Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1851: Thần Hoàng khí



— QUẢNG CÁO —

Chương 1851: Thần Hoàng khí.
- Cảnh Văn, đi nhanh lên!
Lục Thiếu Du cầm tay Độc Cô Cảnh Văn vội vã thối lui.
Ngay trên chân trời truyền ra tiếng nổ vang như sấm sét, chấn động cả thiên không.
Oanh long long...
Từ trên Hỏa đảo, từng luồng dung nham như gió lốc thổi quét khắp nơi, đỉnh núi bị xốc ngược lên, dung nham nóng cháy tới mức khủng bố, trực tiếp đem cả không gian thiêu hủy tới vặn vẹo.
Oanh long long...
Dung nham khủng bố phun trào, bắn vọt lên thật cao cuối chân trời xa xa.
Cả Thiên đảo cũng bắt đầu sụp đổ, núi non bắt đầu run rẩy trầm xuống, sóng biển cuồn cuộn nhấc lên từng cơn sóng lớn như sóng thần, thậm chí nhấc cao hơn mấy trăm thước.
Sơn băng địa liệt, sóng nước dâng tràn, nham tương phun lên thật cao vô cùng khủng bố, một màn cực kỳ rung động làm các cường giả đều chấn kinh hốt hoảng.
Mọi người tận mắt chứng kiến Hỏa đảo cùng Thiên đảo đều biến thành đá vụn cùng nham tương chìm vào trong đáy biển sâu thăm thẳm.
- Ai... Sau này sẽ không còn Chân Linh thánh quả!
Lạc Kiến Hồng nhìn Thiên đảo trầm xuống, ánh mắt cực kỳ đau lòng, đây chính là thứ tốt, cực kỳ trọng yếu trong việc bồi dưỡng đệ tử, sau này xem như đã không còn.
- Không biết địa phương Linh Khí hội tụ kia còn hay không!
Lục Thiếu Du nghĩ thầm.
Trong lòng mọi người thở ra một hơi nhẹ nhõm, ít nhất họ thuận lợi còn sống đi ra, những người còn ở lại bên trong phỏng chừng đã hóa thành tro tàn.
Lúc này trong lòng mọi người thật nhiều cảm xúc, lần này ai cũng chiếm được một ít ưu đãi, nhưng họ đều hiểu rõ ràng người thắng lớn nhất chính là Lục Thiếu Du, nhưng hiện giờ lại không có ai dám đánh chủ ý với hắn.
- Bàn Hủy huynh, đã an bài xong chưa?
Lục Thiếu Du quay đầu hỏi.
- Hẳn là ở gần bên, ta đi liên hệ xem sao.
QUẢNG CÁO

Bàn Hủy nói.
- Cũng tốt, tới lúc đó ta hội họp với ngươi.
Lục Thiếu Du gật đầu nói.
- Dạ, chưởng môn!
Bàn Hủy cùng Bàn Vân mang theo Bảo nhi cùng Bối nhi rời đi.
Lục Thiếu Du mỉm cười, không gian hỏng mất, cũng may mình đã sớm có an bài, nếu không sẽ tổn thất lớn.
Vào đêm, ánh trăng treo cao, màn đêm tĩnh lặng.
Nơi này là một trấn nhỏ cách Thiên đảo gần nhất, các thế lực lớn cáo biệt rời đi, mặc dù cường giả Nhật Sát các có lời mời, nhưng phải vài giờ sau Lục Thiếu Du mới đi tới trấn nhỏ này, ngoài ra còn có người của Thánh Linh giáo cùng Độc Cô gia, Thiên Địa các cũng có mặt.
Sau khi Đạm Thai Tuyết Vi cáo biệt cũng dẫn người Thiên Vân đảo rời khỏi, Lục Thiếu Du muốn hỏi thăm vì sao Mộ Dung Lan Lan thoái vị nhanh như vậy, nhưng không tiện hỏi nhiều, hắn luôn nghĩ mãi mà không rõ lúc trước mình bị Mộ Dung Lan Lan bắt giữ, nhưng vì sao lúc tỉnh lại không gặp nàng, mà nàng còn thả hắn ra ngoài.
t r u y e n c u a t u i N e t
Trên một ngọn núi ngoài trấn, hai thân ảnh đang ngồi trên tảng đá, gió đêm thổi qua, quần áo phơ phất, hai người này chính là Lục Thiếu Du cùng Độc Cô Cảnh Văn.

- Thiếu Du...
- Cảnh Văn...
Hai người nhìn nhau, cùng lộ ý cười, Độc Cô Cảnh Văn nói:
- Thiếu Du, mấy năm nay huynh có khỏe không?
- Dù sao cũng đã trôi qua, tóm lại cũng không tệ lắm.
Lục Thiếu Du thở mạnh, nhìn mỹ nữ, mỉm cười hỏi:
- Nhưng thường xuyên nhớ muội mà thôi.
- Huynh thật sự thường xuyên nhớ muội sao?
Độc Cô Cảnh Văn nhận chân nhìn hắn chăm chú, tựa hồ câu trả lời đối với nàng cực kỳ trọng yếu.
QUẢNG CÁO

- Đó là đương nhiên!
Lục Thiếu Du nhìn nàng, trong mắt có chút mê ly, đột nhiên kéo nàng vào lòng.
Độc Cô Cảnh Văn run lên, không nghĩ tới hắn lại làm như vậy, hai người ôm lấy nhau, nghe được cả nhịp tim của đối phương.
- Thiếu Du, muội cũng rất nhớ huynh, lần này trưởng lão trong tộc ra ngoài, muội cầu cha muội nên mới được ra một chuyến, nguyên bản muốn đi Cổ Vực tìm huynh, không nghĩ tới huynh ở Đông Hải.
Độc Cô Cảnh Văn dựa vào ngực Lục Thiếu Du, khẽ nói.
- Độc Cô gia thật sự vì sư phụ huynh mà tới sao, vì sao gia tộc muội lại biết động tĩnh trên Thiên đảo?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Độc Cô gia cũng có mạng lưới tin tức của mình bên ngoài, một ít chuyện đại sự cũng biết, vì vậy lập tức tới đây.
Độc Cô Cảnh Văn nói:
- Thiếu Du, đế giả trong không gian kia thật là sư phụ của huynh sao?
- Tự nhiên là sư phụ huynh, chuyện này nói ra dài dòng, sau này hãy nói.
Lục Thiếu Du lại hỏi:
- Cảnh Văn, Độc Cô gia tựa hồ có được linh hồn uy áp rất quỷ dị, rốt cục là cái gì?
Lục Thiếu Du tò mò hỏi.
- Nói cho huynh biết cũng không sao.
Độc Cô Cảnh Văn ngồi thẳng dậy, có chút thẹn thùng nói:
- Thiếu Du, mặc dù thực lực hiện tại của huynh rất mạnh, trên toàn đại lục đã là siêu cấp cường giả, nhưng chỉ đối với bên ngoài mà thôi, còn có không ít ẩn thế gia tộc, thế lực cực kỳ khổng lồ, còn mạnh hơn tam tông tứ môn, nếu huynh gặp phải đừng nên trêu chọc, những thế lực kia còn cường hãn hơn trong sự tưởng tượng của huynh.
- Độc Cô gia chính là một trong số đó đi!
Lục Thiếu Du chỉ nghe Nam thúc nhắc qua một ít về ẩn thế gia tộc mà thôi.
- Không sai, tổng cộng có sáu ẩn thế gia tộc, mỗi gia tộc đều tự có thiên phú đặc hữu, là bẩm sinh, cường độ thiên phú có mạnh yếu, sáu ẩn thế gia tộc tổng cộng có sáu thiên phú bẩm sinh, ảnh hưởng ngũ hệ thuộc tính, còn có ảnh hưởng linh hồn, mà Độc Cô gia tộc chính là có thiên phú ảnh hưởng linh hồn!
QUẢNG CÁO

Độc Cô Cảnh Văn nói.
- Ảnh hưởng ngũ hệ thuộc tính, có phải là Mộc Hoàng khí, Thủy Hoàng khí, Thổ Hoàng khí, Phong Hoàng khí, Hỏa Hoàng khí?
Lục Thiếu Du hỏi, Bắc Cung gia tộc của Vô Song cũng có Mộc Hoàng khí.
- Như vậy huynh đã biết một ít, năm loại thuộc tính hoàng khí trực tiếp ảnh hưởng thuộc tính, nếu Vũ giả mộc hệ giao thủ với người có Mộc Hoàng khí, trời sinh đã bị uy áp, Mộc Hoàng khí càng cao, uy áp càng lớn, nếu động thủ có thể đem người tu vi đồng cấp trực tiếp giam cầm, thậm chí phá hủy.
Độc Cô Cảnh Văn nói.
- Lợi hại như vậy sao!
Lục Thiếu Du kinh ngạc.
- Ảnh hưởng linh hồn của Độc Cô gia tộc cũng có thể trực tiếp ảnh hưởng giam cầm linh hồn rồi phá hủy?
Lục Thiếu Du hỏi, khi giao thủ với cửu trưởng lão hắn đã tự mình thử qua, đích thật là như thế, nếu không có kim sắc tiểu đao hắn căn bản không thể đối kháng.
- Không sai, thiên phú của Độc Cô gia tộc được xưng là Thần Hoàng khí.
Độc Cô Cảnh Văn nói.
- Thần Hoàng khí?
Lục Thiếu Du lẩm bẩm, có thể ảnh hưởng giam cầm linh hồn, thật quá kinh khủng.
- Vũ kỹ công kích chính là công kích vật lý, linh hồn công kích là công kích trên tinh thần.
Độc Cô Cảnh Văn khó hiểu hỏi:
- Đúng rồi, Thiếu Du, lúc huynh giao thủ với cửu trưởng lão, vì sao không sợ Thần Hoàng khí uy áp, thậm chí cơ hồ không sợ linh hồn lực, chẳng lẽ huynh đã lấy được cơ duyên gì hay sao?
- Việc này huynh cũng không biết!
Lục Thiếu Du thản nhiên trả lời, không phải hắn không tin được nàng, nhưng hắn còn chưa muốn nói với bất luận kẻ nào, bởi vì trên người hắn có không ít bảo vật bị người ngoài hay biết, bởi vậy khi giao thủ với cửu trưởng lão hắn cũng không sử dụng Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực đã tấn thăng làm thần khí.
Giao diện cho điện thoại
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —