Lão Đại Là Nữ Lang

Chương 42: Lấy Trộm



— QUẢNG CÁO —

*

Quay về phố Đại Triều, người gác cổng ra đón họ vào nhà, thông báo: "Chung gia lại vừa mang mấy thứ sang đây tặng, có đồ ăn đồ dùng, còn có hai con lừa, hai con la."

Trong viện, trên đường đi còn mấy cái sọt tre chưa mang vào hết, trong sọt đầy ắp rau quả tươi, mấy bình rượu trái cây, còn cả hai tảng thịt lợn.

Quản sự đang đứng trước hành lang chỉ đạo người hầu kẻ hạ trong nhà khiêng quà vào trong, cười như được mùa. Phó gia lần này mất một con lừa, bị uất ức một phen nhưng tính ra thì vẫn có lợi, không thiệt thòi gì. Hơn nữa đại công tử Chung gia quý mến nhị thiếu gia như thế, sau này Phó tứ lão gia làm ăn ở phủ Võ Xương này thì còn sợ ai chèn ép nữa?

"Nhị thiếu gia, mới có người từ huyện Hoàng Châu tới, là một vị tướng công họ Khổng, nói là tìm thiếu gia. Khổng tướng công hình như có việc gì gấp, sang phố Cống Viện, người bên đó nói thiếu gia ở bên này, Khổng tướng công lại tìm tới đây. Quan nhân đang uống trà với Khổng tướng công."

Quản sự chạy xuống bậc thềm, vừa giúp đỡ bê cái này nhấc cái kia vừa nói.

Phó Vân Chương ừ một tiếng rồi đi ra chính đường tìm Phó tứ lão gia và Khổng tú tài.

Trời nóng, Phó Vân anh mướt mải mồ hôi, tuy vẫn dùng sa mỏng che mặt nhưng gương mặt vẫn bị nắng chiếu đến đỏ bừng nên trở về trong viện rửa mặt chải đầu.

Phó Nguyệt và Phó Quế kéo nhau tới tìm nàng nói chuyện quần áo váy vóc.

Nàng đi ra sau bình phong, gỡ tóc xuống, vấn thành một búi tóc đơn giản, thay một bộ quần áo mỏng rồi mới đi ra, uống mấy ngụm nước ô mai mà Phương Tuế mới lấy từ nhà bếp lên, ngồi nói chuyện phiếm với hai chị họ.

Trước hành lang, màn trúc buông hờ, ánh nắng xuyên qua những khe hở trên cửa sổ tạo thành một mảng sáng mông lung. Trong phòng, ánh sáng có phần ảm đạm.

Phương Tuế và Chu Viên mở cửa sổ ra, gió mát thổi vào xua tan cơn nóng trong phòng.

Mấy cô bé đang nói chuyện say sưa thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân, một nha hoàn vội vàng chạy vào phòng, thở hổn hển, "Ngũ tiểu thư, quan nhân gọi tiểu thư tới chính đường ngay."

Nha hoàn nhấn mạnh chữ "ngay".

Phó Quế và Phó Nguyệt nhìn nhau, đứng dậy nói: "anh tỷ nhi, tứ thúc tìm muội có việc, muội đi đi. Tỷ với Nguyệt tỷ nhi về phòng đây."

Phó Vân anh bảo Phương Tuế đưa hai chị họ ra ngoài, thầm nghĩ có Khổng tú tài ở đây, không thể mặc quần áo mỏng thế này ra gặp khách nên đành phải thay một bộ đồ đơn giản thường dùng rồi đi ra chính đường.

Chính đường im phăng phắc, trong ngoài phòng đều không có người đứng hầu, Phó tứ lão gia đã bảo bọn họ ra ngoài, trong phòng chỉ còn có Khổng tú tài và Phó Vân Chương.

Thấy Phó Vân anh tới, Phó tứ lão gia bảo Phương Tuế và Chu Viêm đang theo sau nàng đi ra ngoài. Đợi hai nha hoàn đã đi xa, ông mới khẽ nói: "anh tỷ nhi, trong nhà có chút chuyện."

Phó Vân anh không nói gì, nhìn Khổng tú tài đang ngồi bên cạnh, làm một cái lễ vạn phúc với hắn.

Khổng tú tài đứng dậy đáp lễ, mặt có vẻ lúng túng, "Vân Chương, anh tỷ nhi, chuyện này nói cho cùng là do ta sơ sẩy."

hắn chậm rãi kể rõ ngọn nguồn: Khi Phó Vân Chương rời huyện Hoàng Châu đã nhờ Khổng tú tài giúp y chép lại mấy quyển sách trong thư phòng. Khổng tú tài hay tới ăn nhờ ở đậu, mượn sách đọc, nên đồng ý ngay. Ban ngày hắn chép sách, ban đêm đọc sách tới mức mệt phờ nên thường ngủ lại trong phòng dành cho khách cạnh thư phòng của Phó Vân Chương. Đêm đó hắn đi ngủ muộn, đặt lưng xuống là ngủ một mạch tới tận trưa ngày hôm sau. Lúc vào thư phòng lại gặp Phó Dung từ bên trong đi ra, trong tay áo hình như còn giấu thứ gì, hắn có cảm giác không hay liền ngăn Phó Dung lại hỏi thử.

Phó Dung lấy một cây bút ra, nói nàng ta chỉ tới thư phòng mượn bút, không động vào sách vở của Phó Vân Chương.

Khổng tú tài dù sao cũng chỉ là khách, Phó Dung mới là tiểu thư Phó gia, hơn nữa nam nữ khác biệt, hắn cũng không dám hỏi nhiều, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phó Dung đi ra ngoài.

Phó Vân anh nghe tới đó cũng đã đoán ra phần nào, hỏi thẳng: "Tỷ ấy lấy cái gì?"

Khổng tú tài ngập ngừng, theo bản năng quay sang nhìn Phó Vân Chương.

Phó Vân Chương mặt mày lãnh đạm, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

"Ta đã kiểm tra cần thận mấy lần, nàng ấy đúng là không động vào đồ của Vân Chương..." Khổng tú tài nhăn nhó, không biết giải thích thế nào.

"không động vào sách vở của nhị ca... Vậy là, tỷ ấy lấy mấy thứ muội viết đi rồi?" Phó Vân anh mặt không đổi sắc, hỏi một câu, cũng không chờ Khổng tú tài trả lời, lại hỏi tiếp, "Tất cả luôn?"

Khổng tú tài gật đầu, "Đến cả bức Đoan Ngọ tức cảnh đồ muội vẽ nàng ấy cũng lấy đi."

Phó tứ lão gia cau mày, mở miệng định nói gì, khóe mắt liếc nhìn Phó Vân Chương, thấy y không có ý định lên tiếng, nghĩ một lúc liền cắn răng nuốt mấy lời mắng chửi kia lại.

Phó Vân anh trầm tư một lát, khóe miệng khẽ cong lên, "Có ai tới Phó gia sao?"

Phó Dung không đi học, sẽ không tự nhiên lấy trộm văn thơ của nàng. Trừ phi có người khác khuyến khích, hoặc là có vị khách quan trọng nào đến Phó gia, Phó Dung vô tình tiết lộ cho người ta chuyện nàng theo Phó Văn Chương đọc sách, khiến họ tò mò nên mới khuyến khích Phó Dung lấy trộm tranh chữ (tranh và chữ) của nàng ra để họ xem cho vui.

Khổng tú tài giật mình, lại nhìn về phía Phó Vân Chương.

Phó Vân Chương không nói một lời, sắc mặt đã ôn hòa hơn khi nãy một chút, trên môi thoáng nở nụ cười, có vẻ như quyết tâm để Phó Vân anh tự xử lý việc này.

Xem ra Vân Chương muốn bồi dưỡng anh tỷ nhi như học sinh của mình thật... Khổng tú tài không nhìn y nữa, lấy lại bình tĩnh, biết rằng về sau bản thân hắn sẽ không thể nào trêu chọc anh tỷ nhi như trêu trẻ con nữa, thành thật trả lời: "Tri huyện nương tử (vợ của tri huyện) tới thăm lão thái thái, dẫn theo một vị tiểu thư họ Triệu, nghe nói là cháu gái của Triệu sư gia, thân phận cao quý, tri huyện nương tử là người lớn nhưng lại rất tôn trọng nàng ta."

Phó Vân anh chợt hiểu ra.

Vậy thì chuyện cũng không khó đoán, Triệu sư gia thích kể lể, sau khi về Triệu gia thuận miệng nhắc tới nàng, rất có thể còn khen mấy câu, làm cho vị Triệu tiểu thư kia không phục, lúc tới Phó gia lại cố ý nhắc tới tên nàng. Phó Dung muốn lấy lòng Triệu tiểu thư nên nhất định có gì cũng tuôn ra hết, thậm chí còn lấy trộm tranh chữ của nàng ra ngoài cho Triệu tiểu thư xem.

Phó tứ lão gia bực mình hừ lạnh một tiếng, "Ta tuy không đọc sách nhưng cũng biết văn chương trong chốn khuê phòng là không thể tùy tiện đưa ra ngoài, Dung tỷ nhi tính toán cái gì mà lại có thể lấy trộm văn thơ anh tỷ nhi viết mang ra cho người ngoài xem!"

Triệu gia là gia đình nề nếp, các tiểu thư không thể ra khỏi nhà một mình, tiểu thư Triệu gia chắc chắn là đến huyện Hoàng Châu cùng người lớn trong nhà. Nếu Triệu tiểu thư đem tranh chữ của anh tỷ nhi cho anh em nhà nàng ta xem... Tuy chưa tới mức làm ảnh hưởng tới thanh danh của anh tỷ nhi nhưng cũng chẳng hay ho gì, càng nghĩ Phó tứ lão gia càng bực mình.

"Tứ thúc, không sao đâu."

Phó Vân anh điểm lại những thứ mình đã viết trong đầu một lần, trừ bài văn biền ngẫu phỏng theo bài văn của Triệu sư gia kia, cũng chỉ còn những ghi chép về những điều nàng tâm đắc khi đọc sách hằng ngày, không có gì bí mật nên bình thản nói: "trên tranh chữ của con đều ký tên cả rồi."

Phó tứ lão gia nhăn nhó, "Thế càng khó lường hơn! Lại còn để cho bọn họ biết cả tên con rồi còn gì?”

Phó Vân anh mỉm cười, trao đổi một ánh mắt với Phó Vân Chương, cả hai người đều tự hiểu trong lòng mà không ai nói gì.

oOo

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —