Lão Đại Là Nữ Lang

Chương 8: Dạy Dỗ Anh Trai



— QUẢNG CÁO —

Vóc người Phó Vân anh nhỏ bé, ngồi trên ghế bành gỗ liễu, chân cũng không chạm đất. Dưới chân váy lộ ra một đôi hài xanh thêu mây tím, mũi giày cong cong làm bằng tơ ngũ sắc hơi rung rung.

Ánh nến leo lắt hắt lên khuôn mặt non nớt của nàng.

Đám nha hoàn thấy nàng còn nhỏ mà đã dám răn dạy cửu thiếu gia, ban đầu còn cảm thấy thú vụ, đứng bên ngoài cười trộm nhưng sau đó không ai dám cười nữa.

Ngũ tiểu thư vô cùng nghiêm túc, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt như có vụn băng, sắc đến điếng người.

Phó Vân Khải run rấy, hắn quỳ cả buổi còn không cho hắn đứng dậy, cái đứa em gái này thật sự làm tới!

hắn dập đầu trước bài vị Phó lão đại một cái rồi lóc cóc bò dậy, "Ta muốn về!"

Phó Vân anh liếc mắt nhìn hắn, "Cửu ca, muội khuyên huynh nên quỳ tiếp đi."

Phó Vân Khải ở Phó gia từ nhỏ, trước nay chưa bao giờ bị ép buộc như thế, hắn đã chịu thua, hắn đã quỳ xuống, nàng còn muốn thế nào nữa!

hắn tức đến trợn cả mắt, "Ta thấy ngươi còn nhỏ tuổi nên không chấp ngươi, ngươi đừng bắt nạt người khác quá đáng, ta quỳ cũng đã quỳ, ngươi còn muốn gì?"

Phó Vân anh hơi nhướn mày.

Nha hoàn, bà tử nhìn nhau rồi cúi đầu lui ra ngoài hành lang.

Phó Vân anh đứng dậy, nhếch môi cười, "Cửu ca, cái nhà này là do tứ thúc gây dựng, không phải cha. Huynh là đúng là con thừa tự của đại phòng, thì sao nào? Ai nuôi huynh? Ai cho huynh ăn uống? Huynh định về sau sống thế nào?"

Phó Vân Khải cứng người một lát, khẽ hừ một tiếng, "Ngươi là con gái, những chuyện này không cần ngươi quan tâm."

Mặt Phó Vân anh tối sầm, nhìn thẳng vào mắt Phó Vân Khải, "Ta không quan tâm mấy chuyện của ngươi, ta quan tâm con thừa tự của cha ta."

Nàng thấp hơn Phó Vân Khải, lúc nói chuyện còn phải ngẩng đầu ngước nhìn hắn nhưng Phó Vân Khải bị ánh mắt của nàng dọa cho sợ đến lức phải lùi về sau mấy bước, "Ngươi có ý gì? Ngươi là em gái, ngươi phải nghe lời ta, nào đâu có chuyện em gái quản thúc anh trai?"

"Phó gia này không thiếu một thiếu gia như ngươi." Phó Vân anh lại ngồi lên ghế, đôi chân nhỏ lại lắc lư không chạm đất, "Tứ thúc cho rằng cha ta không còn mới đưa ngươi đến Phó gia, giờ ta trở về rồi, ta mới là huyết mạch của cha ta, ngươi cảm thấy tứ thúc sẽ thân thiết với ngươi hay là với ta đây?"

Phó Vân Khải liếc mắt nhìn Phó Vân anh, xem thường nàng, hất cằm, "Thế thì thế nào? Ta mới là con thừa tự được ghi tên vào gia phả, về sau ta sẽ thừa kế đại phòng, ngươi là phận đàn bà con gái, lớn lên sẽ gả đến nhà người khác, không còn là người Phó gia, chuyện của Phó gia, ngươi muốn quan tâm cũng chẳng được!"

Phó Vân anh cũng cười, "Ngươi thừa kế... Ngươi định thừa kế cái gì? Đại phòng không có tiền, chẳng có nhà, chẳng có gì cả... Tứ thúc muốn nuôi ngươi, ngươi sẽ có cơm ăn, một ngày nào đó tứ thúc không thích ngươi nữa, tống cổ ngươi ra ngoài, không có nha hoàn bà tử hầu hạ ngươi, ngươi ăn gì, uống gì, lấy gì chăm sóc Tiểu Ngô thị?"

Mặt Phó Vân Khải trắng bệch, suy nghĩ một hồi vẫn không nghĩ ra gì để phản bác, vung tay một cái, tức tối nói: "Tứ thúc rất thương ta, sẽ không bỏ mặc ta!"

"Đấy là trước kia thôi." Phó Vân anh thở dài, "Về sau không biết thế nào. Ngươi không tôn trọng mẹ, lời người nói ngươi cũng dám phớt lờ, tứ thúc sẽ vẫn yêu thương ngươi như trước kia sao?"

Mắt Phó Vân Khải đỏ hoe, tay nắm chặt, "Ta, ta..."

Phó Vân anh không để hắn giải thích, ngắt lời hắn, "Về sau nếu ngươi còn dám hỗn hào với mẹ ta, ta sẽ ghi nhớ rồi kể hết cho tứ thúc nghe, ngươi làm mình làm mẩy với mẹ ta như thế nào, ta sẽ làm cho tứ thúc ghét bỏ ngươi, ta nói được thì làm được!"

"Ngươi, ngươi, ngươi!" Phó Vân Khải trợn mắt không nói nên lời. Từ trước đến giờ hắn chưa từng gặp ai độc ác như ngũ muội muội! hắn nghiến răng, "Ngươi sao lại hư đốn như thế chứ! Ta sẽ nói với tứ thúc, ngươi thích nói xấu sau lưng người khác!"

Phó Vân anh mỉm cười, phẩy phẩy tay, thoải mái nói: "Đúng đấy, ta hư đốn thế đấy."

Phó Vân Khải ngây người sửng sốt, bỗng miệng nhệch ra, nước mắt ầng ậc tuôn xuống: "Ta mới là con trai của đại phòng, tứ thúc thương ta, tứ thúc sẽ không tin ngươi... ô ô...". hắn càng khóc càng thấy tủi thân, nằm ngửa ra đất giãy giụa khóc lóc, "Ngươi không phải người tốt, ngươi bắt nạt ta!"

Miệng Phó Vân anh run lên vì nhịn cười, nhìn hắn khinh thường, ban nãy không phải hùng hùng hổ hổ, khí phách hiên ngang lắm à, cứ tưởng trời có sập xuống cũng không sợ chứ? Sao lại thành khóc lóc nỉ non rồi thế này?

Nàng thở dài, "Ngươi đứng lên nói đi."

Phó Vân Khải khóc to hơn, nằm trên mặt đất lăn qua lăn lại ăn vạ, "Ta không đứng dậy đấy, ngươi làm gì được ta! Ta sẽ cho người trong nhà biết ngươi hư đốn thế nào!"

Ôi cái thằng bé ngu ngốc này, Phó Vân anh bất lực nhìn Phó Vân Khải một lúc rồi đứng lên, đi đến bên vị tiểu thiếu gia đẫm nước mắt kia, "Ta biết, ngươi đây là trút giận thay cho tiểu Ngô thị, ngươi cảm thấy bà ta bị thiệt thòi..." Nàng uyển chuyển, "Thế ta và mẹ ta thì sao? Khi mẹ ta thành thân với cha ta, tuy không tổ chức rình rang nhưng vẫn nghiêm chỉnh mời bà mối, lập hôn thư, mẹ ta và cha ta lại đồng cam cộng khổ nhiều năm như thế, vợ chồng khăng khít, bà ấy làm sai cái gì à, bà ấy đáng bị thiệt thòi hay sao?"

Phó Vân Khải bật dậy, lấy tay áo lau nước mắt, khóe mắt đỏ hoe, nức nở, "Các ngươi không cho ta nhận mẹ!"

Phó Vân anh tức giận đến bật cười, "Rốt cuộc là Phó gia hay là Tiểu Ngô thị nuôi ngươi, ngươi vẫn chưa hiểu phải hay sao? Phó gia nói ai là mẹ ngươi thì người đó mới là mẹ ngươi!"

Phó Vân Khải câm nín không nói được lời nào. Tuy hắn còn nhỏ nhưng cũng hiểu được Tiểu Ngô thị là con dâu mà Phó gia bỏ tiền ra mua về. Phó tứ lão gia cảm thấy tự nhiên lại để cho một phụ nữ trẻ thủ tiết cả đời là việc thất đức, vốn định mua một người tàn tật, không ai muốn cưới về làm đại thái thái. Tuy vậy Ngô gia vốn đã thèm thuồng tiền của Phó gia nên sau khi biết tin đã chủ động đưa Tiểu Ngô thị đến. Lão thái thái thiên vị nhà mẹ đẻ nên đã buộc Phó lão tứ gia nhận người. Tiểu Ngô thị vì thế mới trở thành mẹ của hắn.

"Ngươi nếu nhất quyết phải nhận Tiểu Ngô thị làm mẹ, ta có thể khuyên tứ thúc." Phó Vân anh nói.

Phó Vân Khải khịt khịt mũi, nửa tin nửa ngờ, "Ngươi nói thật chứ?"

hắn nói chuyện còn vương tiếng nức nở, nghe đến là đáng thương.

Phó Vân anh gật gật đầu, "Tứ thúc đã nói, Tiểu Ngô thị nếu muốn lấy chồng, hắn sẽ giúp bà ta chọn một nhà tử tế, nếu bà ta không muốn, tứ thúc sẽ nuôi bà ta cả đời. Chỉ cần Tiểu Ngô thị muộn nhận ngươi, ngươi cũng có thể làm con trai bà ta..."

Mắt Phó Vân Khải sáng lên.

Phó Vân anh nói tiếp, "Đương nhiên, cần phải tìm một người khác làm con thừa tự cho đại phòng. đã ghi tên vào gia phả cũng không có vấn đề gì lớn, cũng chẳng phải không thể sửa lại! Ta và mẹ ta có thể lại nhận một đứa trẻ khác trong tộc, nuôi nó lớn, sau này nó sẽ càng có hiếu với mẹ ta. Ngươi và Tiểu Ngô thị có thể tiếp tục làm mẹ con, ta có thêm một đứa em trai, cả nhà đều vui..."

Ầm một tiếng, tuyết ngoài trời lớn quá, tuyết đọng trĩu cả cành táo, một đợt tuyết ào ào rơi xuống.

"Ta... Ngươi..." Phó Vân Khải hết xanh lại tím, hết tím lại trắng bệch, không nói nên lời.

Ngũ muội muội mới bảy tuổi rưỡi, sao nàng lại biết nhiều thứ như thế!

Phó Vân anh tươi cười, "Cửu ca, huynh cảm thấy ý tưởng này của muội thế nào?"

Môi Phó Vân Khải run run, chớp chớp mắt, nước mắt lại trào ra, "Ngươi bắt nạt ta!"

Phó Vân anh nhướn mày, im lặng một lúc, mặc kệ Phó Vân Khải khóc lóc.

Chờ tới khi hắn khóc đến lạc cả giọng, nàng mới nhếch môi, nhẹ nhàng nói: "Cửu ca, nói thế nào đi chăng nữa, nếu như huynh đã là con thừa tự dưới danh nghĩa của cha muội thì huynh chính là ca ca của muội, muội là muội muội của huynh."

Nàng vỗ về khuôn mặt của Phó Vân Khải, nói tiếp, "Đại phòng chúng ta dù sao cũng chẳng có gì để mà tranh giành, muội sẽ không cướp của huynh cái gì, huynh cũng không đoạt được gì của muội, muội không muốn cãi nhau với huynh. Chỉ cần huynh kính trọng mẹ muội, muội đảm bảo không nói xấu huynh. Nếu huynh còn làm ầm ĩ, ngày mai muội sẽ đi đón một đứa em trai mới về."

Phó Vân Khải quệt mặt, khắp mặt đều đầy nước mắt nước mũi.

Phó Vân anh chờ hắn bình tĩnh lại, đá nhẹ vào chân hắn một cái, "Chờ huynh trưởng thành, tự có nhà của mình, lúc đó huynh muốn chăm sóc Tiểu Ngô thị, ai sẽ ép buộc được huynh chứ? Huynh làm được vậy, tứ thúc vui vẻ, Tiểu Ngô thị vui vẻ, mọi người trong nhà đều vui vẻ. Huynh không nghe lời, tứ thúc không vui, Tiểu Ngô thị cũng làm sao vui được... Về phần mẹ của muội, huynh cũng không cần lo lắng. Mẹ muội, muội sẽ nuôi."

Giọng nàng càng lúc càng lạnh lẽo, "Huynh đừng tưởng rằng ỷ vào chuyện là con trai của đại phòng thì có thể bắt nạt đứa em gái này. Huynh muốn đọc sách, muốn đi thi kiếm công danh đúng không? Người đọc sách quan trọng nhất là phẩm hạnh, nếu huynh dám có ý nghĩ xấu, muội sẽ đi tìm nhị thiếu gia tố giác, sau này huynh đừng có mà hy vọng đọc sách làm quan gì nữa!"

Nhị thiếu gia của đại phòng là cử nhân trẻ tuổi nhất huyện Hoàng Châu mà thầy dạy ở tộc học chỉ là đồng sinh [1], học vấn có hạn. Nhị thiếu gia thi thoảng cũng sẽ tới tộc học dạy thay vài buổi, nhân tiện kiếm tra việc học hành của con cháu Phó gia. Người huyện Hoàng Châu ai chẳng biết mấy thiếu gia nhỏ tuổi của Phó gia trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ nhị thiếu gia.

[1] Đồng sinh là những người đọc sách có tư cách đi thi chứ chưa đỗ đạt.

Lời đồn không phải là giả, Phó Vân Khải đến cái danh xưng nhị thiếu gia đã hơi run run.

Lời hay lời dở gì Phó Vân anh cũng đã đều nói cả, hắn bấn loạn không biết phải nghĩ sao. Đưa tay quệt nước mũi trên mặt, hắn sụt sịt: "Được, ta thừa nhận mẹ ngươi, sau này tiểu cô già rồi ta sẽ chăm lo cho bà, ngươi không được ngăn cản ta!"

hắn đưa bàn tay bẩn vừa quệt mũi ra, "Chúng ta ngoéo tay, ai đổi ý là con chó con!"

Cuối cùng vẫn là đứa trẻ con, vừa đe dọa vừa dụ dỗ một chút là nghe lời... Phó Vân anh bật cười, "một lời đã định!"

Sau đó, nghe thấy tiếng ho khan của Phó Vân anh, mấy nha hoàn, bà tử mới lục tục trở về phòng.

Trương ma ma đang định đưa Phó Vân Khải quay về bên kia, hắn đã lau khô nước mắt rồi nói, "Ta vẫn chưa xin phép mẹ."

nói xong hắn đi vào phòng trong dập đầu với Hàn thị rồi mới quay về.

Mấy đứa nha hoàn đều há hốc mồm kinh ngạc.

Nhà bếp mang nước ấm tới, Hàn thị liền xách ấm nước đổ vào chậu rửa chân cho Phó Vân anh. Nha hoàn muốn làm thay, bà chỉ cười nói: "Cứ để ta, trời tối rồi, các ngươi về nghỉ sớm đi."

Phương Tuế và Chu Viêm nhìn nhau, biết hai mẹ con muốn nói chuyện riêng nên im lặng ra ngoài.

"Đại Nha, con giỏi thật!" Hàn thị đặt chân Phó Vân anh vào chiếc chậu ngâm chân bằng đồng chứa dược liệu, "Dọa Khải ca nhi sợ mất hồn mất vía!"

Nước quá nóng, Phó Vân anh giật mình muốn rút chân về.

Hàn thị giữ chặt chân nàng không chịu buông ra, "Đừng sợ nóng, thầy thuốc nói, cơ thể con không khỏe, nên ngâm chân mỗi ngày nếu không sau này lớn lên sẽ bị bệnh! Ngoan, một tí là xong ấy mà." Đôi tay bà cũng cho vào nước nóng nên đỏ bừng lên nhưng cũng coi như không. Bà ngồi xổm trên mặt đất, liên tục đổ thêm nước ấm, lải nhải không ngừng, "Bị ốm sẽ khó chịu lắm đấy, con sau này sẽ biết. Trước kia không có điều kiện, mẹ không có đủ tiền nên không chú ý, giờ con là con gái nhà giàu rồi, phải chăm sóc bản thân cẩn thận. Mẹ thấy công tử tiểu thư nhà già đều bụ bẫm trắng trẻo, đáng yêu biết bao! Huyện Hoàng Châu này khí hậu dễ chịu, vài năm nữa, con mẹ sẽ còn đáng yêu hơn bọn họ..."

Phó Vân anh nhẹ nhàng đồng ý, "Con hiểu ạ."

Nàng đẩy hết nha hoàn, bà tử ra ngoài, chỉ giữ lại mình Hàn thị trong phòng vì nàng hiểu, dù nàng có nói ra những lời ghê gớm thế nào chăng nữa, Hàn thị cũng sẽ chỉ biết đau lòng vì nàng phải lớn trước tuổi, sẽ không nghĩ linh tinh. Từ khi Phó lão đại bệnh chết, Hàn thị một mình nuôi nàng. Nhiều người khuyên Hàn thị bán nàng đi, Hàn thị nhất quyết không đồng ý, dù nàng thường xuyên ốm đau, một lần ốm cũng đã đủ đánh bay vài đồng tích lũy của Hàn thị.

Thi thoảng nàng cũng sẽ tranh cãi với Hàn thị, Hàn thị ngoài miệng thì mắng nàng bạo gan nhưng đều vẫn luôn lắng nghe lời nàng nói, tôn trọng nàng.

Bởi vậy, nàng muốn bảo vệ Hàn thị, người thân kiếp trước đều đã chết cả, kiếp này nàng sẽ không đi vào vết xe đổ đó.

oOo​Trong viện của Phó tứ lão gia, cửa sổ đang hé mở, con gió thổi qua lay động ngọn đèn dầu lạc.

Nha hoàn vừa đẩy cửa vào, gió đã ùa thẳng tới làm ngọn đèn bên cửa sổ ấy cuối cùng cũng tắt phụt.

A Kim vội vàng đem giá cắm nến bằng đồng đặt lên bàn bát tiên (bàn vuông rộng), "Lão gia, ngũ tiểu thư cho mời cửu thiếu gia đến, không biết nói gì với thiếu gia nhưng Trương ma ma nói hình như nghe thấy cửu thiếu gia khóc. Sau đó, cửu thiếu gia lại ngoan ngoãn hành lễ với đại thái thái, còn gọi đại thái thái là mẹ. Cửu thiếu gia cuối cùng cũng nghe lời!"

Tứ thái thái Lư thị đang ngồi trước giường may áo sửng sốt ngẩng đầu lên hỏi, "Cửu thiếu gia có khóc không?"
— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —