Trang chủ
Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 904: Người Thần Bí Cho Mời (4)

Nếu như hỏi Long Duy, hai người chị Linh Nhi và cô ai ưu tú hơn?

Long Duy nhất định sẽ hoàn toàn không do dự mở miệng trả lời, đương nhiên là tiểu Nhi của anh ta càng xuất sắc hơn rồi.

Bởi vì anh ta yêu Tưởng Linh Nhi, vì vậy anh ta lại yêu tất cả mọi thứ của cô ấy. Cho nên Tưởng Linh Nhi ở trong mắt anh ta chính là người ưu tú nhất có một không hai.

Lấy vấn đề giống như vậy đi hỏi anh Liệt của cô, rõ ràng ở trong mắt anh Liệt thì cô chính là người ưu tú nhất, ở trong thế giới của anh không người nào có thể thay thế được cô.

Hai người Tưởng Linh Nhi và Trần Nhạc Nhung đều có người yêu thích mình, thật sự không nhất thiết, cũng không cần thiết phải đem ra so sánh với nhau.

"Không thể so sánh à?" Ông lão Quyền cười lạnh lùng, ném cái bút trong tay lên trên bàn sách, lại nói: “Cô cảm thấy nhà họ Tưởng con nhóc không có tư cách so sánh với cô à? Cô gái, giọng điệu của cô lớn thật đấy."

"Ông cụ Quyền, ông biết rõ lời nói của cháu không phải có ý này, ông cần gì cố ý hiểu sai như vậy." Trần Nhạc Nhung vẫn mỉm cười: “Dù sao ở đây không có người thứ ba, chúng ta nói không có người thứ ba nghe được, ông cũng không cần quanh co lòng vòng nữa."

Người như thế, trước mặt người khác là một gương mặt hiền từ dễ gần, sau lưng lại là một gương mặt hung ác tàn bạo, đây chính là điển hình của chính trị gia.

Làm một người trong tranh đấu quyền lực chính trị, tình thân, tình yêu ở trong thế giới của bọn họ gần như không tồn tại, ở trong cuộc đời của bọn họ chỉ có tranh đấu quyền lực.

Ông ta nói chuyện rất trực tiếp, Trần Nhạc Nhung cũng không cần phải giả vờ không hiểu, vòng vo cùng ông ta nữa, không bằng để cho ông ta thể hiện ra thái độ của ông ta, sau khi giải quyết vấn đề xong, cô cũng có thể sớm về nhà.

Vừa vặn ông già nhà họ Quyền cũng không định vòng vo với Trần Nhạc Nhung, ông ta nói: "Tôi cho người tìm cô tới đây chỉ có một mục đích."

Trần Nhạc Nhung mỉm cười không nói, chờ câu nói tiếp theo của ông ta.

Ông lão Quyền lại nói: "Cô nhóc nhà họ Tưởng là vợ chưa cưới được Nam Dương quyết định trước khi ở lên làm tổng thống. Nam Dương có thể lên vị trí tổng thống này, ông lão nhà họ Tưởng đã bỏ ra rất nhiều sức lực. Có thể nói nó có thể ngồi vững vàng trên vị trí tổng thống này, ủng hộ của người nhà họ Tưởng đối với nó là rất quan trọng."

Nói đến chỗ trọng điểm, ông lão Quyền cố ý dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trần Nhạc Nhung, muốn thông qua vẻ mặt của cô nhóc này để đọc ra suy nghĩ trong lòng cô.

Chỉ là ông ta tuyệt đối không ngờ được năng lực kiểm soát tâm trạng của cô nhóc này còn hơn ông ta dự đoán rất nhiều, trên mặt cô trước sau vẫn tươi cười, làm cho người khác không thể dò xét được chút suy nghĩ thật sự của cô.

Không có cách nào nhìn thấy rõ suy nghĩ thật sự của Trần Nhạc Nhung, ông lão Quyền do dự một lát mới chậm rãi nói: "Nam Dương vừa lên vị trí tổng thống không lâu đã hủy bỏ hôn ước với vợ chưa cưới, hình tượng này đặc biệt không tốt với nó."

Trần Nhạc Nhung vẫn cười không nói gì.

Ông lão Quyền nói tiếp: "Nếu như Nam Dương cưới Tưởng Linh Nhi, trợ giúp của nhà họ Tưởng đối với nó là rất lớn. Nếu như nó muốn hủy bỏ đám cưới, như vậy nhà họ Tưởng sẽ gây ra cũng rất lớn đối với nó. Nó muốn trở thành một chính trị gia đạt tiêu chuẩn, như vậy tuyệt đối không thể hủy bỏ hôn ước này."

Trần Nhạc Nhung mỉm cười gật đầu, càng làm cho người khác không thể nhìn ra được suy nghĩ trong lòng cô.

Nhìn gương mặt trẻ con của Trần Nhạc Nhung trước sau vẫn mỉm cười, ông lão Quyền thở dài nặng nề: "Cô gái, yêu một người không phải là nhận được người đó lại phá hỏng người đó, mà cần phải giúp người đó đạt được mục đích của mình. Cô suy nghĩ nghiêm túc xem, cô thật sự bằng lòng thấy một Quyền Nam Dương chỉ có hai bàn tay trắng, thậm chí bị ép phải rời khỏi vị trí tổng thống này sao?"

Dùng thái độ cứng rắn không có cách nào dọa cho cô nhóc này rút lui, mặt ông lão Quyền chợt thay đổi, lại biến thành thái độ thấp kém khẩn cầu người.

Đối với ông ta, một chính trị gia đạt tiêu chuẩn là người có thể cúi đầu trước bất kỳ kẻ nào, bất kể ở trường hợp nào cũng có thể cúi người thi triển như bình thường.

Trần Nhạc Nhung mỉm cười nói: "Tôi đương nhiên không muốn thấy anh ấy hai bàn tay trắng."

Nghe được câu trả lời này, ông lão Quyền cho rằng cơ hội đã tới liền nhân cơ hội nói: "Vậy cô có biết, tất cả những gì cô làm bây giờ chính là đang phá hủy tương lai của nó hay không?"

Nghe được lời lên án này, Trần Nhạc Nhung thật sự cảm thấy cực kỳ oan uổng, cô mỉm cười nói: "Ông Quyền, tôi chỉ muốn hỏi ông một câu, ông có thật sự hiểu con trai ông không? Ông có thật sự hiểu được năng lực của anh ấy không?"

Có lẽ ông lão Quyền hiểu anh Liệt, cũng bởi vì hiểu rõ anh Liệt giỏi tới mức nào, cho nên ông ta muốn nghĩ mọi cách để ràng buộc anh Liệt.

Chỉ là tại sao ông ta phải làm như thế?

Trần Nhạc Nhung không nghĩ ra.

Ông lão Quyền ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Nó là con trai tôi, nó có năng lực gì, tôi làm ba làm sao có thể không biết chứ."

Trần Nhạc Nhung lại nói: "Nếu như ông thật hiểu anh ấy, vậy ông hẳn phải biết anh ấy có năng lực ngồi trên vị trí tổng thống này, căn bản không cần dựa vào một người phụ nữ giúp đỡ."

Anh Liệt của cô ưu tú như vậy, tuyệt đối không thể dựa vào một người phụ nữ để lên chức. Trước đây anh và Tưởng Linh Nhi đính hôn, chủ yếu vẫn là muốn thay anh em tốt của mình bảo vệ tốt người phụ nữ của anh ta.

Vẻ mặt ông lão Quyền trầm xuống, có phần không dễ nhìn: "Cô gái, cô có biết tôi có rất nhiều cách có thể làm cho cô biến mất khỏi thế giới này không?"

Trần Nhạc Nhung vẫn mỉm cười: "Tôi đoán, nếu như có thể giết chết tôi, ông sẽ không cho người mời tôi tới nói chuyện phiền toái như vậy. Có lẽ bây giờ tôi đã là một cái xác không còn hơi ấm nữa rồi."

Sau khi Trần Nhạc Nhung vừa nói vậy, vẻ mặt ông lão Quyền càng khó coi hơn.

Tốc độ đầu óc của cô gái đáng chết này hoạt động quả nhiên rất nhanh cũng đủ chuẩn, tự nhiên một lời đã nói trúng suy nghĩ trong lòng ông ta.

Cô nói rất đúng, nếu như có thể giết chết cô, ông ta đã phái người giết chết cô là được rồi, cần gì phải kéo một người như vậy đến bên cạnh chọc cho mình tức giận.

Ngược lại không phải là ông ta sợ cô nhóc này, mà là thế lực Tập đoàn Thịnh Thiên sau lưng cô quá mạnh, Trần Việt kia giậm chân một cái thì kinh tế trên thế giới đều sẽ chấn động, đó không có khả năng là một nhân vật dễ chọc.

Trần Nhạc Nhung lại nói: "Ông Quyền, tôi có thể cho ông một câu trả lời chắc chắn. Tôi nhất định sẽ ở lại bên cạnh Quyền Nam Dương, đồng thời tương lai có một ngày trở thành phu nhân tổng thống của anh ấy."

Ông lão Quyền siết chặt nắm đấm, trong mắt thoáng hiện ra ý định giết người: "Cô gái, đừng nói quá chắc chắn, cô muốn lấy là một chuyện, Nam Dương có thể cưới cô không lại là một chuyện khác."

Trần Nhạc Nhung khách sáo mỉm cười: "Cái này thì không cần phiền ngài tới quan tâm. Tôi tin tưởng ánh mắt của anh ấy hẳn là tốt hơn ngài, biết mình rốt cuộc muốn cô gái thế nào."

Không chỉ có ánh mắt của cô tốt, ánh mắt của anh Liệt cô càng tốt hơn. Lúc cô còn nhỏ, anh Liệt đã biết nuông chiều cô, làm cho cô nhớ anh mãi không quên.

Tức giận qua đi, ông lão Quyền lại nói: "Cô gái, tôi thật ra muốn xem thử trong lúc tôi còn sống, cô rốt cuộc có thể trở thành bà tổng thống của Quyền Nam Dương không."

Trần Nhạc Nhung cười: "Nếu như ông sẽ không chết đột ngột... Tôi nghĩ, ông chắc hẳn có thể thấy được."

Ông lão Quyền nói không khách sáo, Trần Nhạc Nhung cũng lười khách sáo với ông ta. Cô đúng là có gia giáo tốt, nhưng ba cô cũng đã dạy cô - nếu có người bắt nạt con, con nhất định phải trả lại gấp trăm lần.