Hôn Sai 55 Lần

Chương 618: Có một loại đạo đức tốt gọi là chia sẻ (8)



— QUẢNG CÁO —

Editor: Quỳnh Nguyễn
Cố Khuynh Thành chịu đựng dục vọng mình không có ăn đầy đủ, trông mong nhìn Đường Thời chậm rãi ăn cháo.
Đối với Đường Thời mà nói, đây là cháo Cố Khuynh Thành tự tay làm, còn ngon miệng hơn so với sơn hào hải vị anh ăn qua, cho nên mỗi một miếng anh đều ăn thật sự thành khẩn, mặt mày trong lúc đó đều là hưởng thụ.
Mặc dù Cố Khuynh Thành không ăn no, nhưng mà cũng ăn tám phần no, cho dù là không ăn cũng không có gì trở ngại, nhưng mà cô nhìn vẻ mặt Đường Thời hưởng thụ ăn cháo giống như ăn món ăn ngon cực phẩm nhân gian, cô cảm thấy trong bụng mình nháy mắt trống không.
Người mang thai một khi muốn ăn cái gì sẽ trở nên đặc biệt muốn.
Ánh mắt Cố Khuynh Thành nhìn chằm chằm cháo trong chén Đường Thời, nhịn không được nuốt hai ngụm nước bọt.
Rất muốn ăn a, làm sao bây giờ?
Nhưng mà cháo này là cô để cho ra ngoài, dù sao vẫn không thể nói hiện tại mình muốn ăn nên cướp trong bát Đường Thời về.

QUẢNG CÁO

Nháy mắt Cố Khuynh Thành liền xoá bỏ ý nghĩ trực tiếp mở miệng với Đường Thời, cô trừng mắt nhìn cháo trong bát Đường Thời từ từ giảm bớt, sau đó nghĩ mình lại không nghĩ biện pháp, cuối cùng một bát cháo đều đã muốn đi vào trong bụng Đường Thời!
Cố Khuynh Thành đảo tròn mắt, vắt hết óc nghĩ một lát, sau đó linh quang chớp lóe, đột nhiên liền nằm úp sấp ở trên bàn cơm nhìn Đường Thời lên tiếng nói: “Đường Thời, thời điểm còn nhỏ giáo viên đã dạy nhóm người chúng ta rất nhiều đạo đức tốt, anh nhớ rõ không?”
Đường Thời nhíu mi một chút, đáy lòng vừa châm chọc đây là cái vấn đề không bình thường gì, trên mặt vừa buông thìa trong tay xuống, ngẩng đầu nhắm ngay ánh mắt Cố Khuynh Thành, nghĩ cũng không có nghĩ đáp lại một câu: “Kính già yêu trẻ.”
Cố Khuynh Thành vội vàng gật gật đầu: “Còn có gì nữa?”
“Lễ phép khiêm nhường, trung thực giữ chữ tín, tự mình cố gắng.” Lần này Đường Thời nói ba loại đạo đức tốt với Cố Khuynh Thành.
Nhưng mà ba loại đạo đức tốt này không có một loại là Cố Khuynh Thành muốn, cô vừa gật đầu ánh mắt vừa sáng lên nhìn Đường Thời tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa?”
Anh cũng không phải học sinh tiểu học, vậy mà còn muốn trả lời vấn đề học sinh tiểu học... Dưới đáy lòng Đường Thời yên lặng ghét bỏ một chút, nhưng mà nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn Cố Khuynh Thành đầy chờ mong, thoáng nghĩ một chút tiếp tục nói liên tiếp đạo đức tốt: “Tự suy ngẫm, xả thân, khiêm tốn, không ham danh lợi, rộng lượng...”
QUẢNG CÁO

Ai nha... Tại sao nhiều đạo đức tốt như vậy đều không có cái đạo đức tốt cô muốn kia!
Cố Khuynh Thành nhịn không được nhíu nhíu mày.
Đường Thời nhìn lông mi cô nhăn lên, lông mi của anh cũng nhăn lên theo, anh nói những thứ này còn chưa đủ sao?
Vì thế Đường Thời tiếp tục lên tiếng bổ sung: “Cần cù tiết kiệm, giúp người làm niềm vui, không nhặt của rơi, chịu khổ nhọc hy sinh vì nghĩa, thấy việc nghĩa hăng hái làm...”
Lần này Đường Thời gần như đều nói hết từ ngữ đức tính mình nhớ kỹ một lần, sau đó mới ngừng lại.
Cố Khuynh Thành nhìn thấy Đường Thời cũng không nói thêm gì, khuôn mặt nhỏ nhắn buồn rầu theo: “Hết rồi?”
“Còn gì sao?” Đường Thời vừa hỏi lại, vừa ở trong đầu lược qua một lần, sau đó mở miệng lần nữa nói: “Hẳn là đã toàn bộ thôi.”
QUẢNG CÁO

Cố Khuynh Thành cầm quai hàm, rốt cục nhịn không được thay Đường Thời bổ sung một cái: “Còn có một loại đạo đức tốt gọi là chia sẻ.”
Dừng một chút Cố Khuynh Thành lại hỏi: “Chúng ta nhất định phải phát huy đạo đức tốt đúng hay không?”
Đây là Cố Khuynh Thành lại giáo dục cho anh sao? Đường Thời một đầu mờ mịt theo Cố Khuynh Thành nói, gật đầu một cái.
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —