Trang chủ
Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 393: Giết Người Diệt Khẩu

CHƯƠNG 393: GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU

Thẩm Văn Tuyên chết quá đột ngột, nguyên nhân cái chết lại kỳ quặc, thoạt nhìn là chịu kích động mà chết, nhưng pháp y vẫn phải dựa nào chứng cứ.

Trải qua khám nghiệm ban đầu, pháp y chuyển thi thể Thẩm Văn Tuyên về để tiến hành khám nghiệm thi thể.

Đội hình sự ở hiện trường điều tra từng chi tiết nhưng vẫn không phát hiện bất cứ manh mối nào.

Người phụ trách tiến lên hai bước, hành lễ với Chiến Niệm Bắc để báo cáo: “Quân trưởng, ở phòng giam Thẩm Văn Tuyên bị hại không tìm được bất cứ manh mối nào liên quan tới việc bị giết.”

Không tìm được manh mối bị giết, vậy thì có khả năng tự sát hoặc chết ngoài ý muốn.

Tự sát, Chiến Niệm Bắc đã loại trừ khả năng đó, không lẽ đơn giản là ngoài ý muốn?

Nếu là ngoài ý muốn thì ngoài ý muốn này thật là trùng hợp, ngay lúc Trần Tiểu Bích đến thăm Thẩm Văn Tuyên mới xảy ra.

Chiến Niệm Bắc nhíu nhíu mày, nghiêm giọng nói: “Gọi toàn bộ người canh gác hôm nay ra, điều tra từng người một, không được bỏ sót manh mối nào.”

Quân khu Giang Bắc là địa bàn của Chiến Niệm Bắc anh, cư nhiên có người giết người trên địa bàn anh, vả lại còn làm việc sạch sẽ, gan này cũng to lắm.

Tính cách của Chiến Niệm Bắc vừa chính vừa tà, trước giờ chỉ có anh ức hiếp người khác, thật sự không có mấy người gan lớn dám chọc anh.

Thẩm Văn Tuyên là chết trên địa bàn anh, không cần biết Thẩm Văn Tuyên chết như thế nào, anh nhất định phải tìm ra chân tướng, tuyệt đối không để chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không.

Vì Trần Tiểu Bích vẫn đang đứng sau nhìn, nghi ngờ anh là hung thủ giết Thẩm Văn Tuyên, nên anh bắt buộc phải tra ra chân tướng, cho Trần Tiểu Bích một câu trả lời.

“Tiểu Bích, chuyện xảy ra quá đột ngột. Cậu út của con cũng không dự liệu chuyện này”. Ba Trần vừa tháo dây cho Trần Tiểu Bích vừa nói.

Bị trói ở đây trong thời gian lâu như vậy, cảm xúc của Trần Tiểu Bích đã ổn định lại, ổn định rồi cũng có thể bình tĩnh suy nghĩ vấn đề.

Ông nội đã nằm trong tay Chiến Niệm Bắc, Chiến Niệm Bắc muốn giải quyết ông thì không thiếu cách, anh ta đâu nhất thiết phải dùng cách này.

Cô hiểu rõ tính cách của Chiến Niệm Bắc, nếu là anh làm thì trước giờ anh không bao giờ trốn tránh trách nhiệm; không phải do anh làm thì đương nhiên anh không nhận.

Thấy Trần Tiểu Bích ngây ngốc không lên tiếng, ba Trần lo lắng hỏi: “Tiểu Bích, con có nghe ba nói gì với con không?”

Trần Tiểu Bích ngoan ngoãn gật đầu, chớp chớp mắt biểu lộ ý để ba Trần giúp cô tháo băng dính trên miệng cô.

“Con xem, ba quên mất.” Ba Trần nhanh tay tháo băng dính trên miệng Trần Tiểu Bích, dặn dò cô: “Tiểu Bích, lời ba nói với con, con phải nhớ rõ.”

“Ba, con hiểu rồi.” Cuối cùng cô cũng được tự do, Trần Tiểu Bích quay đầu nhìn Chiến Niệm Bắc, nhưng lần này ánh mắt cô nhìn anh không giống như lúc nãy.

Ánh mắt cô rơi trên mu bàn tay anh do cô dùng hết sức cắn, bởi vì chưa kịp xử lý vết thương nên vẫn đang chảy máu.

Cũng may không chảy nhiều máu, nếu để lâu tên khốn Chiến Niệm Bắc này đã sớm mất máu nhiều mà chết rồi.

Khi Trần Tiểu Bích đang nhìn Chiến Niệm Bắc, ánh mắt anh cũng trùng hợp nhìn cô, anh nói: “Có thể nói người chết là quan trọng nhất. Thẩm Văn Tuyên đã chết rồi, đợi sau khi bên pháp y điều tra ra nguyên nhân thật sự cái chết, cậu sẽ mang ông ấy giao lại cho cháu.”

Thẩm Văn Tuyên là người thân duy nhất cùng chung huyết thống với Trần Tiểu Bích, đem thi thể Thẩm Văn Tuyên giao cho cô để cô an táng, coi như để cô làm tròn đạo hiếu với ông nội.

“Nếu như tra ra được nguyên nhân cái chết của ông ấy thì phiền cậu nói với cháu một tiếng.” Trần Tiểu Bích nhìn Chiến Niệm Bắc lớn tiếng nói.

Chiến Niệm Bắc hừ một tiếng, nói: “Cháu muốn biết nguyên nhân cái chết của ông ấy để làm gì? Có phải muốn trả thù cho ông ấy không?Cháu đừng quên người ông này của cháu là tội lớn tày trời.”

Trần Tiểu Bích lại bị anh ta làm cho tức nghiến răng, đùng đùng nói: “Là một người cháu của ông nội, cháu muốn biết nguyên nhân ông ấy chết chẳng lẽ lại sai sao?”

Muốn báo thù ư, Trần Tiểu Bích chưa từng nghĩ đến.Cô là cháu gái ông, cô có quyền được biết chân tướng.

Nhìn hai người lại gần như muốn cãi nhau, ba Trần nhanh chóng chen vào nói: “Tiểu Bích, chúng ta về đợi tin tức.:

“Ba, ba về trước đi. Con muốn ở đây đợi tin tức.” Trần Tiểu Bích muốn ở đây đợi tin tức, khi nào chưa biết được nguyên nhân cái chết thì cô tuyệt đối không đi.

“Anh rể, anh về trước đi.Cô nhóc này muốn ở đây thì cứ để cô ở lại đây.” Dứt lời, Chiến Niệm Bắc đưa tay ra lệnh cấp dưới: “Hai gười các ngươi đứng đây canh giữ. Phong toả hiện trường, bất kể ai cũng không được đến gần.Hễ có ai khả nghi đến gần thì bắt lại hết cho tôi.”

Dặn dò cấp dưới xong, Chiến Niệm Bắc nhìn Trần Tiểu Bích lần nữa, nói: “Còn không đi?”

Trần Tiểu Bích trừng mắt nhìn anh ta: “Cháu nói rồi, chưa có tin tức, cháu không đi đâu hết.”

“Đi xem camera tìm manh mối.” Chiến Niệm Bắc vừa đi vừa nói, bộ dáng không quan tâm cô có đi theo không.

Vừa nghe xem camera tìm manh mối, Trần Tiểu Bích vội vàng đi theo, bám theo người Chiến Niệm Bắc, anh đi đâu, cô đi theo đó.

Chiến Niệm Bắc cho người đem hết các đoạn phim ở trại giam ra điều tra, điều kỳ lạ là nhiều camera xung quanh phòng giam Thẩm Văn Tuyên đều bị hư, bỏ sót tin tức quang trọng hôm nay.

Những cái camera quan trọng để bị hư, như vậy có thể gián tiếp khẳng định Thẩm Văn Tuyên không phải tự sát, cũng không phải chết ngoài ý muốn, chắc chắn là anh ta giết.

Tin tức Thẩm Văn Tuyên bị giết rất nhanh được truyền đến tai Trần Việt.

Ba Trần không muốn Trần Việt lo lắng, từ quân khu Giang Bắc về nửa chữ cũng không nhắc tới liền về nhà chăm sóc mẹ Trần.

Tin tức này là Lục Diên nói anh nghe, khi biết tin Trần Việt nhắm mắt suy nghĩ.

Bên Chiến Niệm Bắc đã loại trừ khả năng Thẩm Văn Tuyên tự sát và chết ngoài ý muốn, khẳng định ông ấy là bị giết.

Theo lý mà nói Thẩm Văn Tuyên bị giam ở quân khu Giang Bắc cho dù có cánh cũng khó thoát.

Biết rõ Thẩm Văn Tuyên trước sau sẽ bị xử chết, những người bị ông ấy hại thê thảm muốn báo thù đi nữa cũng không cần tốn nhiều công sức đi giết một người trước sau sẽ bị xử chết.

Vậy thì chì còn một khả năng duy nhất, là có người giết Thẩm Văn Tuyên diệt khẩu.

Giết Thẩm Văn Tuyên diệt khảu?

Trong đầu Trần Việt cứ lặp đi lặp lại vấn đề đó.

Nghĩ tới nghĩ lui, nhớ đến lúc Thẩm Văn Tuyên có đầu độc thuốc hai lần.

Mấy năm trước, Thẩm Văn Tuyên dùng thuốc đầu độc Giang Nhung, thuốc đó là thuốc quân đội nước A dùng để đối phó gián điệp.

Lần này, Thẩm Văn Tuyên dùng thuốc đầu độc anh, loại thuốc độc HDR này cũng là của quân đội nước A.

Đây là loại thuốc quan trọng của quân đội nước A, Thẩm Văn Tuyên có thể hết lần này tới lần khác lấy được, chứng minh quân đội nước A là đồng minh của ông ấy.

Hoặc là, ông ấy làm việc theo lệnh của người đó.

Nay Thẩm Văn Tuyên bị bắt, lo sợ bị lộ thân phận nên giết người diệt khẩu, xác suất này lớn hơn.