Hôn Sai 55 Lần

Chương 486: Tôi đối với em mà nói là gì? (16)



— QUẢNG CÁO —

Cô gái kia đứng ở cửa phòng cho tổng thống, hơi lộ ra vẻ chần chờ, sau một lúc lâu, mới chậm chạp nện bước bước chân, đi đến.
Đường Thời cao quý ưu nhã ngồi ở trên ghế sa lon, ánh mắt thẳng tắp ngó chừng cô gái kia, cho đến lúc cô sắp đến gần mình, mới nhẹ nhàng mà vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình: “Tới đây.”
Cô gái thấp thỏm nhìn Đường Thời, sau đó mềm mại ngồi ở bên người Đường Thời, biết vâng lời, cùng bộ dạng biết điều trong ngày thường của Cố Khuynh Thành, có mấy phần tương tự.
Đường Thời nhìn có chút xuất thần, đáy lòng dâng lên một trận cảm xúc mềm mại dị thường.
Cô gái kia ý thức được Đường Thời vẫn chằm chằm nhìn mình, liền giơ lên mí mắt, vừa vặn cùng tầm mắt Đường Thời đối điện, sắc mặt cô ta ửng đỏ một chút, sau đó cong môi, hướng về phía Đường Thời lập lòe cười một chút.
Mặc dù cô gái này không có gì ngoài một thân quần áo màu lam cùng tóc dài thẳng mượt, còn lại không có chỗ nào giống như Cố Khuynh Thành, song, ở nơi này, Đường Thời thậm chí có một loại lỗi giác là Cố Khuynh Thành đối với mình cười nói tự nhiên, đáy lòng của anh, trong nháy mắt manh động một loại sủng ái, ngay cả thanh âm mở miệng, cũng hơi có vẻ ôn tồn: “Em tên là gì?”
“Tiểu Di.” Cô gái nói chính là tên giả mình dùng ở Kim Bích Huy Hoàng.

QUẢNG CÁO

Đường Thời ấn đường nhẹ nhàng mà nhăn lại, sau đó hướng về phía cô gái lắc đầu, nói: “Không, không đúng, em kêu Khuynh Khuynh.”
Sau đó anh liền ngó chừng cô gái kia, lại một lần nữa hỏi: “Em tên gì?”
Cô gái cầm tiền, sẽ có đạo đức nghề nghiệp, mặc dù cô không biết, Khuynh Khuynh đến tột cùng là người nào, nhưng vẫn là hàng phục ý tứ Đường Thời, cười một tiếng: “Em tên Khuynh Khuynh.”
Trên mặt Đường Thời trong nháy mắt nở ra nụ cười sủng nịch, anh giơ tay lên, sờ sờ mái tóc dài của cô, thấp giọng kêu hai câu: “Khuynh Khuynh, Khuynh Khuynh...”
Sau đó trong đầu anh liền hiện ra từng cái biểu cảm xinh đẹp của Cố Khuynh Thành, bởi vì lười biếng, bình nước ngay tại bên cạnh, nhưng lại bỉu môi, làm nũng ầm ĩ anh đang bận rộn đi rót nước, cho nên liền hướng về phía cô gái bên cạnh, thấp giọng nói: “Làm nũng với tôi, để cho tôi giúp em rót nước.”
Từ trước đến giờ đều là bọn cô hầu hạ đàn ông, chưa từng thấy có người đàn ông nào nói lên muốn đưa bọn cô yêu cầu anh ta hầu hạ mình.
QUẢNG CÁO

Đáy lòng cô ta càng phát ra nghi ngờ, tuy nhiên vẫn là nghe Đường Thời ra lệnh, hướng về phía anh vểnh lên miệng, giọng nói yểu điệu nói: “Em muốn uống nước.”
“Không đúng, không đúng...” Đường Thời đột nhiên lắc đầu, sữa chửa: “Phải gọi tôi là Thời Gian...”
Thời Gian? Tên thật kỳ cục... Cô gái nói thầm một chút, nhưng vẫn là tiếp tục, đem lời nói ra một lần nữa: “Thời Gian, em muốn uống nước.”
Đường Thời vốn là ngồi ở bên người cô ta, thời điểm nghe cô nói những lời này, mặt mày trong nháy mắt hiện đầy nhu tình, không có chút nào dừng lại, đứng lên, đi tới trước máy đun nước rót một chén nước, đưa cho cô gái kia.
Cô gái tượng trưng uống một ngụm nước, đem chén nước đặt ở trên bàn.
Chén nước rõ ràng còn hơn phân nửa, nhưng là anh lại cúi đầu, tiếp tục hỏi thăm: “Còn có muốn uống hay không?”
QUẢNG CÁO

Cô gái càng thêm cổ quái lắc đầu..
Đường Thời hướng về phía cô ấm áp cười, lại một lần nữa vươn tay, gợi lên lọn tóc dài của cô ta, cầm ở đầu ngón tay thưởng thức một chút, sau đó trong lúc bất chợt mở miệng, nói: “Em có cái gì cần tôi hỗ trợ không?”
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —