Hôn Sai 55 Lần

Chương 659: Đường Thủy, Đường Quả, Đường Đường (9)



— QUẢNG CÁO —

Vẻ mặt Cố Khuynh Thành, một mực duy trì ngốc trệ từ trong bệnh viện đi ra, chưa bao giờ thay đổi qua.
Đường Thời phát giác thân thể Cố Khuynh Thành, ở trong lồng ngực của mình, cũng bắt đầu run rẩy, mà càng lúc càng run rẩy lợi hại.
Tuy nhiên Đường Thời thật sự không muốn tin tưởng là đứa bé trong bụng Cố Khuynh Thành xảy ra vấn đề, nhưng anh nhìn bộ dạng cô như thế, lại chỉ có thể nghĩ tới nó, sau đó, cánh tay anh ôm cô, cũng run rẩy theo.
Hai người cứ run rẩy đi đến trước xe như vậy, Đường Thời dùng khí lực lớn mới mở cửa xe, cẩn thận đỡ lấy Cố Khuynh Thành từng li từng tí ngồi vào, sau đó anh đóng cửa xe, vội vội vàng vàng lên xe theo.
Anh nhìn qua cô vẫn ngốc dạng như vậy, vắt hết óc tìm một số lời an ủi, thế nhưng anh phát giác giờ phút này, chính mình lại có chút tắt tiếng, Đường Thời nghĩ kỹ nửa ngày, sau đó cứng ngắc nói một câu: “Khuynh Khuynh, em đừng quá khó chịu.”
Cố Khuynh Thành không có phản ứng, hốc mắt lại đỏ.

QUẢNG CÁO

Đường Thời đau lòng thành một đoàn, anh hốt hoảng một chút, sau đó giơ tay định lấy khăn tay ra, còn chưa có rút, nước mắt Cố Khuynh Thành đã rơi ào xuống.
Đường Thời cảm thấy hô hấp của mình đều ngừng theo, anh một bên giúp cô lau nước mắt, một bên lại phí sức chín trâu hai hổ, mở miệng nói một câu: “Khuynh Khuynh, em còn trẻ, về sau có nhiều cơ hội mà.”
Cố Khuynh Thành liếc mắt Đường Thời một cái, nước mắt rơi mạnh hơn.
Đường Thời luống cuống tay chân, sau cùng anh mới bỗng nhiên nhớ tới, chính mình hình như có chút đầu óc chập mạch, hiện tại xuất hiện vấn đề như vậy, anh hẳn là nghĩ biện pháp gọi điện thoại, liên hệ bác sĩ tốt nhất trên thế giới, nhìn xem có thể giúp đỡ Cố Khuynh Thành hay không, thế là anh liền vội vội vàng vàng cầm điện thoại di động lên: “Khuynh Khuynh, em đừng vội, hiện tại anh sẽ gọi điện thoại liên hệ bác sĩ giúp em.”
Nói xong, Đường Thời tìm Lục Nhiên gọi.
QUẢNG CÁO

Điện thoại vừa bíp bíp một tiếng, còn chưa có bị người nghe, Cố Khuynh Thành đột nhiên vươn tay, đoạt lấy điện thoại di động Đường Thời, hung hăng cúp máy, sau đó nghiêng đầu sang chỗ khác, liếc mắt Đường Thời một cái, còn chưa mở miệng nói chuyện, trước “Oa” khóc lên, cô khóc một hồi thật lâu, mới đứt quãng nói một câu: “Em không phải heo...”
Những lời này của cô hoàn toàn không giải thích được, có chút để cho người ta muốn cười, thế nhưng Đường Thời nhìn lấy Cố Khuynh Thành khóc lớn như vậy, nào có nửa điểm ý cười, chẳng qua là cảm thấy lục phủ ngũ tạngsắp bị cô khóc lộn, anh đành phải cầm khăn tay, một bên lau nước mắt thay Cố Khuynh Thành, một bên không biết câu nói kia của cô là có hàm nghĩa gì, nhưng vẫn theo cô nói, thoáng có chút vụng về an ủi cô: “Đúng đúng đúng, Khuynh Khuynh không phải heo, làm sao Khuynh Khuynh là heo...”
Lúc Cố Khuynh Thành nói mình là heo, cũng không có sụp đổ, thế nhưng từ khi ở trong miệng của Đường Thời nghe được cái chữ heo này, trong đầu của cô trong liền liên tưởng đến mình biến thành một con heo, nhưng về sau sinh ba heo con, thế là khóc càng hung mãnh hơn.
Tại sao càng nói, khóc càng mạnh?
Đường Thời cảm thấy cũng muốn khóc theo Cố Khuynh Thành, sau cùng bây giờ không có biện pháp, đành phải vươn tay kéo cô vào ngực mình, vỗ phía sau lưng cô: “Được rồi, không khóc, được rồi, khóc nhiều sẽ không dễ nhìn.”
QUẢNG CÁO

Cố Khuynh Thành dán đầu ở trước ngực Đường Thời, khóc một trận nước mũi nước mắt, quả thực là vô cùng thê thảm.
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —