rậm đen là đôi mắt to thông minh, mắt đen lấy trong trẻo mê người, cực kỳ đẹp trai. Sẽ làm nhiều thiếu nữ mê mẩn.
Niếp Phong nhìn sơn mạch thấp thoáng phía xa, thúc giục mọi người sau lưng:
– Mau, mau chạy vào rừng rậm đằng trước, gã muốn đuổi theo chúng ta sẽ khó khăn hơn!
Niếp Phong mới dứt lừi, trên bầu trời đột nhiên vang tiếng thú hú:
– Gru!
Hai con yêu thú hình ưng xuất hiện giữa không trung.
Hai con yêu thú phi hành mắt hung trợn, đôi cánh vỗ nhìn chằm chằm hai mươi người. Chúng nó sà xuống, đôi cánh vỗ làm không gian gợn sóng, dấy lên cuồng phong rít gào.
Đoan Mộc Hồng Chí hét to:
QUẢNG CÁO

– Hai con yêu thú ngũ giai trung kỳ, chắc là tai mắt của Cực Lạc cung, mau cùng đánh chết chúng!
Đoan Mộc Hồng Chí lao lên trước nhất, quyền ấn được phong nhẫn bao bọc ập hướng một con yêu thú phi hành to nhất.
Xoẹt!
Cùng lúc đó, Niếp Phong, Dương Linh Hạo, Trịnh Thánh Kiệt, Hoàng Tĩnh Dao cũng nhảy ra. Dương Linh Hạo và Trịnh Thánh Kiệt cùng vỗ một chưởng vào con yêu thú phi hành mà Đoan Mộc Hồng Chí đối phó.
Niếp Phong một mình đấu với con yêu thú khác. Dưới chân Niếp Phong lóe ánh sáng vàng, giẫm đất vọt lên cao, đánh ra quyền ấn như đập vỡ không gian bay ra ngoài.
Hoàng Tĩnh Dao mắt lóe tia sáng, thanh trường kiếm hiện ra trong tay nàng, kiếm ảnh xẹt qua hư không dấy lên khí kình cường đại, cùng Niếp Phong vây công con yêu thú phi hành đó. Kiếm quang bắn nhanh ra.
Bùm!
Vang tiếng nổ trầm đục, Niếp Phong hơ nắm đấm oanh kích vào móng vuốt nhọn của yêu thú phi hành này, lực lượng cuồng bạo đánh bay thân thể to lớn của yêu thú phi hành ra xa chút.
Vù vù vù!
Hoàng Tĩnh Dao đâm mấy luồng kiếm quang trúng cánh phải của yêu thú phi hành làm mảng lớn lông chim rơi rụng, máu nhỏ xuống.
Bùm bùm bùm!
Cùng lúc đó, Đoan Mộc Hồng Chí, Trịnh Thánh Kiệt, Dương Linh Hạo giáng đòn vào lưng con yêu thú phi hành kia, đánh văng cơ thể yêu thú phi hành to lớn phun máu.
Hai con yêu thú phi hành phát ra tiếng rít sắc nhọn thê thảm, vội vỗ cánh chạy trốn.
– Gru!!!
Ngay lúc này, Bảo Nhi biến thành luồng sáng vàng vọt lên cao:
– Trước mặt ta mà trốn được sao? Hừ!
Bảo Nhi ở giữa không trung biến to vài trăm thước, thân thể to lớn xuất hiện, ánh sáng vàng lấp lánh, long uy hiển lộ. Bảo Nhi như yêu thú phi hành lơ lửng trong không trung, uy áp vô hình khuếch tán, khí thế đã gần đến đẳng cấp lục giai.
Cảm nhận khí thế từ người Bảo Nhi, hai con yêu thú phi hành hình ưng run bần bật:
QUẢNG CÁO

– Gru!!!
Bảo Nhi trầm giọng quát:
– Chết đi!
Thân hình to lớn phát ra ánh sáng vàng chói lòa, cái đuôi to vượt qua không gian chớp mắt quất mạnh vào lưng hai con yêu thú phi hành hình ưng.
Rầm!
Trên cái đuôi to kèm theo lực lượng ngút trời đập vào lưng hai con yêu thú phi hành hình ưng, vang tiếng nổ điếc tai trên bầu trời. Kình phong năng lượng khủng bố lan tràn nhanh.
Bùm!
Hai con yêu thú phi hành hình ưng há mồm hộc máu, không đánh lại Bảo Nhi được, thân hình rơi xuống đất, mặt đất run rẩy.
Ầm ầm ầm!
Cùng lúc đó, một con yêu thú phi hành hình ưng rơi xuống, cánh tay phải Niếp Phong dốc hết sức đấm ra một cú. Bao tay vũ linh khí hoàng giai thoáng hiện phối hợp cú đấm hết sức đánh quyền, quyền ấn chấn vỡ không gian, trực tiếp giáng xuống đầu yêu thú hình ưng. Cú đấm đánh vỡ đầu yêu thú hình ưng này thành mấy mảnh.
Bùm!
Chỉ giây lát Đoan Mộc Hồng Chí thay đổi thủ ấn, chưởng ấn hùng hồn ngưng tụ, chấn vỡ không gian đè xuống đầu con yêu thú hình ưng khác, trực tiếp giết chết.
Niếp Phong cực nhanh moi yêu đan trong bụng yêu thú phi hành ra, sau đó ra lệnh mọi người nhanh chóng vào khu rừng trước mặt:
– Mau vào khu rừng đằng trước, nhanh lên!
Mọi người không dám ở lại, không ai phản bác lời Niếp Phong, nối đuôi nhau vào rừng rậm. Trong sơn mạch trập trùng cây xanh, mọi người đi vào, tiếng gầm rống của nhiều dã thú vang lên làm vô số con chim đậu trên cành cây sợ hãi bay lên. Chim sợ hãi đập cánh bay làm không khí càng căng thẳng hơn.
Không gian phía sau truyền đến tiếng hét giận dữ vang vọng trong không trung:
– Khốn kiếp, dám giết tọa kỵ của Cực Lạc cung ta, các ngươi muốn chết!
Đoan Mộc Hồng Chí nhìn ra sau:
QUẢNG CÁO

– Nguy rồi, trốn mau!
Biểu tình Đoan Mộc Hồng Chí trầm trọng nói:
– Tất cả nữ nhân mau trốn đi, Cực Lạc cung này rất hạ lưu vô sỉ. Nam thì cùng ta ngăn cản người Cực Lạc cung!
Hoàng Tĩnh Dao tiến lên nói:
– Để các sư muội trốn đi, ta cùng các ngươi.
Trịnh Thánh Kiệt căng thẳng nói với Hoàng Tĩnh Dao:
– Nhị sư tỷ đi đi, nếu sư tỷ rơi vào tay Cực Lạc cung thì thảm lắm.
Trịnh Thánh Kiệt liếc thân hình đường cong yểu điệu của Hoàng Tĩnh Dao vài lần.
Ánh mắt Hoàng Tĩnh Dao trầm trọng nói:
– Các người không ngăn cản được, chắc chắn có cường giả Cực Lạc cung đến.
Mọi người cùng nhau đến đây rèn luyện ai ngờ khi tới Bình nguyên Man Hoang thì đụng phải mấy đệ tử Cực Lạc cung, gây ra rắc rối lớn này.
Niếp Phong nhìn Hoàng Tĩnh Dao, nói:
– Nhị sư tỷ hãy mang theo mấy sư muội chạy trốn, thực lực của bọn họ khó thể trốn thoát, có sư tỷ bảo vệ bọn họ sẽ an toàn hơn chút.
Giao diện cho điện thoại
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —