Hôn Sai 55 Lần

Chương 770: Dũng cảm quên mình chắn đao (20)



— QUẢNG CÁO —

“Chẳng qua, Trình Tả Ý có thể là biết tình huống không đúng, trốn đi, chẳng qua, cảnh sát muốn bắt một người, hẳn là rất nhanh sẽ bắt được.”
“Ân.” Đường Thời gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Lại qua một lát, Đường Thời lần nữa lên tiếng: “Ngươi nói cho cảnh sát rằng, nếu như bắt được Trình Tả Ý, nói cho tôi biết, tôi muốn thấy cô ta.”
Mãi cho đến gần cho rạng sáng năm giờ, cửa phòng giải phẩu mới mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra, thời gian giải phẫu dài, khiến cho mấy bác sĩ thoạt nhìn thoáng có chút mệt mỏi.
Người chờ bên ngoài cũng theo đó đứng lên, tất cả mọi người còn chưa mở miệng hỏi thăm Tô Niên Hoa tình huống như thế nào, bác sĩ cầm đầu đã tháo khẩu trang, cho kết quả: “Tô tiên sinh đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm rồi, bất quá bởi vì anh ta mất máu quá nhiều, có thể sẽ hôn mê rất lâu, hiện tại chuyển tới phòng bệnh săn sóc đặc biệt rồi.”
Bác sĩ nói tới đây, nhìn thoáng qua phía ngoài đứng nhiều người như vậy, mở miệng nói thêm: “Bệnh nhân hiện tại cần tĩnh dưỡng, tốt nhất chỉ phái một người đi coi chừng.”

QUẢNG CÁO

Cho tới bây giờ đến bệnh viện, từ đầu đến cuối không có mở miệng, Tứ Nguyệt ngẩng đầu, hốc mắt hơi có chút sưng đỏ nói: “Tôi coi chừng là tốt rồi.”
“Tiểu Nguyệt, tôi...” Cố Khuynh Thành nhìn Tứ Nguyệt sắc mặt có chút tái nhợt, hơi không yên lòng lên tiếng.
Chẳng qua cô còn chưa nói hết lời, Lục Nhiên đã mở miệng nói: “Như vậy đi, lão Tứ ở chỗ này coi chừng dùm lão Ngũ, tôi cùng lão tam đi khách sạn đối diện thuê phòng, như vậy tôi cùng lão tam cách nơi này tương đối gần, một khi có chuyện gì có thể tùy thời tới đây, về phần đại ca cùng Khuynh Khuynh, nhà các người còn có Thủy Quả Đường, vẫn nên về trước đi, bác sĩ nói lão Ngũ không có vấn đề gì, chờ cậu ấy tỉnh, các người lại đến nhìn cũng không muộn.”
Đường Thời suy nghĩ, gật đầu, đồng ý
Cố Khuynh Thành kéo tay Tứ Nguyệt, không yên lòng an ủi thêm mấy câu, vẫn đợi đến khi Tứ Nguyệt thúc giục, cô mới theo Đường Thời rời bệnh viện.
QUẢNG CÁO

Rạng sáng năm giờ, thành phố Bắc Kinh không có ánh nắng, cả thành phố chìm trong sương mù.
Trên đường, xe cộ thưa thớt, chỉ có công nhân ở ven đường quét dọn vệ sinh.
Đường Thời lái xe chở Cố Khuynh Thành trở về khu biệt thự tây giao, dọc đường hai người không nói chuyện với nhau.
Cố Khuynh Thành từ thời điểm ngồi lên ghế lái phụ, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm ngoài cửa xe, cũng chưa có thay đổi tư thế, cho đến khi xe dừng ở trong sân nhà chính Đường Gia, Cố Khuynh Thành mới khẽ động một chút.
Đường Thời tắt máy, rút chìa khóa xe, nhìn thoáng qua Cố Khuynh Thành, không nói gì, chẳng qua là đẩy cửa xe ra, xuống thẳng xe, sang bên Cố Khuynh Thành, kéo cửa xe, thay cô cởi giây an toàn ra, sau đó, đem cô từ bên trong ôm ra ngoài, đi vào trong nhà.
QUẢNG CÁO

Sắc trời còn sớm, mọi người Đường gia vẫn chưa rời giường, chỉ có một ít người giúp việc ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, trong phòng khách không có một bóng người, Đường Thời ôm Cố Khuynh Thành lên thẳng lầu, đi phòng ngủ của mình.
Anh đem Cố Khuynh Thành rón rén đặt lên giường, quét đến cánh tay cùng trên đùi của cô, có không ít vết máu, ấn đường Đường Thời trong nháy mắt chau lên, lập tức bắt cánh tay của cô, phát hiện không có vết thương, chắc là cô ôm Tứ Nguyệt, từ trên người Tứ Nguyệt dính vào máu Tô Niên Hoa.
Đường Thời thở phào nhẹ nhõm, thời điểm đứng dậy, lơ đãng ngẩng đầu một cái, thấy Cố Khuynh Thành khoác âu phục của mình, quần bị xé nát, mặt mày lập tức âm trầm xuống, trong lồng ngực nổi lên một luồng xúc động muốn giết người.
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —