Hôn Sai 55 Lần

Chương 334: Nhân họa đắc phúc (24)



— QUẢNG CÁO —

Cô còn không thấy rõ người tới đến tột cùng là người nào, cũng cảm giác được bngười vây quanh mình, chỉ một cái nháy mắt đã biến mất.
Bên tai là một đoàn giọng nói loạn tao tao, tiếng kêu thảm thiết, tiếng đánh nhau, âm thanh kêu cha gọi mẹ, mà cô lại rời vào một lồng ngực ấm áp.
Khí tức quen thuộc lại mát lạnh, trong nháy mắt bọc chung quanh cô, khiến cô cảm thấy mình như chìm trong ảo giác.
Đôi mắt cô vốn đen nhánh sáng ngời, lúc này có chút ảm đạm, nhìn chằm chằm người ôm mình một lát, đáy mắt vẫn đờ đẫn mờ mịt, một lúc lâu, cô mới vươn tay, đụng đụng mặt của Đường Thời, xúc giác chân thực nhẵn nhụi, cô mới nhẹ nhàng nháy nháy mắt, tin là thật phát ra một hơi thở, đáy mắt lưu động ra một tia sáng, mang theo vui sướng cùng vui mừng, cô há mồm, giống như là muốn nói cái gì đó, bất chợt tay lại rũ xuống đến, hoàn toàn rơi vào trong một mảng bóng tối.
Buổi đêm cuối mùa thu, dần dần hiện lên một tầng sương mù, lẳng lặng vờn quanh nhà cao tầng ở khu đô thị sầm uất, mơ hồ có đèn nê ông xuyên thấu, có vẻ cả thế giới như ảo mộng, phá lệ không chân thật.

QUẢNG CÁO

Hành lang bệnh viện vốn an tĩnh dị thường bị một chuỗi tiếng bước chân dồn dập quấy rầy.
Ngoài cửa phòng bệnh cuối hành lang đứng rất nhiều người, đi tới trước mặt Lục Nhiên mới dừng lại, cầm chai nước suối đưa ra, sau đó quay đầu, liếc mắt nhìn cửa phòng bệnh đóng chặt, nói: “Đại ca, ăn cơm tối chưa?”
Tô Niên Hoa đang mở chai nước suối, vừa chuẩn bị đi uốngthìnghe được câu này, lập tức nhíu mày đau khổ, tay nắm bình nước rũ xuống, nói: “Chưa, vừa nãy hộ sĩ bưng ra còn nguyên.”
“Có nên vào khuyến một chút không?” Lục Nhiên thu tầm mắt lại, liếc mắt nhìn Lâm Cảnh Thần.
QUẢNG CÁO

“Đại ca, từ lúc xông vào xưởng sắt thép, thấy một màn Khuynh Thành bị người áp dưới thân thể kia, cả người đều biến...” Lâm Cảnh Thần nói đến đây, lập tức liền nghĩ đến Đường Thời ở trong xưởng sắt thép bỏ hoang nổi điên, nhịn không được run run, lắc đầu nói: “Ai dám đi khuyến, người nào đi khuyến.”
Lâm Cảnh Thần, Tô Niên Hoa, Lục Nhiên ba người lập tức trầm mặt xuống.
Một hồi nữa, Tô Niên Hoa giơ tay lên, uống một ngụm nước, nói: “Có nhiều loại biện pháp như vậy, đại ca có thể cho mấy người kia thịt nát xương tan vạn kiếp bất phục, anh nói làm sao lại hết lần này tới lần khác anh ấy lại chọn cách bạo lực nhất? Nếu như lúc đó không phải chúng ta ngăn cản, tôi đã nói với anh, mấy người kia tuyệt đối mất mạng, từ nhỏ đến lớn, ở trong trí nhớ của tôi, đại ca trước mặt chúng ta lúc nào cũng trầm ổn, tính tình thoạt nhìn cũng là tốt nhất, anh nói đại ca, làm sao đụng tới Khuynh Thành, cứ như biến thành người khác, tựa như kẻ điên.”
Lâm Cảnh Thần nói tiếp: “Nào chỉ là người điên, anh chưa thấy, đại ca, lúc đó con mắt đều đỏ, giống như không có cảm giác, không nói tiếng nào đem tất cả trong cái xưởng sắt thép đều đập cho nát bét, chỉ kémkhông có tháo dỡ tường ở bốn phía.”
QUẢNG CÁO

“Các cậu nói này cũng tính là gì, vô cùng tàn nhẫn là cuối cùng, đại ca, đem đô la mỹ của mấy người kia thu lại, chất lại như núi, đại ca, cầm lấy mấy rượu người kia mua, tưới vào đống tiền kia, sau đó cầm bật lửa, mí mắt đều không nháy một cái, trực tiếp đem bật lửa mở ra, ném vào đống tiền.”
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —