Hôn Sai 55 Lần

Chương 572: Chờ một chút, sẽ buông tha (12)



— QUẢNG CÁO —

Không khí vốn là có chút lúng túng, trong nháy mắt trở nên hoàn toàn lúng túng.
Đường Thời ý thức được không khí không đúng, khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng hỏi “Làm sao”, liền thấy được Cố Khuynh Thành, trên mặt anh vốn là vẻ mặt hơi có chút lười nhác, trong nháy mắt trở nên hơi dừng lại, cánh môi giật giật, không có phát ra một chữ nào.
Nếu về nhà mừng lễ năm mới, Cố Khuynh Thành liền nghĩ đến, chính mình rất có thể có đụng mặt Đường Thời, nhưng là cô lại không nghĩ rằng, chính mình mới vừa đứng ở cửa Cố Gia, đã cùng Đường Thời đụng mặt rồi.
Anh vẫn cao lãnh đạm mạc như cũ, có thể bởi vì là trừ tịch, mặc trên người không còn là áo vest giàu da như trong ngày thường, chẳng qua là tùy ý mặc một chiếc áo lông màu trắng, phía ngoài phối hợp rồi một chiếc áo gió màu đen, hưu nhàn mà lại cao nhã, thoạt nhìn, so với lúc ở phòng làm việc trẻ hơn rất nhiều.
Mọi người ở đây đều rất tinh tường, không khí chẳng qua là cứng ngắc lại không quá nửa phút đồng hồ, Đường Uyển chị giái Đường Thời liền mỉm cười từ trong tay Đường Thời nhận lấy đèn lồng: “A Thời, chị mới vừa nhớ tới, chị ở phòng bếp làm món ngọt, hiện tại thời gian không sai biệt lắm, em giúp chị tìm người giúp việc bưng xuống đi.”
Đường Thời nơi nào không biết Đường Uyển đây là đang giúp mình, giảm bớt không khí, ánh mắt của anh thẳng tắp ngó chừng Cố Khuynh Thành tiếp tục ước chừng năm giây đồng hồ, sau đó liền vươn tay, đem hai cái đèn lồng màu đỏ giao cho Đường uyển, sau đó đột nhiên xoay người, hướng về phía trong viện Đường gia đi tới.

QUẢNG CÁO

Tầm mắt Cố Khuynh Thành còn dừng lại ở trên người Đường Thời, không biết có phải hay không lời Tứ Nguyệt nói, nổi lên tác dụng, khi anh xoay người, cô theo bản năng lưu ý chân của anh, phát hiện anh từ trước đến giờ ưu nhã nện bước, thật giống như Tứ Nguyệt nói vậy, hơi có vẻ chần chờ, nhất là chân trái, bước đi rất là cứng ngắc.
Bóng dáng Đường Thời vừa biến mất ở cửa Đường gia, Cố phu nhân liền lập tức đi đến cửa Cố gia, nhìn Cố Khuynh Thành một cái, nói một câu: “Vào đi.”
Sau đó liền dẫn đầu xoay người, hướng về phía trong viện Cố Gia đi tới.
Cố Khuynh Thành vội vàng đuổi theo.
Mặc dù chẳng qua bốn mươi ngày chưa có trở về Cố Gia, nhưng mà trong phòng khách biến dạng lớn, rất nhiều gia cụ cũ, đã đổi thành mới rồi, quản gia trong phòng bếp chuẩn bị món ăn trừ tịch.
QUẢNG CÁO

Cố phu nhân cũng không có nói tói hôn sựcủa Cố Khuynh Thành cùng Đường Thời, cũng không có như trước đuổi theo Cố Khuynh Thành hỏi thăm cô nguyên nhân hủy hôn ước, chỉ là phân phó người giúp việc một câu, đem gian phòng Cố Khuynh Thành quét dọn một chút, sau đó bảo Cố Khuynh Thành ngồi xuống.
Cố Chính Nam theo sát phía sau vào phòng, ngồi đối diện Cố Khuynh Thành trên ghế sa lon, cùng Cố phu nhân giống nhau, cũng không nói những chuyện đã qua, chẳng qua là đơn giản hỏi thăm Cố Khuynh Thành hai câu, tình huống gần đây.
Cố Khuynh Thành không có bất kỳ che dấu đem địa điểm phòng ốc mình thuê cùng chỗ làm việc hiện tại nói cho Cố Chính Nam.
Cố phu nhân bưng một chén trà đi tới, nghe được Cố Khuynh Thành nói những lời này, vẻ mặt dừng một chút, sau đó đưa trà cho Cố Khuynh Thành, nói: “Nếu không đừng ở bên ngoài, trở về nhà ở đi, về phần công việc, nếu con thích, tùy con.”
Đây là câu nói ấm áp nhất Cố phu nhân từng nói với cô.
QUẢNG CÁO

Vành mắt của cô trong nháy mắt trở nên có chút đỏ, cô rũ mắt xuống, cong môi cười, hướng về phía Cố Chính Nam cùng Cố phu nhân nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.
Màn đêm chẳng qua mới vừa phủ xuống, ngoài cửa sổ liền truyền đến tiếng bánh liên tiếp không ngừng.
...
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —