Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 199: Trong Trí Nhớ Cô Không Có Anh



CHƯƠNG 199: TRONG TRÍ NHỚ CÔ KHÔNG CÓ ANH

Thang máy nhanh chóng rớt xuống đột nhiên dừng lại, không có tiếp tục rớt xuống.

Tiếng thét chói tai trong thang máy cũng dừng lại trong nháy mắt, nhưng nắm tay Giang Nhung còn không có dừng lại, giống như cô đã chịu sự kinh sợ quá lớn, xem người ôm cô trở thành con thú nhỏ hung mãnh.

Trần Việt ôm chặt lấy cô, không ngừng an ủi: “Giang Nhung, đừng sợ, đừng sợ, có anh ở đây, không có việc gì, không có việc gì, anh sẽ không bao giờ để em xảy ra chuyện, sẽ không bao giờ”

Ba năm trước đây, anh đánh mất cô, anh vẫn luôn hối hận không kịp.

Bây giờ gặp lại cô, mặc kệ trả giá lớn bao nhiêu, anh tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu chút thương tổn nào nữa, ai cũng không thể thương tổn cô nữa.

Trần Việt ôm chặt lấy Giang Nhung, một bên chỉ huy: “Có điện thoại di động thì lấy ra chiếu sáng, lập tức ấn nút cứu hộ thông báo cho chủ bất động sản.”

Nghe được giọng nói trầm ổn của anh, nhân viên thang máy bị nhốt giống được uống một liều thuốc an thần, không có người lại ồn ào, có người lấy di động ra chiếu sáng, có người ấn nút cứu hộ cầu cứu phía ngoài.

Mà trong lồng ngực Trần Việt, cả người Giang Nhung còn đang run bần bật, ánh sáng di động chiếu vào gương mặt thanh tú thật đẹp của cô, để anh thấy rõ ràng sắc mặt cô tái nhợt như thế nào.

Trong thời gian ba năm này, đến cuối cùng cô đã trải qua chuyện gì, mới để cô gặp được loại chuyện này lại phản ứng kích liệt như vậy?

Nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để hỏi, anh cần nghĩ cách để cô đừng sợ hãi như vậy, chờ nhân viên cứu viện cứu bọn họ an toàn đi ra lại nói.

Nếu dựa theo quy trình bình thường, đoán chừng ít nhất cũng phải chờ nửa giờ trở lên bọn họ mới được giải cứu, vì thế Trần Việt lấy di động ra báo cho Lục Diên, để anh ta tìm người xử lý.

Lục Diên vừa nhận được tin tức, liền lập tức thông báo cho mọi người, biết được Trần Việt bị nhốt ở thang máy, ai cũng không dám chậm trễ.

Nhân viên sửa chữa, nhân viên phòng cháy, cảnh sát, nhân viên cứu hộ, tất cả nhân viên đều chạy tới hiện trường trong thời gian nhanh nhất.

Chừng hơn mười phút sau, bọn họ được thuận lợi cứu ra, không có người bị thương, chỉ là tất cả mọi người đều đã bị kinh sợ không nhỏ.

Sau khi bọn họ được cứu ra, Lục Diên cùng Hứa Huệ Nhi đã sớm chờ ở bên ngoài cùng chạy tới, lo lắng nói: “Tổng giám đốc Trần, anh có sao hay…… Cô chủ?”

Lời hỏi thăm còn chưa ra khỏi miệng liền thay đổi vì khiếp sợ, chỉ vì bọn họ nhìn thấy bên người Trần Việt....người phụ nữ hiền lành như một mặt nước mùa xuân, người phụ nữ mà Trần Việt thương nhớ tìm kiếm ba năm, người phụ nữ đã hài cốt cũng không còn vào ba năm trước, lúc này liền đứng ở bên người Trần Việt, như chim nhỏ nép vào người, đôi mắt đen mong chờ này, giống như năm đó.

Hai người mở to hai mắt nhìn, há to miệng, nhất thời dĩ nhiên phân không rõ trước mắt là hiện thực vẫn là ảo mộng.

Trần Việt kịp thời trừng mắt nhìn bọn họ một cái, ý bảo bọn họ lui ra. Sau đó, anh đưa Giang Nhung vào xe cứu thương tạm thời, để bác sĩ làm vài kiểm tra đơn giản.

Vừa rồi Lục Diên buột miệng thốt ra một tiếng cô chủ, đúng lúc Asteria còn chưa hết sợ hãi không nghe rõ.

Lúc này, trải qua một lần kiểm tra, Asteria cũng bình tĩnh lại, nghĩ đến hành động vừa rồi của mình ở thang máy, cô vô cùng xấu hổ, vô cùng xin lỗi cười với Trần Việt một cái: “Anh này, ngại quá. Tôi có hơi sợ thang máy……”

Cô cắn cắn môi, khuôn mặt trắng nõn hơi đỏ lên, lại nói: “Vừa rồi phản ứng quá khích, không làm anh bị thương chứ?”

Giọng điệu cô, vừa lịch sự lại không xạ lạ, ba phần xin lỗi bảy phần chân thành, rõ ràng là không thể bắt bẻ lời nói, thái độ……

Thế nhưng, lời nói mềm như bông lại như là một thanh kiếm sắc bén bôi thêm độc, một chữ một tấc đâm vào lòng Trần Việt.

Vui sướng vì trùng phùng cứ như vậy bị xé ra từng tầng từng tầng, máu me đầm đìa như vậy ,sự thật bày ở trước mắt…. Giang Nhung của anh, không còn nhớ anh nữa..

Trần Việt yên lặng nhìn cô, không nói nên lời cảm nhận trong lòng mình.

Cô không nhớ anh, trong trí nhớ cô không có sự tồn tại của anh, kỷ niệm chung của cả hai đều hóa thành bọt nước……

Anh không nói lời nào, Asteria cho rằng anh còn ở để ý chuyện vừa rồi, lại nói: “Anh ơi, thật sự rất xin lỗi! Tôi……”

Dáng vẻ sốt ruột áy náy của cô dừng ở trong mắt Trần Việt, Trần Việt chỉ cảm thấy vô cùng chói mắt, nhịn không được quay đầu đi, nhưng lại sợ động tác của mình khiến cô cảm thấy không thoải mái, vì thế vội vàng nở nụ cười hiền lành, nhẹ giọng nói: “Sợ thang máy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Giọng nói của anh thực nhẹ thực mềm, rõ ràng hôm nay bọn họ mới gặp mặt, nhưng anh cho cô một cảm giác như là bạn bè quen biết nhiều năm, cảm giác quen thuộc khó hiểu.

Chỉ là, Asteria không phát hiện Trần Việt nắm chặt tay, khớp xương tay rõ ràng căng chặt mà lại tái nhợt, dường như đang dùng sức lực cả người để chống cự lại cái gì.

Nghe giọng nói hiền lành của anh, nhìn ánh mắt hiền lành thiện ý của anh, cô hít sâu một hơi, nhịn không được mở miệng nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì.” Cô lại cười cười: “Chỉ là mấy năm trước bị nhốt ở thang máy bệnh viện, cả một đêm, thiếu chút nữa bị nghẹt chết.”

Asteria nói rất nhẹ nhàng, nhưng sự thật lại không nhẹ nhàng như vậy. Khi đó cô bệnh nặng mới khỏi, vừa có thể xuống đất đi đườc không lâu, nhưng không được vui bao lâu đã bị nhốt ở thang máy bệnh viện.

Khi đó, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, trong không gian bịt kín không khí loãng, bốn phía là mặt tường lạnh cứng như bất cứ lúc nào cũng có thể đè lại, ép cô thành thịt vụn.

Cô mặc quần áo bệnh nhân, cuộn tròn trong một góc, chỉ cảm thấy trong bóng tối bốn phía đều nguy hiểm, tuyệt vọng, dường như lại trở về thời gian cô bị hôn mê, chính mình trong bóng tối có chạy nhanh thế nào cũng không tìm thấy đường ra…… Thét chói tai, chạy như điên, hò hét, người mà cô chờ đợi trước sau vẫn không tới.

Nhưng mà, chờ, chờ ai?

Cô không biết.

Chuyện bị nhốt trong thang máy, cô chưa bao giờ nhắc với người khác, bởi vì sợ ba lo lắng, cho nên ngay cả ba cô cũng chưa nói, chỉ là từ đó về sau, có hơi ám ảnh với thang máy.

Sự cố xảy ra hôm nay, những hồi ức đen tối liền quét đến, cho nên, nháy mắt liền mất kiềm chế.

May mắn có người này giúp đỡ, nếu không thật không biết mình sẽ nổi điên như thế nào nữa.

Nghĩ lại chuyện đó, Asteria lại nghĩ đến Trần Việt, mỉm cười biết ơn anh.

Cô nói rất bình tĩnh, giống như thật sự không có gì. Nhưng Trần Việt hiểu, tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.

Nếu không phải sợ hãi đến khắc ghi trong lòng, vừa rồi cô sẽ không mất kiềm chế như vậy.

Huống chi, cá tính cô chính là như vậy, cho dù tan nát cõi lòng, trên mặt vẫn lộ nụ cười để cho người khác yên tâm.

Nụ cười này…… Đã từng, thậm chí đã lừa gạt anh.

Anh rất muốn ôm cô vào trong ngực an ủi, nói cho cô, về sau có anh ở đây, anh sẽ không để cô chịu chút oan ức nào, nhưng anh lại không thể, anh sợ hành động đột nhiên của mình dọa cô, sợ cô nghĩ anh là lãng tử dở trò khiếm nhã muốn xàm sỡ cô.

Sau khi suy nghĩ thật lâu, Trần Việt mới đè nén rất nhiều nỗi đau trong lòng xuống, ra vẻ thoải mái mà nói: “Tôi tên Trần Việt. Cô là?”

“Asteria.”

Anh hỏi, cô trả lời.

Nhanh chóng dứt khoát, không dây dưa dài dòng tí nào, nhưng như vậy cũng chặt đứt những câu nói tiếp theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.