Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 2237: Con đường đào thoát



— QUẢNG CÁO —

Chương 2237: Con đường đào thoát.
- Lão thử tạp mao, tiếp tục đuổi đi!
Lục Thiếu Du thản nhiên quát, lúc này hắn cũng đã bỏ chạy được mấy canh giờ.
Sắc trời đã gần hoàng hôn, trong lòng Lục Thiếu Du càng ngưng trọng, hắn đã bị thương, mặc dù còn có thể duy trì tốc độ này, nhưng muốn thúc giục Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực cũng phải tiêu hao kinh người, so sánh với đối phương có thiên phú trời sinh chỉ sợ không kéo dài được bao lâu.
- Không thể tiếp tục như vậy!
Lục Thiếu Du nghĩ thầm, rõ ràng cảm giác mình sắp không chịu nổi, nếu còn tiếp tục tiêu hao tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Ánh mắt hắn đảo qua, phía trước xuất hiện dãy núi lớn, núi non trùng điệp, khe sâu liên miên, rừng cây xanh biếc vô biên vô hạn, dày dặc rậm rạp hơn những nơi khác.
- Vào rừng!
Ánh mắt hắn híp lại, Lục Thiếu Du không chút do dự, đôi cánh run lên, chớp mắt đã xuyên vào biển rừng bên dưới.
Vừa vào rừng, nơi nơi đều là đại thụ che trời, Lục Thiếu Du thu nhỏ Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực tới mức tận cùng, tốc độ vẫn vô cùng khủng bố.
- Ngươi trốn không thoát đâu!
Nhìn thấy Lục Thiếu Du lao vào rừng, thân hình Huyết Dạ thu nhỏ lại sau đó lao theo đi vào.
- Con chuột này thật sự muốn không chết không ngừng sao!
Ánh mắt Lục Thiếu Du ngưng tụ, tâm thần quan sát, Huyết Dạ cũng đang đuổi theo sau.
- Lão thử tạp mao, ta xem ngươi làm sao mà đuổi!
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng, thân ảnh xuyên qua đại thụ che trời, ở trong rừng rậm bay vòng vèo, muốn trốn người tuyệt đối vô cùng thuận lợi.
- Chi chi!
Huyết Dạ gầm rú, vùng núi này đại thụ ngập tràn, tầm mắt bị giới hạn, muốn đuổi theo một người khó khăn hơn không ít, khiến cho hắn giận dữ không ngừng rít gào.
Lục Thiếu Du cấp tốc trốn loạn, ước chừng sau hai canh giờ mới có cảm giác cách Huyết Dạ ngày càng xa.
QUẢNG CÁO

Mãi tới khi hoàn toàn không còn cảm giác được khí tức của Huyết Dạ, hắn vẫn chưa yên lòng, lúc này sắc mặt đã tái nhợt, trước mắt xuất hiện khe núi thật lớn, lập tức thu liễm Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực lướt nhanh vào trong khe sâu.
Đi vào trong một rừng đá rậm rạp, đây là lúc Ám Ảnh Mật Bào tạo nên tác dụng, Lục Thiếu Du thu liễm chân khí toàn thân, Ám Ảnh Mật Bào có thể giúp hắn đào thoát đối thủ truy kích, vốn là vật tuyệt diệu, lúc trước Lục Thiếu Du vốn xem trọng tác dụng của vật này.
Thật lâu sau cũng không thấy Huyết Dạ xuất hiện, Lục Thiếu Du vẫn không dám khinh thường, hiện tại Huyết Dạ hận hắn thấu xương, hẳn không dễ dàng buông tha truy đuổi, chỉ sợ đang tìm kiếm ở gần đây.
- Không biết Tiểu Long thế nào!
Trong lòng Lục Thiếu Du bắt đầu lo âu, Tiểu Long hẳn sẽ không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không tốt lắm.
Trong núi non vô tận, bóng đêm bao phủ trời cao, thân ảnh của Tiểu Long mang theo kim sắc hỏa diễm cũng rất bắt mắt, thân hình chạy nhanh như chớp, mà Thanh Ly vẫn theo đuổi không bỏ qua, điều này làm Tiểu Long vô cùng buồn bực, tên kia không đuổi kịp hắn mà chính hắn cũng không bỏ rơi được đối thủ.
- Yêu thú tạp giao, ngươi trốn không thoát đâu!
Thanh Ly quát lạnh nói, trong lòng ngày càng nóng nảy, hắn không nghĩ tới với thực lực của mình lại không làm gì được yêu thú tạp giao kia, đuổi lâu như vậy vẫn không đuổi kịp, hắn chưa từng chật vật tới như vậy, trong mắt tràn ngập hàn ý.
- Muốn đuổi Long gia của ngươi cũng không dễ dàng như vậy!
Tiểu Long quát to.
Phía trước hiện ra một mảnh núi non, từng ngọn núi cao vút trong mây, xanh biết rậm rạp, mà khu vực này cũng không có nhiều yêu thú.
- Ngao!
Thân thể cao lớn của Tiểu Long đột nhiên lao thẳng vào trong vùng núi trước mắt.
Xuy!
Nhìn thấy Tiểu Long lao vào trong núi, Thanh Ly đột nhiên hóa thành hình người, nhìn lối vào núi, khóe môi cười lạnh.
- Giảm đi không ít công phu, đây là ngươi tự chui đầu vào lưới!
Thanh Ly cười lạnh, thân ảnh chợt lóe lại lao vào bên trong.
Một đêm trôi qua.
Bên trong khe sâu, Lục Thiếu Du kéo Ám Ảnh Mật Bào lộ đầu ra, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh bốn phía, đã qua một đêm, Huyết Dạ hẳn không còn ở quanh đây.
QUẢNG CÁO

- Hô!
Lục Thiếu Du thở mạnh một hơi, khóe môi cười khổ, nhớ ngày đó ở trong Sơn mạch Vụ Đô mình bị yêu thú đuổi giết, không nghĩ tới hôm nay vẫn bị yêu thú đuổi theo.
Xác định xung quanh không có ai đuổi theo, Lục Thiếu Du đi vào một sơn động bố trí cấm chế, tâm thần vừa động, Tử Lôi Huyền Đỉnh phong hiện lên, mọi người nháy mắt xuất hiện trong sơn động.
- Nhị đệ!
- Ca ca!
Mọi người vừa đi ra, nhìn thấy sắc mặt Lục Thiếu Du tái nhợt, khóe môi còn lưu vết máu, nhất thời lo lắng kêu lên.
- Thiếu Du, ngươi bị thương rồi sao!
Bạch Linh dùng đan dược điều tức, sắc mặt đã khôi phục không ít, đã thay quần áo, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Lục Thiếu Du, lo lắng hô.
- Ta không sao, nàng không việc gì là tốt rồi!
Nhìn mỹ nữ, khóe môi Lục Thiếu Du lộ ý cười.
- Cảm ơn ngươi!
Bạch Linh khẽ nói.
- Ta nói rồi, trước kia ta có nàng, hiện tại nàng có ta!
Lục Thiếu Du cười nói.
Nghe được lời này Bạch Linh lại cười, trong mắt hiện vẻ than thở, nói:
- Đúng rồi, sao các ngươi lại chạy tới Tổ Yêu lâm?
Lục Thiếu Du đem mọi chuyện kể lại sơ lược, cùng tình huống của nhóm yêu thú Nghịch Lân Yêu Bằng.
- Ca ca, Tiểu Long đâu?
Không nhìn thấy thân ảnh Tiểu Long, Lục Tâm Đồng vội hỏi.
QUẢNG CÁO

- Ta cũng không biết, Tiểu Long bị Thanh Ly đuổi theo, nhưng có lẽ cũng không có chuyện gì!
Lục Thiếu Du nói, Tiểu Long có Huyền Vũ thần xác, chỉ sợ cần phải có yêu thú cửu giai hậu kỳ đỉnh phong ra tay, bằng không cũng không tổn thương được hắn.
- Thực lực Thanh Ly rất mạnh, huyết mạch trong tộc cực cao, chúng ta nên nghĩ biện pháp tìm được Tiểu Long tốt hơn.
Bạch Linh có chút lo lắng nói.
- Ân, chúng ta đi tìm Tiểu Long, nhưng ta cần điều tức một lát!
Lục Thiếu Du nói.
Để Dương Quá cùng Thiên Độc Yêu Long cảnh giới, Lục Thiếu Du đi vào bên trong Thiên Trụ giới.
Trong dãy núi liên miên trùng điệp, chỉ vài giờ sau đã hừng đông, thân ảnh Tiểu Long cấp tốc lướt qua chân trời, cảm giác sau lưng không còn khí tức của Thanh Ly, ánh mắt nghi hoặc, thân thể cao lớn xoay quanh giữa không trung, quay đầu nhìn ra phía sau, hoàn toàn không nhìn thấy thân ảnh Thanh Ly đuổi tới.
- Hừ, còn muốn đuổi Long gia của ngươi, không có cửa đâu!
Tiểu Long nhủ thầm, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, bây giờ hắn phải đi tìm lão đại, không biết lão đại bọn họ như thế nào.
Sưu!
Tiểu Long thoáng cân nhắc liền khôi phục hình người, hắn cũng không phải lo lắng an nguy của lão đại, nhưng muốn đi tìm người thật sự có chút phiền phức.
- Tại sao lại như vậy!
Nửa canh giờ sau thân ảnh Tiểu Long xuất hiện trong một khe sâu, thần sắc nghi hoặc, hắn đã đi qua nơi này nhưng bây giờ quay trở lại, đi tới đi lui đều giống như luôn đảo quanh trong khu núi này, vô luận là hướng nào cũng không thể thoát thân đi ra.
- Yêu thú tạp giao, sao lại không chạy, tiếp tục chạy a, ở trong Luân Hồi cốc ta xem ngươi còn chạy đi đâu!
Đúng ngay lúc này một thân ảnh hiện ra trên đỉnh phong núi, nam nhân tà mị xuất hiện.
Giao diện cho điện thoại
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —