Hôn Sai 55 Lần

Chương 578: Chờ một chút, sẽ buông tha (18)



— QUẢNG CÁO —

Đường Thời nhẹ nhàng gật đầu, nhưng làm sao cũng không mở miệng được, nói chữ “Được” kia.
Cố Khuynh Thành cúi đầu thấp hơn một tí, cái gì cũng không nói liền xoay người, hướng về phía trong viện Cố Gia đi tới.
Bước đi của cô rất nhanh, Đường Thời cùng ngày thường giống nhau, chưa từng rời đi, vẫn nhìn thân ảnh của cô biến mất ở cửa phòng Cố Gia.
Cô tiến vào ước chừng năm phút đồng hồ, bên trong nhà mới có ánh sáng nhàn nhạt truyền ra.
Đó là ánh sáng của ngọn nến, không được như ánh đèn trong nhà Đường gia, sáng ngời tới chói mắt.
Đường Thời ở cửa Cố Gia, đi tới đi lui hai bước, cuối cùng chần chờ một chút, vẫn là đạp bước chân, đi vào đại viện Cố Gia.
Có lẽ là anh ích kỷ quấy phá, cầm lấy cây nến trì hoãn thời gian cùng cô ở chung một chỗ, hiện tại lại muốn đi tới cửa giúp cô giải quyết vấn đề điện, sau đó có thể cùng cô ở chung một chỗ nhiều hơn một lát.
Mặc dù chỉ là một lát, nhưng là, đối với anh mà nói, cũng rất xa xỉ.

QUẢNG CÁO

Anh đứng ở cửa, trong viện truyền đến tia sáng nhàn nhạt, ấn xuống một cái cái nút chuông cửa màu trắng trên vách tường vàng, cách đại khái một phút đồng hồ, anh nghe thấy cửa truyền đến tiếng bước chân.
Cửa kéo ra, Cố Khuynh Thành vẫn mặc đồ ngủ, phía ngoài phủ lấy áo khoác như cũ.
Cô thấy anh, hơi có vẻ kinh ngạc.
Đường Thời không để cô hỏi thăm, liền dẫn đầu cho mình một cái giải thích: “Hôm nay là trừ tịch, cảnh tối lửa tắt đèn điềm xấu, tôi giúp em xem mạch điện một chút.”
Cố Khuynh Thành nhường ra sau lưng, nhà chính Đường Gia cùng biệt thự Cố Gia cấu tạo giống nhau, bảng nguồn điện đều là ở phía trên vách tường.
Đường Thời đi tới, Bỏ bức tranh trên tường xống, sau đó mở nắp bảng điện ra, cầm điện thoại di động của mình, chẳng qua là nhìn lướt qua, liền thấy tất cả công tắc đều bị đóng, chắc là nhảy áp, Đường Thời lại giả bộ rất khó xử lý, nhìn chằm chằm từng loạt từng loạt chốt mở đủ loại nguồn điện một lát, mới vươn tay, đem các công tắc gạt hết lên.
Cả Cố Gia, từ trong nhà đến ngoài phòng, trong nháy mắt đều sáng rỡ.
QUẢNG CÁO

Đường Thời thong thả ung dung đem bức tranh một lần nữa treo trở về, quay đầu, đối với Cố Khuynh Thành đứng phía sau mình nói: “Đứt cầu dao rồi.”
Nơi nào là đứt cầu dao rồi, là cô tắp hết công tắc... Cố Khuynh Thành đáy lòng lặng yên suy nghĩ một chút, nhưng trên mặt lại hướng về phía Đường Thời gật đầu.
Mọi chuyện cần thiết, cũng chiếm được giải quyết viên mãn, hình như anh không còn lý do gì để có thể ở lại, trong cổ họng Đường Thời trở nên có chút nghẹn, một câu “Tôi về.” Kia, ở trong lồng ngực lăn qua lộn lại rất nhiều lần, cũng không có nói ra.
Không khí rất nặng nê, lặng yên.
Đang ở không khí trầm mặc, thời điểm trở nên có chút cứng ngắc, Đường Thời mới cong môi, vẽ ra một tia cười, nói: “Vậy tôi đi trước.”
Cố Khuynh Thành dõi theo anh, không nói gì.
Đường Thời vừa cười một chút, nện bước chân, hướng về phía cửa phòng đi tới.
QUẢNG CÁO

Cố Khuynh Thành quay đầu, nhìn anh cứng nhắc nện bước, há miệng, nhưng không có phát ra âm thanh.
Đường Thời kéo ra cửa phòng rồi, cất bước đi ra, Cố Khuynh Thành rốt cuộc khắc chế không được mở miệng: “Đường Thời.”
Cố Khuynh Thành không nói gì, chẳng qua là nện bước chân, hướng về phía Đường Thời đi tới, cùng anh mặt đối mặt đứng ở cửa Cố Gia.
Cố Khuynh Thành còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, trong lúc bất chợt bên tai ngay tại truyền đến một đạo thanh âm đặc biệt vang dội, cô cùng Đường Thời đồng thời nghiêng đầu, pháo hoa, trong lúc bất chợt xuất hiện hình số “10”.
Sau đó tiếng vang liên tiếp không ngừng vang lên, mấy số trên không, cứ một giây liền đổi.
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —