Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 2162: Chó già có dám không?



— QUẢNG CÁO —

Chương 2162: Chó già có dám không?
Vũ Quyết Tôn Giả đã tức xì khói, mắt nổi lên tia sáng đỏ lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
- Chỉ sợ tiểu tạp chủng nhà ngươi không dám!
Lục Thiếu Du nhìn hướng Doãn Ngạc, khóe mắt chưa từng rời khỏi gã:
- Doãn tông chủ, ngại quá, có thể giúp đỡ cho mượn một chỗ được không? Để ta và chó già đảo Khôn Dương giãn gân cốt, xem như chúc mừng Lam tông chủ.
Trong ngày hôm nay của Vạn Thú tông, Lục Thiếu Du và người đảo Khôn Dương tranh chấp vậy mà Doãn Ngạc không hề ngăn cản, không chừng gã còn lo là hắn và người đảo Khôn Dương không đánh nhau.
Nghe Lục Thiếu Du yêu cầu, Doãn Ngạc lúng túng ấp úng:
- Cái này...!
Nếu Doãn Ngạc đồng ý thì tương đương cũng xem Vũ Quyết Tôn Giả là chó già.
Doãn Ngạc mắt lóe tia sáng nhìn Lam Linh:
- Lam Linh, hiện tại đã là tông chủ Vạn Thú tông vậy Lam Linh hãy lo giải quyết việc này đi.
Lam Linh nhìn mọi người, chậm rãi nói:
- Nếu hai vị có chút mâu thuẫn, thật sự muốn luận bàn giải quyết thì xin hãy điểm đến liền ngừng, xem như cho ta chút mặt mũi. Sau núi có chỗ đất trống thích hợp cho hai vị luận bàn.
Lam Linh hiểu ý của sư phụ, nàng sẽ không phản đối.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Có chỗ trống đương nhiên là tốt nhất.
Lòng Lục Thiếu Du chìm xuống. Vạn Thú tông đúng là sợ hắn và Vũ Tôn ngũ trọng của đảo Khôn Dương không đánh nhau, mong xung đột càng nghiêm trọng hơn. Mới rồi Lam Linh nói rất mịt mờ, điểm đến mới thôi, cho nàng mặt mũi? Lam Linh có mặt mũi gì? Tuy mới ngồi vào ghế tông chủ Vạn Thú tông nhưng người sáng suốt tại đây đều biết trong thời gian ngắn thực quyền vẫn nằm trong lòng bàn tay Doãn Ngạc.
Thiên Địa Minh càng rõ ràng hơn. Lam Linh sắp liên nhân với Hóa Vũ tông, tuy hiện tại có lẽ chỉ mới treo danh nghĩa nhưng đến lúc thành hôn thì vị trí tông chủ của Lam Linh sẽ có chút biến đổi, vì vậy đối với một số cường giả tại đây mặt mũi của nàng không nặng bao nhiêu.
Lục Thiếu Du thầm suy tư, ngoài mặt không lộ vẻ gì. Mới rồi Lam Linh nói nể mặt Vạn Thú tông, điểm đến mới thôi thì tình huống lại khác đi, Lục Thiếu Du sẽ phải kiêng dè một chút.
QUẢNG CÁO

Lam Linh nói:
- Hai vị đã có nhã hứng vậy mời theo ta.
Lam Linh phất váy dài, chân khí chợt lóe, bóng người thướt tha đã đến giữa không tủng.
Doãn Ngạc ra hiệu mời mọi người:
- Các vị, mời!
Doãn Ngạc phi hành lên cao, nhiều trưởng lão đạp gió lướt đi.
Vù vù vù!
Lục Thiếu Du và cường giả đảo Khôn Dương sắp đánh nhau, điều này hấp dẫn chú ý hơn việc Lam Linh nhận chức tông chủ Vạn Thú tông. Nhiều người đi theo góp vui.
Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh lo lắng nói:
- Thiếu Du, cẩn thận chút.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Không sao.
Có Vân Tiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Lạc Kiến Hồng chỉ nhìn Lục Thiếu Du một cái, không nói gì. Mọi người biết đại khái thực lực của Lục Thiếu Du, ít nhất sẽ không chịu thiệt. Bọn họ nhiều ít đoán được mục đích của Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nói:
- Đi đi.
Lục Thiếu Du lắc người phi hành lên cao. Trong quảng trường không thích hợp đánh nhau, Vạn Thú tông cũng tiếc Kình Thiên phong lỡ bị hủy hoại thì không hay.
Vù vù vù!
Các bóng người phi hành lên, trong các thế lực lớn nhỏ, đệ tử Vạn Thú tông chỉ tu vi giả đẳng cấp Suất cấp mới đi xem náo nhiệt được. Một số vũ giả phong hệ cũng theo đuôi.
Những đệ tử thân truyền không có năng lực phi hành đành phải gọi ra tọa kỵ đuổi theo, bọn họ sẽ không bỏ qua trò hay này. Bọn họ sớm nghe nói danh tiếng Linh Vũ Chiến Tôn Lục Thiếu Du, lúc này có cơ hội tận mắt nhìn hắn ra tay là chuyện khiến người hưng phấn đối với các đệ tử trẻ của Vạn Thú tông.
QUẢNG CÁO

Dương Tề Thiên nói với Vũ Quyết Tôn Giả:
- Vũ Quyết trưởng lão cẩn thận chút, nghe đồn Lục Thiếu Du không tầm thường.
Lục Thiếu Du nổi tiếng như cồn, thực lực của Vũ Quyết Tôn Giả tuy cũng khá mạnh nhưng Dương Tề Thiên vẫn thấy lo lắng.
Vũ Quyết Tôn Giả lạnh nhạt nói:
- Yên tâm, ta chờ xem tiểu tạp chủng kia có bản lĩnh gì. Tin đồn thường sẽ phóng đại.
Đây là cơ hội, Vũ Quyết Tôn Giả muốn thừa dịp này giết Lục Thiếu Du, vậy là trả được thù.
Trong đám người đảo Khôn Dương, ai cũng nghiến răng, nghiến lợi:
- Lục Thiếu Du này quá ngông cuồng, tuyệt đối không thể tha cho hắn!
Người đảo Khôn Dương cực kỳ hận Lục Thiếu Du, nguyền rủa xong vội vàng chạy theo.
Trong nhóm người Thiên Kiếm môn, Cổ Kiếm Phong nói:
- Chúng ta cũng đi xem.
Trong trường hợp này Cổ Kiếm Phong không kiềm được lòng tò mò, rất muốn biết thực lực của Lục Thiếu Du đến bước nào.
Nguyên Nhược Lan lẩm bẩm:
- Đối chiến với Vũ Tôn ngũ trọng, thực lực của Lục Thiếu Du sẽ đến bước này sao?
Chốc lát sau, các cường giả bỏ xa đám người thực lực kém. Lam Linh đáp xuống một sơn mạch.
Trong sơn mạch hoàn toàn yên lặng, xung quanh thậm chí không có khí tức của yêu thú, linh thú, địa thế rất bằng phẳng, diện tích rất rộng rãi. Lam Linh đáp xuống một đỉnh núi hơi nhô ra.
Vù vù vù!
Các bóng người lần lượt đáp xuống, khi Lục Thiếu Du cũng đáp xuống thì người trong các đại sơn môn đều có mặt đầy đủ trong sơn mạch.
Dương Quá đứng cạnh Lục Thiếu Du, dặn dò:
QUẢNG CÁO

- Nhị đệ, dường như người đảo Khôn Dương khá chắc chắn, sẽ không nương tay với đệ, nhớ đừng khinh địch.
Lục Thiếu Du gật đầu. Người đảo Khôn Dương làm sao mà tha cho hắn được? Nếu có cơ hội, người đảo Khôn Dương hận không thể giết Lục Thiếu Du mới sướng. Nhưng Lục Thiếu Du cũng sẽ không khách sáo, một khi có cơ hội là hắn tuyệt đối không nương tay. Cái này phải xem thực lực của ai mạnh hơn.
Trong Vân Dương tông, Thiên Phong Tôn Giả truyền âm vào tai Lục Thiếu Du:
- Thiếu Du, Vũ Quyết Tôn Giả của đảo Khôn Dương đó thực lực e rằng đã đến gần Vũ Tôn ngũ trọng đỉnh phong, mấy trăm năm trước đã thành danh. Tuy thực lực của ngươi mạnh nhưng người này là vũ giả hệ mộc, công kích xảo quyệt quỷ dị, cần phải chú ý.
Trong chuyến đi này, người thực lực mạnh nhất Vân Dương tông chính là Thiên Phong Tôn Giả.
Mắt Lục Thiếu Du lóe tia sáng, đáp lời Thiên Phong Tôn Giả. Ánh mắt hắn quét qua, mọi người đã đáp xuống đất. Người Thiên Địa Minh tự động đứng chung với nhau, trong các sơn môn Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Huyễn Hồn Môn cũng có nhiều người đang thì thầm nói gì đó với Vũ Quyết Tôn Giả.
Lam Linh nhìn Lục Thiếu Du và Vũ Quyết Tôn Giả, nói:
- Lục chưởng môn, Vũ Quyết tiền bối, tại đây chắc hai vị có thể thoải mái phát huy. Nhưng hy vọng hai vị điểm đến liền ngừng, tuyệt đối đừng để tổn thương hòa khí.
Doãn Ngạc và nhiều trưởng lão đã đứng sau lưng Lam Linh, có vẻ không muốn đứng ra can thiệp gì.
Vù vù vù!
Vũ Quyết Tôn Giả lắc người, chớp mắt lơ lửng trong không trung, trường bào phi hành phần phật, khí thế khuếch tán ra xa. Cùng với khí thế lan tràn trong không trung lặng lẽ tụ tập năng lượng thiên địa, khí thế bàng bạc không gì sánh được lặng yên xuất hiện.
Nhiều người có mặt cũng biến sắc:
- Khí thế thật mạnh!
Vũ Quyết Tôn Giả không uổng là người nổi tiếng mấy trăm năm, thực lực tuyệt đối cường đại.
Vũ Quyết Tôn Giả lên sân, trong Thiên Địa Minh không ai ngăn cản. Mỗi sơn môn có cách nghĩ riêng, làm sao ngăn được?
Giao diện cho điện thoại
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —